Xu Hướng 2/2024 # Đọc Akuma Koujo ~ Yurui Akuma No Monogatari ~ # Top 3 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đọc Akuma Koujo ~ Yurui Akuma No Monogatari ~ được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Viec.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

 

※Một bộ phận tên riêng đã bị thay đổi.

 

[…Gi…úp…v…ới…]

[…Gi…ú…p…với…]

[…G…iúp…vớ…i…]

 Âm thanh đó đột nhiên vang lên trong đầu tôi.

 Không biết rõ phạm vi sức mạnh của nó. Cũng không nhìn thấy toàn thể của nó được. Cả một “Ma Thần” như tôi mà còn như vậy thì dù Onza-kun với Yuuki-kun có sức mạnh đi chăng nữa, thứ mà họ nhìn thấy vẫn chỉ là ánh sáng bay thẳng lên trời…như một “cột trụ” mà thôi.

 Đó là một tập hợp thể tạo thành bởi những “ước nguyện” và “dục vọng” của con người.

 Khi vòng xoáy dục vọng được dâng hiến như thể “lời cầu nguyện”, con người đã sinh ra vị thần chỉ vì “con người” mà thôi.

 Vị thần thực sự…theo đúng lí tưởng cùng cực của con người.

 Chân Thần…”Tokyo”…

 Zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư…

 Cả Tokyo rung rẩy trước một cơn địa chấn lặng lẽ.

 Sợ hãi sao? Tức giận sao? Nhưng có một thứ tôi có thể xác định được, “Chân Thần Tokyo” coi tôi là kẻ địch.

 Một thứ “sức mạnh” phun trào tựa nham tương khiến những cột khí bốc lên từ Tokyo…thứ gì đó đang bắt đầu được sinh ra.

“…Quỷ…?”

 Theo như bề ngoài thì đó là những con quỷ hơi trong suốt lớn hơn con người. Không rõ do đó là tập hợp của dục vọng hay là vì nó tập trung ác linh lại để cường hóa chính mình mà tôi cảm thấy được sức mạnh của mấy con quỷ đó ngang hàng với hạ cấp Ác Ma.

 Nhìn sơ qua mà đã thấy được mấy vạn con rồi…Từng con một thì vẫn không phải là địch thủ của tôi, nhưng nhiều thế này thì sẽ làm tôi lãng phí thời gian và sức lực.

[Yurushia, cái tên Onza phía dưới bị tấn công kìa]

“…Ể?”

 Câu nói của Rinne khiến tôi ngưng thị, từ chỗ xa xôi bên dưới, mấy cái chấm đen đó đang nhanh chóng di động.

[Tới lúc mấy thứ ma vật đó tới thì chỉ có lúc này là có thể hành động tự do thôi đó]

“…Đúng ha”

 Lúc này, nếu là Rinne lúc bình thường thì anh ta đã lao vô lũ quỷ đó mà thôn phệ chúng rồi. Anh ta không làm vậy mà vẫn nằm trên vai tôi là do đã yếu đi sao…

 Đầu tiên, tôi xếp cánh lại rồi nhanh chóng hạ thẳng xuống mặt đất.

 Tuy không nhìn thấy bóng dáng Yuuki-kun nhưng có lẽ do nghĩ tôi không còn ở đây bên một bộ phận tăng nhân quay về tập kích. …Đối với họ thì Onza-kun là kẻ phản bội sao ta.

“…[Thổi bay]…”

 Thần Linh ma pháp của tôi thổi bay mấy người mặc tăng phục lẫn cả Onza-kun. …Tất nhiên là lấy Onza-kun làm trung tâm nên cậu ấy được trừ ra rồi chứ đúng không?

 Khi hạ xuống đất, tôi thấy Onza-kun nên lên tiếng.

“Không sao chứ?”

“Đừng có làm quá chứ Yuzu!”

 Cho dù mình mẩy lấm lem sình đất thì Onza-kun vẫn khỏe mạnh ha.

“Yuuki-kun đâu?”

“Tên đó chạy đi đâu rồi. Chắc là về chỗ gia đình không phải sao? Tại cậu ta nói em lúc nào cũng làm quá lên hết cả mà”

“Thất lễ nha”

 Đúng là tôi cũng không định im lặng gì, nhưng dù gì cũng là Yuuki-kun, tôi tính hỏi thử ấn tượng của cậu ta đối với tôi nhưng cảm thấy hỏi cũng không hay ho gì nên thôi vậy.

“Tên đó cũng mới cưới thôi…còn anh thì thế này”

 Onza-kun vừa nói vậy vừa ngồi xuống tảng đá gần đó rồi móc bình ra làm một hớp.

“Là rượu phải không”

“Anh là thầy chùa nên chắc là không có ai hợp tính. Giờ thì cứ làm việc cả đêm rồi tới tiệm Yuuki vừa ăn Ramen vừa làm một ly là vui quá rồi”

“Công việc của thầy cúng…mới sáng ra là nhậu rồi sao”

“Đúng ra là trưa ha”

“Sai ở đâu rồi”

 Gì vậy chứ…tôi nhận ra cậu ấy trở thành loại người lớn không ra gì luôn rồi.

“…Yuzu, em có làm gì được thứ đó không?”

 Thứ mà Onza-kun nói tới với khuôn mặt hơi nghiêm túc ấy là bầy quỷ kia hay là “Chân Thần Tokyo” nhỉ…Nhưng nhất định là thứ nào thì cũng phải xử hết rồi. Thứ chúng nhắm vào là tôi mà.

“Mấy thứ nhìn như “quỷ” đó chắc hẳn là “Thức Thần” của bên “Ngự Sơn”. Chúng ở tại mấy tự viện gần đây để yểm thuật thức lên Yuzu và hình như còn để chuẩn bị chiến đấu nữa”

“…Sử dụng sức mạnh của “tồn tại” đó sao?”

“Ư, hình như là vậy. Có vẻ họ rút thứ sức mạnh đó ra thông qua vu nữ”

“…Nếu nói vậy, tên đó cũng ở gần đây nhỉ?”

 Khi tôi vừa cười mỉm chi vừa hỏi thì Onza-kun khẽ nuốt nước bọt rồi chầm chậm gật đầu.

“Đúng vậy. Chắc là ở trong một ngôi chùa nào đó gần đây”

“…Biết rồi”

 Tôi cũng gật đầu và im lặng hướng ánh mắt về phía lũ quỷ.

 Chúng cũng gần như tới gần hết rồi. Nơi này cũng không còn an toàn nữa. Mặc dù nếu là Thức Thần thì cũng có khi chúng tới để giúp đỡ mấy tên thầy chùa bị đánh gục kia.

“Onza-kun đi khỏi đây đi. Nếu được thì rời khỏi Tokyo…”

[Yurushia, để tôi ở với gã này cho]

“…Rinne?”

 Rinne đột nhiên nói vậy khiến Onza-kun làm ra vẻ mặt cực kỳ ngạc nhiên khi nghe thấy một con mèo mun nói chuyện.

[Giờ thì tôi chỉ có cản tay cô thôi. Cũng phục hồi lại được chút rồi…để coi, Onza đúng không. Dẫn ta đến nơi nào có chướng khí mạnh gần đây đi]

“…Đ, đã hiểu. “

 Tuy không hiểu rõ cho lắm nhưng giao Onza-kun cho Rinne thì được rồi ha.

“Vậy thôi nha, tôi đi đây”

[Đừng có lơ là đó]

“Cẩn thận vô!”

 Tôi bung đôi cánh dơi ra lần nữa rồi bay lên trời. Cùng lúc ấy, lũ quỷ cũng bắt đầu tiếp cận và tấn công.

“…[Ánh sáng của bóng tối kinh sợ, hiện lên…xuyên thấu, dạ chi thương]…”

 Thanh “dạ chi thương” xuyên qua lũ quỷ cản đường và tạo ra một lối đi.

[Gyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!]

 Tôi có thể nghe thấy được tiếng rít gào kinh khủng từ lũ quỷ. Chắc là tiếng hét của mấy người đang thao túng Thức Thần đây.

 Khi tôi tiêu diệt quỷ như vậy thì có vẻ bên kia cũng nhận lấy tổn thương nữa nhỉ.

 Tôi bay về hướng Tokyo, cho dù xung quanh có bị lũ quỷ vây quanh thì tôi vẫn sử dụng ma pháp.

“…[Ánh sáng của bóng tối kinh sợ, hiện lên…xạ kích, dạ chi cung]…”

 Từ trên không, tôi không bắn về phía lũ quỷ mà phát ra hàng trăm mũi tên hướng về phía Tokyo.

 Mục tiêu là “Chân Thần Tokyo”…Vì nó chồng chập lên thành phố Tokyo nên cứ bắn thì trước tiên sẽ trúng nó thành ra cũng dễ.

 Zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư…

 Là do nó thấy đau, hay là do sợ hãi, “Chân Thần Tokyo” run rẩy khiến cả Tokyo dao động như một cơn động đất, kính cửa sổ cũng nứt ra.

 Tôi có thể nghe thấy tiếng la hét từ phía thành phố.

 Và trong số những con người đang nhìn về phía bầu trời với vẻ bất an, có vài người thể hiện ra vẻ mặt nhăn nhó đầy kinh sợ khi nhìn thấy “quỷ”.

 Chắc là họ có thể nhìn thấy “quỷ” ha…Nhưng cả vậy thì tôi cũng không kiềm chế. Vốn từ đầu thì tôi cũng không có cả cái đó rồi.

 Ở thế giới này, do dân số tăng quá nhiều mà tự nhiên bị gặm nhắm hết cả nên ma lực mới không còn, cả Tinh Linh lẫn Ác Ma cũng biến mất dần.

 Chính vì vậy nên sự cân bằng của vòng luân hồi mới sụp đổ và thế giới bắt đầu suy thoái.

 ”Con người”, vốn không còn thiên địch, cần phải biết “sợ hãi”.

 Chính vì sợ hãi mà họ mới biết kính trọng lấy thứ mình không nhìn thấy được, và nó cũng là điều kiện cần thiết để hồi phục Tinh Linh.

 Chính bởi vậy mà…thế giới này mới kêu gọi lấy “tôi”.

 Để thế giới bắt đầu suy thoái này có thể nhận lấy lời chúc phúc của Ác Ma…

 Maa, bỏ qua mấy cái câu mào đầu đó đi.

“[Dạ chi thương]…!”

 Tại trung tâm của Tokyo…và cũng là trung tâm của “Chân Thần Tokyo”, tôi ném ra cây Dạ Chi Thương với hết sức mình.

 Cây thương gào rú xé tan mấy trăm con quỷ rồi bay về phía Tokyo.

[…G…iúp…vớ…i…!!!]

“Ư!”

 Một trận rung lắc lớn xảy ra trên toàn Tokyo, “Chân Thần Tokyo” phát ra một đợt sóng chấn động lớn vừa để phòng thủ lấy “Dạ Chi Thương” vừa để tấn công tôi.

“[Huy Thánh Thuẫn]!”

 Tôi phòng thủ lấy ngay nhưng sức mạnh của cái xung kích to lớn ấy cũng khiến tôi choáng váng trong khoảnh khắc.

 …Đúng là thần linh mà, nhỉ.

 Lũ quỷ lại tấn công nhắm vào cái khoảnh khắc lơ là trong chốc lát ấy.

 Cho dù có là tạm bợ đi chăng nữa thì “Chân Thần Tokyo” cũng là “thần” nên việc lấy nó làm đối thủ cũng khiến tôi tận lực rồi, vậy mà còn có một đống thế này thành ra tôi cũng hết cách.

“[Mùa đông hắc ám giáng xuống từ thiên không]…”

 Tuy không tốt lắm nhưng cũng không có chuyện tôi không làm ra được một cái công kích có phạm vi rộng đúng không? Thêm nữa, cái ma pháp có phạm vi rộng này…bao trùm hết cả Tokyo.

“…[Dạ Chi Vũ]…”

 Ứng với Thần Linh Ma Pháp của tôi, mây đen kéo tới bao phủ lấy thanh không.

 Tất thảy cơn mưa đen đúa rơi xuống từ đám mây đó là công kích tinh thần tới từ ma pháp.

“Coi nào, nếu không nhanh phòng ngự lấy thì con người cũng bị hại đó phải không?”

 Không hiểu sao tôi nói ra lời kịch như của vai phản diện á.

 Tuy không thể nào nghe thấy lời tôi nhưng hàng vạn con quỷ cũng phân ra mọi nơi để tính ngăn lấy Dạ Chi Vũ.

 Tuy không gây ra tổn thương gì lớn nhưng chúng đã đi thế này thì coi như cũng phong ấn được…phải không?

 Dường như không phải “Chân Thần Tokyo” mà mấy ông sư kia mới là người có quyền quyết định hành động của lũ quỷ ấy ha.

 Zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư…

 Thành phố Tokyo lại kêu lên.

 Giờ là gì đây? Có lẽ việc không khiến lũ quỷ di chuyển được theo đúng như ý muốn khiến nó nôn nóng hay sao đó mà mà một “lực lượng” phún xuất ra từ mặt đất Tokyo, tạo thành một thứ gì đó cực kỳ to lớn.

“…Rồng…? À không, là rắn ha?”

 Nếu nói một cách đơn giản thì là thế nhưng nó chỉ có hình dáng giống rắn mà thôi, tôi chỉ có thể nói nó giống như một thứ mềm nhũn được trẻ con vẽ nguệch ngoạc bằng viết và đã phai màu.

 Dù vậy thì cảm giác cũng mạnh lắm đây.

 Một lần xuất hiện mười con luôn. Bên trong đó, có thể cảm giác thấy uy áp từ một con rắn lớn nhất trong số đó có tám cái đầu ngang bằng với Đại Ác Ma.

 Rốt cuộc thì cũng nghiêm túc và sinh ra “quyến thuộc” của chính mình sao.

 Nếu đã vậy thì,

“…Mình cũng phải gọi quyến thuộc tới thôi nhỉ”

 Có tới hay không thì vẫn không chắc được. Nhưng tôi vẫn có phần nắm chắc.

“…[Triệu hoán Ác Ma]…”

 Ứng với triệu hoán ma pháp của tôi, một “Tích Tầng Hình Lập Thể Ma Pháp Trận” lấy tôi làm trung tâm được sinh ra.

 Không hiểu tại sao mà triệu hoán ma pháp của tôi không có lực cưỡng chế, nó chỉ có thể triệu hoán được thứ tự mình có ý muốn hiệp lực với tôi mà thôi. …Như mấy cái hải sản chẳng hạn.

 Nhưng lúc tới đây, Rinne có nói lũ trẻ cũng đang đuổi theo tôi. Cho dù không biết tọa tiêu của Thánh Vương Quốc đi chăng nữa thì nếu chúng đã đuổi tới gần đây thì…

“Tới đây đi…những Ác Ma (tùy tùng) đáng yêu của ta…”

 Đám mây đen còn sót lại trên bầu trời lại tối đi hơn biến bữa trưa thành đêm tối.

 Ngược lại với quyến thuộc của thần, bốn trụ ánh sáng giáng xuống từ bầu trời như xuyên thủng cả tầng mây, bốn bóng dáng con người hiện ra trong tiếng lôi minh.

[[……………. ]]

 Ác Ma giáng xuống thế giới này…thứ Ác Ma có thể làm kẻ địch với thứ có thể làm cho thiên biến địa dị “Đại Tinh Linh”, bốn “Đại Ác Ma”…

 Kiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii !!!

 Tiếng cười hoan hỉ của Ác Ma vang vọng khắp Tokyo tựa như hàng ngàn vạn tấm bảng đen bị cào vào vậy, tất thảy kính cửa sổ của những tòa cao ốc tại Tokyo vỡ nát hết không còn lại chút nào.

 Tôi có thể nghe thấy tiếng la hét trên mặt đất của con người. Chúng Ác Ma lại cất tiếng cười hoan hỉ còn hơn lúc nãy.

 Mấy đứa, vui quá trớn rồi đó.

“Chủ nhân!”

“Yurushia-sama!”

 Các tùy tùng vừa xé nát lũ quỷ cản đường vừa tiến về phía tôi từ bốn phía.

 Tiến tới đầu tiên là hai thiếu nữ mặc đồ maid có mái tóc vàng và bạc. Fanny nhanh hơn một bước và nhào thằng vô ngực tôi, tiếp ngay sau đó là Tina, lúc này thì tôi lại bóp chặt lấy mặt và đẩy con bé lại theo thói quen.

“Tại, tại sao vậy chứ”

“…A, xin lỗi, gặp mặt lại vui quá đó mà”

 Tôi cứ vậy mà bóp bóp lấy má Tina để khiến cô ấy vui lên, hai anh em thuộc diện làm việc nghiêm túc thì xử cho bằng sạch lũ quỷ xung quanh rồi mới tới gần.

“Lâu rồi không gặp ạ. Chủ nhân”

“Yurushia-sama, em tới rồi nè”

“Mọi người, lâu rồi không gặp…làm việc tốt lắm. Tất cả đã hiểu tình huống lúc này chưa?”

 Khi tôi hỏi thử câu hỏi cũng khá vô lý đó thì, hộ vệ kỵ sĩ Nia cùng thị nữ Tina gật đầu tự tin dù không biết gì hết cả, Fanny thì quá bận làm nũng với tôi nên cũng không nghe gì hết. Trong số đó chỉ có quản gia Noa là cười mỉm.

“Không có vấn đề gì hết cả ạ. Chúng tôi là tay chân, là tấm thuẫn, là thanh kiếm của người. Xin hãy cứ ra mệnh lệnh cho chúng tôi”

“Ưm, cũng phải ha”

 Tôi mỉm cười ngọt ngào và ra lệnh cho họ.

“Diệt sạch bất cứ kẻ nào cản đường ta”

“”””Dạ-“”””

 Rồi, chuẩn bị sẵn sàng…nhưng mà, dù có bốn đứa nó có là Đại Ác Ma đi chăng nữa thì giao hết vậy luôn có được không ta?

 Không quan tâm tới sự lo lắng của tôi, bốn người bọn chúng tản ra bốn hướng rồi lấy thứ gì đó giống như “chìa khóa” từ trong túi ra và chỉa lên trên trời.

[Khai mở…”Thất Lạc Viên” (Lost Eden)…]

 Tầng mây còn sót lại đột nhiên nhuộm lấy màu đen thẫm…lấy đó làm môi giới, một “cánh cổng” nào đó được mở ra.

“…Wa”

 Cái gì đây…tôi còn chưa nghe thấy luôn đó.

 Vài ngàn cá thể “thượng cấp Ác Ma” hung ác xuất hiện từ đó, phân ra và đáp xuống thành phố Tokyo như một trận tuyết đen.

“Noa!?”

“Không có vấn đề gì ạ. Tất cả đều là quân lính của Yurushia-sama hết cả”

“Vậy, vậy sao?”

 Mà, cũng được thôi…Nhưng nhờ cái này mà không còn bất lợi về số lượng nữa rồi.

Đã vậy cho phép tôi mệnh lệnh theo kiểu đó vậy. Có hơi hồi hộp chút.

“Chúng thượng cấp Ác Ma!”

[Ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô…]

 Khi tôi lên tiếng, hàng ngàn thượng cấp Ác Ma ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi cất tiếng hoan hô.

“Hãy chà đạp lấy lũ quỷ. Và lôi kẻ đang thao túng chúng ra ánh sáng”

[Ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô…!!!]

 Cứ vậy, cuộc chiến giữa quyến thuộc của thần và quân lính của Ác Ma được bắt đầu.

 Số lượng có sai khác nhưng chiến lực thì gần như ngang bằng.

 Giữa một thành phố buổi trưa tối như đêm đen, bầu trời tràn ngập “Ác Ma” và “quỷ” va chạm với nhau.

 Nhưng người sống quanh vùng Tokyo nhìn lên bầu trời với vẻ bất an, còn với thiểu số những người “có thể nhìn thấy”, họ quỳ trên mặt đất với khuôn mặt tuyệt vọng khi trông thấy quang cảnh như thế giới đang kết thúc.

“…[Thiên Lý Nhãn]…”

 Tôi vừa quan sát lấy “Chân Thần Tokyo” vừa mở rộng tầm nhìn bằng thần linh ma pháp mà mình vừa ngâm xướng, cứ vậy, tôi đột nhiên phát hiện ra mục tiêu của mình trong một ngôi chùa bị mấy Ác Ma tấn công.

 Khoác trên mình bộ kimono không hợp thời như trong một bộ kịch lịch sử khá quyến rũ, người phụ nữ trang điểm đậm đã bước qua nửa cái tuổi hai mươi được bao vây bởi các mỹ thiếu niên lo chờ đợi để phục dịch mình ấy chạy như bay ra ngoài với khuôn mặt đầy hoảng loạn.

“Thấy rồi nha…Matsuri…”

 

Kì tới, Onza và Rinne đang làm gì?

Đọc Truyện Tiếng Mèo Kêu

Con mèo còm nhom chạy vọt ra khỏi “căn nhà” rách nát. Theo sau chân nó, bụi đất trên mảng tường lả tả rơi xuống, chẳng nhiều nhặn gì, chỉ một vết chân mèo.

Cái nắng chang chang lạ lẫm của một ngày giáp Tết, cái nắng kèm với gió Lào khiến màu xanh của bầu trời chẳng mang màu dịu mát. Nắng chói chang, giữa ban ngày, một tiếng mèo kêu khiến ai gần đấy cũng sởn da gà. Con mèo vẫn cứ kêu, ngoài xóm có ai chửi đổng, chửi con mèo nhà ai mất nết, ban ngày ban mặt kêu như gọi hồn người chết về.

Lão Tứ chẳng biết từ đâu đi tới, đá con mèo bay từ cổng vào giữa sân. Nó kêu ngoéo rồi xù đám lông xơ xác, ngoác cái mồm với những chiếc răng nhọn hoắt, tiếng gầm gừ trong cổ họng, cái đuôi trật trầy xương với lông của nó cũng dựng cả lên. Nhìn con mèo gớm ghiếc.

– Mẹ con mèo ! Im đi cho bố nhờ ! – Lão hục hặc rồi bước về nhà. Con mèo vẫn xù lông, trân trân nhìn lão. Lão quay lại thấy cái dáng ngoan cố của con mèo, bực mình, lão lại gầm lên : – Cẩn thận ông cho mày thành tiểu hổ.

Con mèo như hiểu tiếng người, nó rùng mình run sợ, quay ngoắt mình, chạy biến vào nhà. Nó bay qua bậu cửa gỗ mục, chân đáp êm ru xuống nền đất nện, vậy mà tường nhà vẫn rung lên, bụi đất từ trên tường lả tả bay xuống, chẳng nhiều nhặn gì, chỉ một vết chân mèo.

****

Con mèo rón rén đến bên người phụ nữ nằm trên cái chõng tre. Cái chõng mục nát. Nhìn đi nhìn lại, trong “căn nhà” ấy, chẳng có gì đáng tiền, cũng không có không khí Tết, trong nhà chỉ có một người bệnh còm cõi da bọc xương nằm thở yếu ớt, bên cạnh cô là một con mèo còm nhom trơ trụi. Cơn ho lại ập đến, người phụ nữ ấy ho một tràng dài, khóe môi cô ươn ướt vị tanh tanh. Cô thở hổn hển, mệt nhoài nhìn con mèo. Con mèo liếm láp bàn tay cô, bàn tay đã bị rớt rụng, chẳng còn những ngón. Rồi đôi mắt nó long lên, màu xanh của mắt nó biến thành màu hung dữ. Nó lại gào lên thảm thiết. Nhịp thở của người phụ nữ đã tắt. Tim ngừng đập, cô ngừng thở, nhưng đôi mắt cô không nhắm. Con mèo vẫn ngoeo ngoéo, tiếng kêu đau đớn xé lòng, nó kêu không chỉ như gọi hồn người chết, nó kêu như con khóc mẹ. Con mèo vẫn kêu.

Ai cũng thấy phiền bởi tiếng mèo kêu, tiếng kêu rờn rợn làm không khí Tết trùng xuống. Con mèo lại lao ra ngoài sân, lớp bụi rụng theo vết chân nó. Đám lão Tứ bên bàn nhậu bực bội, tiếng mèo kêu khiến mấy lão đang cầm chén rượu lại phải đặt xuống. Lão Bình, lão Hoành dắt díu nhau, chân nam đá chân xiêu bước đến, trên tay mỗi lão cầm một viên gạch, nhìn thấy con mèo ngoài sân, hai lão đáp gạch chan chát. Con mèo lùi lại, tránh đòn. Hai lão lại khoác vai nhau quay về nhà lão Tứ, không quên bỏ lại vài câu chửi :

– Im đi cho bố mày uống rượu ! Kêu nữa bố mày thịt !

Con mèo chỉ gầm gừ trong cổ họng, nó xù hết người, rồi lại vào “nhà”, nó đau đáu lặng nhìn đôi mắt không nhắm của người phụ nữ. Nó đi qua đi lại, những ngón tay ngón chân bị cụt khiến nó hụt hẫng, chẳng bước nữa, nó dừng lại, liếm láp. Nó không như con người, nó chẳng sợ một người hủi.

****

Bên nhà lão Tứ, đám nhậu đã tàn. Lão Bình gật gà gật gù cưỡi chiếc xe to bè đi ra khỏi ngõ, lão Hoành đi sau, cũng vậy. Con mèo rón rén nhảy lên yên xe từ lúc nào. Xe lắc lư. Con mèo bám những móng vuốt sắc nhọn vào yên xe. Nó kêu, tiếng kêu của nó khiến tóc gáy lão Hoành dựng ngược, vướng víu, lão tháo mũ bảo hiểm vứt xuống đường, chiếc mũ lăn lông lốc vào vỉa hè. Con mèo vẫn kêu, một luồng khí lạnh lướt qua lưng lão. Mặt lão trở nên tái xám, lão quay lại thấy con mèo còi xù lông, dựng đuôi, đôi mắt nó sáng rực, nó gầm gừ đe dọa lão. Lão quờ tay ra sau để hất con mèo, con mèo nhanh chân hơn, nó vụt lao xuống vệ đường. Lão Hoành quay lại giữ tay lái, nhưng không kịp nữa, lão chỉ kịp nhìn thấy mình đâm thẳng vào chiếc ô tô đi ngược đường. Thân thể lão cùng chiếc xe máy nát bét, máu tong tong chảy giữa đường, máu tanh nồng trộn với đất bụi. Người ta xúm xít lại xem vụ tai nạn, rồi người ta kết luận lão Hoành do uống rượu khi điều khiển xe máy nên gây ra tai nạn và tử vong.

****

Lão Tứ mặt vẫn đỏ gay đỏ gắt nằm trên tấm sập gụ giữa nhà. Thằng cu con vào lay mãi lão mới lóc ngóc dậy.

– Sao ?

– Bác Hoành bị tai nạn, chết rồi bố ạ. – Hai từ “chết rồi” làm lão tỉnh ngủ, tỉnh cả cơn say. Lão hỏi vội con.

– Tai nạn ở đâu ?

– Ngay ngoài ngõ nhà mình ạ.

Nghe đến đấy lão lập cập bò dậy, xỏ ngay đôi dép chạy ra ngoài. Cả đám đông đang xúm xít, lão gạt người ta ra mà chen vào. Lão bạn nhậu của lão chỉ còn là đống thịt nát nằm trên đường. Lão chẳng dám lại gần, chính lão cũng thấy gớm ghiếc, lão chạy đến cống nôn thốc nôn tháo, nôn ra cho bằng được những đồ nhậu, những rượu, những sự sợ hãi. Vợ lão Hoành chạy đến, mắt đỏ hoe, túm lấy lão Tứ mà giật, mà lắc.

– Trả chồng cho tôi ! Trả chồng cho tôi ! Rượu với chè !!!

Vợ lão Hoành tóc tai rũ rượi cả, ả buông lão Tứ ra, ả ngồi lê lết trên đường, ả khóc, ả gào, ả đớn đau. Dù ngày thường người ta có ghét ả đến đâu thì hôm nay trông thấy ả như vậy, có người nói “Nhà này năm nay mất tết”, người thì “Ghê quá”, nhưng cũng có người động lòng rơi giọt nước mắt. Nhà ả nổi tiếng bán thuốc vừa đắt lại bỏ mặc người mua. Ả thích thì bán, ả không ưa thì mời đi chỗ khác. Mới chín giờ tối có người đến mua thuốc hạ sốt cho con ả cũng mặc, con người chứ con ả mà ả lo. Ấy vậy mà người ta vẫn mua ở hàng ả, vì ả có bằng trung cấp dược, trước làm y tá trên thành phố rồi mới về đây. Bởi thế mà ả tự tung tự tác.

Mãi sau lão Bình mới chạy đến, cái bụng phệ của lão lấm tấm mồ hôi. Nhìn cô em dâu, lão biết cái tin lão vừa nghe thấy không phải đứa nào nó thù ghét mà chửi rủa nhà lão. Lão dù sợ xanh mặt nhưng cũng cố hốt xác em trai, nhặt nhạnh đem về mai táng.

****

Khóc mãi cũng mệt, bên nhà lão Hoành chỉ còn tiếng rên ư ử, tiếng sụt sùi. Lão Bình, lão Tứ thất thần ngồi đừ ra. Con mèo lại kêu. Tiếng kêu của nó khiến đứa trẻ đang ngủ trong nhà khóc ré lên khiến hai lão giật mình thon thót. Con mèo kêu một lúc lại im bặt. Nửa đêm, gió thốc qua nhà, giật cánh cửa mở toang. Gió kéo ngược, dựng những đôi mắt lim dim gật gù bên linh cữu. Họ ngước mắt dậy. Con mèo còi xù lông, nhe răng nhọn hoắt, chiếc đuôi trầy trật của nó dựng thẳng, khẽ rung theo tiếng gầm gừ của nó. Đôi mắt xanh hung dữ của con mèo rọi thẳng vào mắt lão Bình. Lão hốt hoảng nhận ra là con mèo ban chiều, lão ú ớ trong cổ họng :

– Mèo ! Có mèo !

Con mèo thấy lão hét vậy, gầm gừ rồi nhảy vọt ra cửa, trốn vào đêm tối. Cả nhà lão Hoành bị đánh thức lại lục tục mò dậy. Cả đêm, nhà ấy mất ngủ. Lão Bình từ lúc ấy cứng họng, cứ ấp a ấp úng “Mèo ! Mèo”.

Hôm sau, đám đưa nhanh gọn. Chẳng kèn trống rầm rộ, chẳng nhiều người đến viếng, lác nhác vài người. Ông Bình, anh trai lão Hoành như dở như điên, vẫn cứ lẩm bẩm “Mèo!Mèo”. Họ nhẹ nhàng thả chiếc quan tài xuống, những nắm đất bay xuống cái hố sâu, họ lấp đất nhanh lắm, nhanh như thể họ sợ cái thân hình phì nộn đầy những máu những mỡ của lão Hoành sẽ bốc mùi, ám vấy vào họ. Vút ! Con mèo còi bay qua đạp đổ que nhang vừa thắp, bát cơm cúng lăn lông lốc vãi những hạt cơm trắng lên mặt đất. Nó hiên ngang đứng trên nấm mộ, gầm gừ đe dọa. Chân trước nó cào cào bới đất. Rồi nó nhảy vào người lão Bình cào cắn. Đám người hốt hoảng chắp tay khấn vái, lão Bình khóc ré lên như đứa trẻ, tay chân luống cuống hất con mèo. Lão Tứ nhận ra con mèo ấy,là con mèo còi xác xơ, lão đuổi theo nó. Con mèo chạy nhanh qua những nấm mộ, nó cứ lao về phía trước. Nó thoát thân. Lão Tứ gập người thở hồng hộc. Lão nhìn quanh, giờ lão trơ trọi, mất phương hướng giữa bãi tha ma. Gió đập cành tre vào với nhau, tiếng chim lợn kêu éc éc. Đám người nhà lão Hoành chỉ như chấm nhỏ, lão Tứ hướng theo phía ấy mà đi về, đôi chân lão run cầm cập.

****

– Mình vào nghỉ ngơi đi ! – Vợ đưa cho lão Tứ cái khăn mặt còn xâm xấp nước. Lão lau vội lau vàng, lau hết mùi người chết, lau những giọt mồ hôi nồng. Đưa trả chiếc khăn cho vợ, lão giật mình, chiếc khăn chuyển màu đỏ, chiếc khăn đầy những máu, lão tuột tay, chiếc khăn rơi xuống đất. lão nhìn lại, vẫn cái màu cháo lòng chứ có màu nào đâu, chắc là do lão thần hồn nát thần tính đấy thôi.

– Mình sao thế ? – Vợ lão hỏi, nét mặt đầy lo lắng.

– Không sao. Ngoài đồng nắng quá nên tôi hơi nhức đầu hoa mắt thôi.

– Mình nghỉ ngơi đi. Gớm nắng nóng, lại đám ma đám chay. Còn đâu mà Tết. – Vợ lão loẹt xoẹt đôi dép đi ra sân rửa mấy tấm lá rong. Hôm nay đã hai tám Tết.

Lão Tứ đặt mình xuống cái sập gụ, đôi mắt lão lim dim nhưng tim lão đập mạnh, lão nhớ lại lúc con mèo bay qua đạp đổ bát cơm cúng là mồ hôi lại mướt sống lưng lão. Lão cố nghỉ ngơi, nhưng vừa chợp mắt thì tiếng mèo kêu khiến lão bật dậy. Cái giống mèo ấy vừa xấu vừa đáng ghét. Với lão, con mèo ấy cũng chẳng khác gì chủ của nó, ốm o, rách nát, chẳng được tích sự gì. Lão nhớ sau dạo vợ cũ của lão bị bệnh chuyển ra ở một mình một thời gian thì ở bên ấy xuất hiện một con mèo, con mèo cũng ốm nhách, nhưng nó là con mèo lắm điều. Con mèo ấy rất biết cách kêu, nó kêu đúng lúc, khi chủ nó đau cần thuốc, khi chủ nó đói cần ăn là con mèo ấy sẽ kêu thật lực, để có người để ý, lần nào lão Tứ cũng là người không chịu nổi tiếng kêu. Thực ra lão cũng chẳng tốt với vợ cũ như vậy đâu, nhưng ngày xưa nếu không có của nả của gia đình nhà vợ, chắc lão cũng không giàu lên được, lão sợ vợ cũ bù lu bù loa lên, nên lão nhịn, đôi ba ngày lại có người qua để bát cơm miếng rau, họa hoằn thì có miếng thịt dính đầy mỡ. Lần này, tiếng mèo kêu không chỉ khiến lão bực mình mà còn nén vào lòng lão sự sợ hãi. Mắt nhắm mắt mở, lão bò dậy, xỏ đôi dép rồi đi ra ngoài ngõ. Vợ lão thấy lão bước ra khỏi nhà với dáng dấp bất thường liền đuổi theo. Tiếng bước chân sau lưng khiến lão Tứ giật mình, lão cố quay người lại mà không thể cử động, đôi chân lão cứ thế bước về phía trước, vội vã hơn. Lão đi như ma đuổi, chẳng mấy chốc đã đến trước “căn nhà” ấy. Com mèo còi đang đứng giữa sân, vừa trông thấy lão Tứ, nó gầm gừ tự vệ, nhe những cái răng nhọn hoắt đe dọa lão Tứ. Lão Tứ rút dép dưới chân ném thẳng vào con mèo, nó nhảy vút, nhưng vẫn bị cả chiếc dép của lão Tứ bay vào người, nó gầm ghè rồi lao vào nhà, bay nhanh qua bậu cửa. Lão Tứ đã nhặt kịp hòn đá khá to ném trúng bậu cửa, con mèo trúng thêm đòn nữa. Vệt máu rớt ở bậu cửa, lão Tứ đuổi tới cùng, nhưng khi lão vừa bước qua cánh cửa mục ruỗng, lão thấy mùi lạ. Một mùi hôi thối khó chịu, và đập vào mắt lão là xác người vợ cũ đã dần hoại tử. Ruồi nhặng bay vo ve trên chõng tre. Đôi mắt mở trân trân của người vợ cũ khiến lão trở nên bấn loạn. Con mèo còm nhom đang ở bên xác người “mẹ” của nó, nó kêu, nó gào. Tiếng kêu gọi hồn người chết về. Lão Tứ hoảng sợ, chân tay lão đơ cứng lại, những cơn đau dồn dập ập đến, lão lết ra khỏi căn nhà mục nát, lão khó khăn đưa tay lên giữ chặt phía ngực trái. Bước chân lão loạng choạng, khắp người mồ hôi toát lạnh ngắt, lão nôn, nôn thốc nôn tháo, nôn cả cái thứ mật vàng nhờ nhợ.

– Mình ơi ! Mình sao thế ? – Vợ lão lúc ấy mới chạy đến, mớ tóc dài xõa bung chưa kịp buộc lại. Ả chạy đến đỡ lão chồng to lớn.

– Chôn ! Chôn đi ! – Lão Tứ nói, chới với, đứt đoạn. Từ miệng lão ộc máu. Lão chết.

– Cứu ! Ai giúp chồng tôi với ! – Vợ lão hét lên trong hoảng loạn.

Chỉ có tiếng mèo kêu trong nhà đáp lại lời ả. Một lúc sau mới có tiếng chân ở gần đấy chạy đến.

****

Ngay chiều hôm ấy người ta chôn xác người vợ cũ. Họ không dám đến gần nhưng không còn cách khác, người chết thì phải chôn. Người ta chôn cái xác ấy ở một khoảnh đất cách biệt những ngôi mộ khác. Không kèn không trống, không người đưa. Con mèo là “người” thân duy nhất của người đàn bà bị hủi cũng không xuất hiện. Khi người ta đang xúc đất hất xuống quan tài, tiếng mèo kêu lại vang lên. Đám trai cầm những chiếc xẻng tay run rẩy. Con mèo còm nhom trầy trật què quặt bước đến. Nó trừng đôi mắt nhìn bọn người lạ. Cả đám ấy dạt ra không dám đến gần con mèo, họ sợ bị mèo ám, sợ bị trừng phạt. Chỉ có kẻ yếu bóng vía mới vậy. Con mèo nhe răng như cười khẩy, nó quất đuôi, nhảy xuống huyệt sâu, nằm gọn ở phía đầu quan tài. Đám trai do dự một hồi rồi tiếp tục hất đất. Đôi mắt của người nằm trong quan tài từ từ khép xuống, khóe môi dường như đang cười.

Ở lũy trẻ ở phía xa, một cậu bé chừng bảy tám tuổi nhìn về phía đám người. Mắt cậu rơm rớm, cậu khóc. Một con mèo con từ bụi tre đi ra, quấn lấy chân cậu bé, liếm láp, nựng nịu. Cậu ôm con mèo vào lòng, cậu gạt nước mắt, bình thản ôm con mèo về nhà.

Gió thổi, những thân tre cao vút đập vào nhau kẽo cà kẽo kẹt. Con mèo nhỏ kêu một tiếng xót xa.

Đọc 16. Chúng Ta.

Hắn không thèm chấp, đột ngột đâm thọt trở vào. Bên trong cơ thể anh nóng ran, vì sự đột nhập bất ngờ mà co rút điên cuồng. Khoái cảm như dòng điện, chạy dọc sóng lưng Taeyong đến cự vật đã cương cứng khó chịu.

“A.. a.. nnh.. Jaehyun..”

“Không muốn?”

“Không muốn dừng lại..” Anh nức nở thành tiếng, gương mặt đã đẫm nước mắt. “Đừng dừng lại mà..”

Hắn ép chặt vào anh, bên dưới vẫn ra vào đều đặn, trong khi cố tình đưa đẩy thân dưới của bản thân, cọ sát nhục dục của hắn với dương vật anh. Lớp vải dày khô của quần jean càng khiến Taeyong thêm vạn lần bức bối. Anh lên tiếng van xin hắn dừng lại, Jaehyun không quan tâm, vô lại thè lưỡi liếm nước mắt anh.

Ngoài mùi thông khô cám dỗ, anh còn có thể bắt được mùi rượu whiskey cay nồng trong hơi thở hắn. Taeyong cố gắng hé mắt nhìn, để rồi lại lần nữa nhận ra sự thật trước mắt.

Là Jaehyun đang ở đây, đang nồng nhiệt âu yếm anh. Là Jaehyun, với hơi thở đậm mùi quyến rũ, với đôi môi gợi tình đang hôn anh. Là Jaehyun, chính là Jaehyun.

Là người anh đã mong mỏi được rơi vào trong vòng tay suốt những ngày qua.

Là Jaehyun mà anh đã đem lòng si mê, là người anh yêu thích. Không phải Jongin, không phải ai khác.

Cảm xúc như cơn lũ lớn, cuốn trôi đi tất cả mọi thứ đau đớn những ngày qua. Cuốn đi cả chính bản thân Taeyong. Buông bỏ hết mọi khoái cảm nhục dục tầm thường, mặc kệ tình huống gợi dục khó tả trước mắt, hai tay anh tìm thấy gương mặt hắn, trước khi lao vào hôn môi hắn, nếm vị lưỡi hắn. Cảm giác yêu đương đong đầy này, anh chỉ muốn trút hết vào hắn.

Anh yêu hắn biết là bao nhiêu.

Giá mà Jaehyun nhận ra cảm xúc vỡ oà của anh.

Nhưng không, trong mắt hắn, vẫn chỉ có ham muốn xác thịt và cảm xúc rỗng tuếch. Khi anh hôn hắn, hắn chỉ lười nhác đáp trả. Hắn còn phát ra một tiếng cười khinh thường. Bên dưới, ngón tay sau khi đã quen thuộc với phần cơ thể anh, hắn giảm tốc độ, nhưng lại cong đốt tay, thực hiện một động tác khều gảy bên trong.

Taeyong còn không ngờ đến việc hắn có thể tìm ra điểm nhạy cảm của anh trong tư thế này. Cả người anh run rẩy, mắt bừng mở trong chấn động. Jaehyun tất nhiên nhận ra, lập lại động tác lần nữa. Taeyong theo đó mà rời khỏi môi hắn trong tiếng hét khe khẽ. Có sợi chỉ bạc vương níu trên hai đôi môi.

“Jae.. Jaehyun..”

“Ôi Taeyong, Taeyong xinh đẹp..”

“…”

“Gương mặt quyến rũ này, anh đã trưng ra với bao nhiêu người rồi?”

Đấy rõ ràng là câu mỉa mai, tàn độc đến đau đớn.

Hắn hôn lên vành tai anh, hơi thở nóng bỏng khiến anh không khỏi rùng mình. Ngón tay bên dưới vẫn tiếp tục hành hạ anh.

“Gã người tình kia. Hắn có buông lời khen ngợi gương mặt lẳng lơ này không?”

Taeyong khóc, không biết là do khoái cảm hay do mấy lời lẽ cay độc này.

“Hắn có làm anh thoả mãn, mỗi lần hai người quan hệ không?”

Jaehyun trong một khắc, lấp đầy anh bằng ba ngón tay, kích động đâm thọt. Taeyong không kịp chuẩn bị tâm thế, bị hắn đâm rút liên tục mà khoái cảm dâng trào. Hai tay anh níu chặt vai áo hắn, đầu ngửa về sau trong lúc môi miệng phải há rộng để bắt kịp nhịp thở. Phần dương vật bức bối bị kẹp chặt giữa hai cơ thể theo đó mà cương cứng đau đớn. Trước khi anh lấy lại ý thức, trong khoảnh khắc anh bị nhục dục nổ tung, hai mắt chỉ nhìn thấy trăng vào sao. Anh chạm đến con khoái cảm ngay sau đấy.

“Thích không?”

Anh chưa kịp rơi xuống mặt đất thì hắn lại tiếp tục cay nghiệt.

“Sướng không?”

Taeyong đến đây thì không nhẫn nhịn được nữa, anh vùng vẫy bắt buộc hắn phải rời khỏi. Trong khi vụng về mặc lại quần áo, giận dữ là loại cảm xúc duy nhất anh có thể cảm nhận. Không phải yêu thích, không phải tủi nhục, càng không phải uất ức. Là giận dữ. Là kiểu giận dữ đến ngạt thở, là kiểu giận dữ đến mức phải động tay động chân.

Thế là Taeyong ngẩng cao đầu, vung tay tát một cú nảy lửa vào mặt Jaehyun.

“Cậu không có quyền nói mấy lời tục tĩu đấy với tôi.”

Anh trừng mắt nổi giận, vậy mà hắn chỉ mất vài giây ngỡ ngàng rồi lại quay lại trạng thái cũ. Hắn kêu một tiếng “ow” cảm thán rồi dùng mấy đốt ngón tay khẽ xoa. Phong thái vẫn ngạo nghễ. Chưa bao giờ Taeyong cảm thấy ghét bỏ hắn nhiều như lúc này.

Yêu đương thật sự là một trò chơi của mấy kẻ thua cuộc!

“Phải, là em không quyền.” Hắn nhoẻn miệng cười. “Em không có tư cách.

Chưa bao giờ có tư cách.”

“Gì cơ?”

“Dù em có làm gì đi chăng nữa, em vẫn mãi mãi không có tư cách.”

“…”

“Chỉ gã người tình kia..”

Anh nạt ngang. “Đừng có mang Jongin vào chuyện của chúng ta.”

Nghe mới lạ lẫm làm sao.

“Còn có ‘chúng ta’ sao?”

Giọng Jaehyun vẫn lạnh lùng, vẫn khinh khỉnh ghét bỏ. Nhưng tự dưng Taeyong lại có thể bắt được nỗi thất vọng đau lòng.

“Jaehyun.”

“Anh có nghĩ đến ‘chúng ta’ khi anh hôn hắn không?”

Đến lượt Taeyong chết nghẹn trong lòng.

“Với anh mà nói, ‘chúng ta’ vốn dĩ chưa từng tồn tại, dù cho em có cố gắng, có chân thành ra sao.”

Ngay cả khi trong bóng tối nhập nhoè, ngay cả khi tiếng ồn bên ngoài vẫn vang vọng xung quanh, ngay cả khi trong lòng anh là cả một trời giận dữ tức tối, ngay cả khi hắn vừa cay nghiệt trách móc, tim gan Taeyong vẫn đột ngột chùn lại trong xót xa.

Jaehyun đứng ngay trước mắt anh, bên trong ánh mắt đen huyền sâu thăm thẳm ấy, chỉ toàn là nỗi đau.

Taeyong chính là nguyên nhân cho nỗi đau ấy.

Sự thật một lần nữa tát thẳng vào mặt, rằng anh yêu hắn.

Anh yêu hắn biết là bao nhiêu.

Taeyong vùi mặt vào lòng Youngho, bặm môi giữ yên lặng nhưng nước mắt cứ thi nhau rơi rớt. Bên ngoài có cơn mưa rào, không phải giông bão nhưng gió vẫn quật ầm đùng. Youngho thì không ngừng an ủi, vừa ôm chặt bạn mèo trong tay, vừa vỗ về như vỗ về một đứa trẻ. Họ về đến nhà đã cả giờ đồng hồ rồi mà anh vẫn không ngừng khóc.

Taeyong sau khi chết lặng nhìn Jaehyun cả khoảnh khắc dài thì cơ thể rơi vào trạng thái tê liệt, cổ họng khan đắng không thốt thành lời. Anh không chút phản kháng khi hắn vươn tay mở chốt cửa rồi lách người, tránh đụng chạm như thể anh là một thứ nhơ nhuốc, rồi rời khỏi. Taeyong ngẩn ngơ, để mặc mấy lời hắn vừa nói tua đi tua lại trong đầu như cuốn phim. Lời lẽ đau lòng ấy, ánh mắt tổn thương ấy, cứ vậy mà chua xót. Vậy nên anh bật khóc nức nở, không biết nên làm gì trong đời.

Lúc anh quay lại chỗ Youngho, Jaehyun đã bỏ về từ lúc nào rồi.

Taeyong cảm tưởng như lúc nãy chính là lần cuối cùng họ gặp nhau.

Bị chính suy nghĩ của bản thân dày vò, anh chỉ lẳng lặng chui vào lòng Youngho, lấy cớ trời mưa trời gió nên muốn về. Mùi gỗ đàn hương ngọt dịu dàng của cậu bạn chẳng còn có thể trấn tĩnh tâm trí anh nữa rồi. Taeyong khắc khoải nhớ thương mùi thông rừng lãng đãng nồng nàn của Jaehyun. Thế là anh lại tấm tức khóc, khiến Youngho hoảng loạn không kịp trở tay.

Khóc đến kiệt sức thì anh ngủ quên trong tay Youngho. Lúc tỉnh giấc thì đã gần hai giờ sáng.

Taeyong hai mắt sưng húp, nằm thờ thẫn nhìn trần nhà, trong đầu nghĩ cả trăm chuyện, không biết nên bắt đầu từ đâu. Anh nghĩ làm sao để mắt bớt sưng, làm sao để có thể quay lại giấc ngủ vì mai còn phải đi làm. Nghĩ đến việc ngày mai phải đối mặt với Jaehyun, nghĩ đến viễn cảnh nhìn hắn lạnh nhạt. Nghĩ làm sao bản thân lại đem lòng yêu hắn, nghĩ đến mấy nỗi buồn đau đáu trong lòng, rồi lại nghĩ tiếp đến việc sẽ vượt qua tổn thương này ra sao. Nghĩ đến việc uống bia, nghĩ đến việc dành thời gian với Youngho và Doyoung.

Nghĩ cả đến việc nên nghỉ việc cho xong. Cả đống rắc rối này chắc sẽ nhanh chóng kết thúc nếu họ không còn gặp nhau nữa.

Ngủ một giấc thức dậy, Taeyong việc đầu tiên làm chính là gọi điện thoại xin nghỉ việc. Có nghĩa lúc nãy thật sự là lần cuối họ gặp nhau sao?

Thế là Taeyong lại rơi nước mắt.

Và một lần trong đời, quyết định làm chuyện ngu ngốc. Chỉ lần một, nhất quyết không có lần hai.

Jaehyun chỉ vừa rơi vào giấc ngủ được khoảng ba mươi phút sau khi trằn trọc cả đêm, thì có tiếng chuông cửa. Hắn cáu đến phát bực, nhìn đồng hồ thì mới có bốn giờ sáng. Ai lại đi tìm hắn lúc bốn giờ sáng cơ chứ?

Hắn kiểm tra lại điện thoại thì không thấy cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn đột xuất gì cả, nên quyết định làm ngơ đi ngủ. Nhưng tiếng chuông cửa cứ dồn dập vài tiếng sau đó, bắt buộc hắn phải xuống giường.

Jaehyun tự rủa, nếu không phải là việc quan trọng, hắn thề sẽ bóp chết kẻ phiền phức kia.

Ngoài cửa là một nhân viên bảo vệ của khu chung cư.

“Jeong Jaehyun-ssi.” Hắn nghe giọng rất chân thành qua máy chuông cửa thông minh. “Xin lỗi đã làm phiền vào giờ này, nhưng thú cưng của anh lạc đường xuống tầng trệt nên tôi xin phép mang lên giúp anh.”

Thú cưng? Jaehyun làm gì có thú cưng.

“Có gì nhầm lẫn rồi..”

“Chú mèo này còn có chìa khoá dự phòng nhà anh trên vòng cổ này.”

Mèo?

Hắn ngập ngừng mở cửa. Anh bảo vệ đứng sau ngưỡng cửa, nở nụ cười niềm nở, nhanh chóng cúi người chào trước khi để lộ hình ảnh chú thú cưng đang được ẵm bồng trên tay.

Jaehyun nín thở.

Là một chú mèo lông trắng muốt, tai vểnh mũi hồng, quả đuôi ngắn lông xù cứ vung vẩy nghịch ngợm, vươn đầu nhìn hắn bằng đôi mắt kim cương hai màu xinh đẹp. Cả đời Jaehyun cũng không thể nhầm lẫn ánh mắt lục lam ấy.

Đọc Con Mèo May Mắn

Fushiguro Toji. Cái tên này chỉ cần được bất cứ ai nhắc đến, ngay lập tức sẽ đều khiến người xung quanh khẽ rùng mình. Bọn họ sợ cũng có lí do cả thôi. Nước Nhật thế kỉ 21, thế quái nào chỉ vọn vẹn hai năm, quá nửa các khu vui chơi, sòng bạc, câu lạc bộ, khách sạn, và quán bar đều nằm trong quyền sở hữu của Toji. Người người nói gã có khiếu kinh doanh nên làm ăn phát đạt, nhưng điều này lại quá vô lí đi khi gã trước đó chỉ buôn bán vài món đồ cổ. Có kẻ lại bảo gã là yakuza, đứng đầu cả một gia đình hùng mạnh mà đi thâu tóm các băng nhóm khác. Tiếc thay, lời đồn này cũng không có cơ sở thực tế khi Toji vốn đã từ biệt gia đình của mình từ lâu và lấy họ theo tên vợ cũ. Vậy rốt cuộc, gã đơn độc mà làm thế nào có thể trở thành một trong những người quyền lực nhất cái xứ Phù Tang này? Có hai đứa sinh viên theo nghề nhà báo đánh bạo hẹn Toji một buổi phỏng vấn. Nếu như là kẻ khác, Toji chắc chắn sẽ từ chối thẳng thừng. Nhưng một trong hai đứa nhóc nọ có tên là Fushiguro Megumi. Đó là con trai gã, người mà gã đã bỏ rơi 10 năm trước kia. Trong căn phòng kín sặc mùi thuốc lá, hai người bọn họ ngồi cứng đờ người trước kẻ ngạo nghễ là gã, đang nhếch mép cười ma mãnh. “Nói đi, bé chuột nhắt. Rốt cuộc mấy đứa muốn biết gì về ta?” gã nói. Cô bé có mái tóc ngắn màu cam ngay lập tức liền lật đống giấy trên tay mình, hốt hoảng tìm những câu hỏi mình đã viết sẵn ra. Thế nhưng chẳng kịp nói lời nào, Megumi ngồi bên cạnh đã bình bình tĩnh tĩnh mà cất tiếng trước. “Ông rốt cuộc làm thế nào mua hết được đống quán bar, khách sạn, sòng bạc từ nhà Zenin và Gojo trong vòng hai năm đó?” Vào thẳng vấn đề sao? Toji cười đểu, rồi thư thả rít thêm một điếu thuốc, phả vào mặt cậu con trai của gã. “Cậu nghĩ tôi đã làm gì chứ? Tôi đều làm ăn hợp pháp cả.” Tất nhiên câu trả lời này không thể thoả mãn Megumi. Cậu chẳng kiêng nể ai. Giống như tất cả những cơn giận chất chứa trong 10 năm nay đều phát nổ, cậu vùng hẳn dậy, lớn tiếng nói với gã. “Hợp pháp? Ông ư? Một kẻ bỏ rơi chính con trai của mình không bao giờ có thể là một kẻ tử tế được. Tất cả những điều ông làm được đều vô lí hết. Ông không lừa được tôi đâu.”

“Fushiguro, ông tém lại,” cô nàng tóc cam rít qua kẽ răng mình. Megumi cáu kỉnh đáp, “Kugisaki, bà để yên.” Nhìn hai đứa nhóc vắt mũi chưa sạch chí choé với nhau, hứng thú ban đầu của Toji dần tan biến và thay vào đó là sự nhàm chán và mất kiên nhẫn. Trong một khoảnh khắc, gã đã định tống cổ hai đứa nhóc này đi cho xong việc. Nhưng rồi một tiếng lộp cộp vang lên, biến tia khốc liệt trong đôi mắt gã thành một ánh nhìn si mê, mong chờ. Megumi và Kugisaki cũng đã ngừng cãi nhau khi phát hiện ra sự hiện diện của một người thứ tư. Mái tóc nhuộm hồng được cắt ngắn gọn gàng, mắt nâu hạt dẻ sáng ngời ngời, thân hình không vạm vỡ như Toji nhưng rắn chắc và căng đầy, ẩn lấp dưới chiếc áo sơ mi trắng mỏng thật gợi tình. Cậu thanh niên ấy bước đến bên Toji rồi cúi nhẹ đầu và cười thật tươi. “Toji-san, ngài khoẻ chứ?” Toji nở một nụ cười chòng ghẹo. “Yuuji-chan đến muộn quá. Ta ở đây có chút cô đơn đấy.” Cậu ta cười tít mắt, “Ngài lại đùa rồi. À, và đây là…” Lúc này cậu thanh niên mới quay sang bên hai vị khách của Toji, phát hiện ra cả hai người đều đang nhìn cậu với ánh mắt ngỡ ngàng. Toji không để cậu thanh niên đợi lâu, “Phải rồi. Yuuji-chan là thư kí mà chẳng biết gì cả. Hai bạn trẻ, Megumi và Kugisaki Nobara, đến đây là muốn phỏng vấn ta,” nói rồi gã lại hướng đến Megumi. “Còn đây Itadori Yuuji, thư kí riêng của ta, cũng bằng tuổi hai đứa.” Khỏi cần gã giới thiệu, Megumi và Kugisaki quá rõ cậu thanh niên này là ai. Itadori Yuuji học cùng trường đại học với bọn họ, chỉ có điều là khác khoa thôi. Bọn họ tuy chưa bao giờ từng nói chuyện qua, nhưng ắt hẳn không ai trên trường là không biết đến Yuuji, vận động viên số 1 trong tất cả các môn thể thao và là mục tiêu theo đuổi của rất nhiều cô gái. Cậu ta luôn có một hình tượng học sinh cưng của các thầy cô giáo, nhưng bọn họ thật không ngờ rằng cậu lại làm cho Toji, kẻ mà khiến cho cả nước Nhật phải khiếp đảm và lo sợ bởi thế lực của gã. Đây sẽ là cái tin sốc nhất! Toji như nhìn thấu suy nghĩ của hai người bọn họ. Gã nhếch mày rồi ngồi vắt chân, trang trọng nói. “Vì Yuuji-chan ở đây, ta sẽ thành thật kể hết mọi chuyện cho hai đứa.”

Đọc Mèo Mun Nhà Ai 11

206. Hai mèo và một người ngồi trong phòng khách. A Hoàng vẫn còn nằm trong ổ, mèo mun ở bên cạnh liên tục đi qua đi lại. Từ Tử Hiên ngồi trên ghế salon mang túi cất kỹ, rồi cứ như vậy nhìn hai con mèo. Cung Thi Kỳ pha trà trong nhà bếp và cả bổ dưa do khách mang đến. 207. Kẹp Tóc, Kẹp Tóc, Kẹp Tóc? Cung Thi Kỳ cầm ấm nước, toàn bộ đầu óc đều lặp lại cái tên này. Kẹp Tóc chính là con mèo mun kia. Sau khi Từ Tử Hiên vào cửa, chỉ chỉ nó. Cung Thi Kỳ nhìn chằm chằm nàng, vẻ mặt kinh ngạc. Ồ, hóa ra không phải chỉ có một mình mình không biết đặt tên… 208. Nhưng mà không thể tin được, con mèo mun này thật sự có chủ. Cung Thi Kỳ âm thầm mắng trong lòng, hơn nữa chủ của nó còn là một cô gái xinh đẹp dịu dàng và giàu có. Cô gái giàu có. Cung Thi Kỳ cúi đầu nhìn quả dưa vàng cao cấp mà đối phương mang đến. 209. Dưa vàng cao cấp cuối cùng đã được Cung Thi Kỳ bổ thành nhiều miếng lớn nhỏ, mang theo ấm trà không cao cấp, Cung Thi Kỳ mới ngượng ngùng bưng ra ngoài. Từ Tử Hiên ngồi ở phòng khách vẫn còn đang nhìn hai con mèo, nhìn đến khi Cung Thi Kỳ đi ra, lúc bấy giờ mới nhìn cô cười cười. “Chúng nó thật là thân thiết.” Từ Tử Hiên uống một ngụm trà. Bạn còn chưa thấy lúc tụi nó thân thiết đâu… Cung Thi Kỳ yên lặng bưng tách trà của mình lên, nghĩ thầm, vị tiểu thư đáng yêu, bạn có biết thật ra A Hoàng nhà mình cũng là mèo cái luôn không… 210. Mèo mun lúc ở nhà, à không, là Kẹp Tóc, dường như chẳng mảy may chú ý đến chủ nhân của mình cũng ở đây. Cung Thi Kỳ nhìn Từ Tử Hiên, Từ Tử Hiên liền nhìn mèo mun. “Kẹp Tóc.” Từ Tử Hiên gọi một tiếng. Kẹp Tóc xoay đầu lại, “Meo meo.” “Lại đây.” Kẹp Tóc liếc nhìn nàng, sau nó lắc đuôi nhảy tới. 211. Đây là lần đầu tiên Cung Thi Kỳ thấy con mèo mun này trừ A Hoàng ra còn biết nghe lời người khác. Từ Tử Hiên nhẹ nhàng gãi cằm Kẹp Tóc, Cung Thi Kỳ có chút ngạc nhiên. “Vì sao lại gọi nó là Kẹp Tóc?” “Hử?” Từ Tử Hiên cười, “Bởi vì lúc trước mình có mua cho nó một cái kẹp tóc màu trắng, nó rất thích.” À. Cung Thi Kỳ im lặng liếc nhìn, không biết cách đây đã bao lâu, cái kẹp tóc trắng được mèo mun gặm đến vẫn đang nằm trong rương đựng đồ lặt vặt của Cung Thi Kỳ. 212. Mèo mun được Từ Tử Hiên đùa giỡn trong chốc lát, A Hoàng ban nãy vừa uống thuốc nên mơ màng ngủ, hiện tại có vẻ như đã tỉnh. Mèo mun thấy A Hoàng ngẩng đầu, nhanh như chớp nhảy từ trong tay Từ Tử Hiên ra ngoài. “A.” Từ Tử Hiên kêu lên.

Cung Thi Kỳ cảm thấy có chút xấu hổ, đành phải nghĩ xem nên chủ động nói cái gì. “Không sao.” Từ Tử Hiên vẫn giữ nguyên nụ cười,, “Hai buổi tối Kẹp Tóc không về nhà, là ở đây đúng không?” Cung Thi Kỳ gật đầu, Từ Tử Hiên liền lộ ra nét mặt yên tâm. 213. Sau đó cả hai nói chuyện phiếm, Từ Tử Hiên kể với Cung Thi Kỳ. Kẹp Tóc là con mèo bị lạc mà mình nhặt được. Lúc đó mèo mun chỉ hơi hơi lớn, Từ Tử Hiên thì vừa dọn đến nơi này để tiện cho việc học, trong nhà bề bộn nhiều việc, nên nàng phải ở một mình. Từ Tử Hiên ở một mình nhặt được mèo mun trước cửa nhà. “Nếu mày không chê, từ nay về sau sống ở đây đi.” “Meo meo.” 214. Lúc đi học bận rộn nhiều việc, buổi trưa Từ Tử Hiên cũng không ở nhà, chỉ có tối mới trở về. Từ Tử Hiên chuẩn bị thức ăn thật tốt cho Kẹp Tóc, mỗi ngày đều thay nước, buổi tối sẽ trở về chơi với nó. Cho đến một ngày nàng thấy Kẹp Tóc nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, Từ Tử Hiên vuốt lông nó, hỏi, “Muốn đi ra ngoài chơi sao?” Sau hôm đó, cửa nhà được mở thêm một cánh cửa be bé cho mèo. Cửa cho mèo để Kẹp Tóc ban ngày có thể tự cho chạy ra ngoài chơi. 215. “Sau đó bọn mình giao kèo ban ngày nó có thể đi ra ngoài chơi, mình thì đi học, tối sẽ cùng nhau về nhà.” Từ Tử Hiên ngồi trên ghế salon cười khanh khách. Cung Thi Kỳ ngồi bên cạnh nàng, chẳng biết sao lại cau mày, khuôn mặt u sầu. “Này? Bạn sao vậy?” “Sau đó thì sao…” Cung Thi Kỳ hỏi. “Sau đó gì?” Từ Tử Hiên nghiêng đầu. 216. Kẹp Tóc chơi với A Hoàng bên cửa sổ. A Hoàng vẫy đuôi, nhưng bây giờ Kẹp Tóc dựa vào sẽ không đẩy nó ra nữa. Chỉ là thỉnh thoảng khi mèo mun cứ meo meo meo, A Hoàng sẽ đè đầu nó lại. Sau đó nó sẽ im miệng. 217. “Sau đó thì sao? Bây giờ bạn… đi tìm Kẹp Tóc.” Cung Thi Kỳ im một chút, tiếp tục hỏi. Từ Tử Hiên quay đầu, chạm mắt với Cung Thi Kỳ. “Bây giờ chuyện học của mình ở bên này cũng đã xong, gia đình muốn cho mình xuất ngoại.” Từ Tử Hiên cười rộ lên. “Cho nên mình đến đón Kẹp Tóc về.” 218. Cung Thi Kỳ đã sớm dự đoán được sẽ có ngày này. Nói đúng hơn là, từ lúc biết con mèo mun này có chủ, nên biết sẽ có ngày này. Mèo mun luôn thích ở bên cạnh A Hoàng làm ồn, mèo mun vừa ngang ngược vừa chết nhát nhưng móng chân luôn được cắt tỉa cẩn thận, mèo mun mỗi buổi tối cho dù có muộn như thế nào cũng nhất quyết về nhà. Nó có chủ nhân. Cung Thi Kỳ “À” một tiếng. Không biết A Hoàng có nghe thấy hay không, mèo mun đang nằm bên cạnh nó có vẻ cũng chưa biết mình sắp bị mang đi rồi. 219.

Đọc Truyện: Siêu Cấp Cổ Võ

Tác giả: Quỷ Cốc Tiên Sư Chương 1166: Sơn trang tới chỉ mèo sọc vàng!

Converter Dzung Kiều cầu khen thưởng

“Này, cái này đứa nhỏ chẳng lẽ là được ta chân truyền sao! Vẫn chưa tới 2 tuổi đều biết tán gái, nhỏ như vậy liền hiện ra tên háo sắc bản tính?” Trần Tấn Nguyên trong lòng thầm nhũ, trên mặt nhưng là chất đầy nụ cười, “Không nhìn ra ta con trai ngoan còn là một ngự tỷ khống, cũng tốt, cùng ba sau khi trở về, sẽ để cho người đem cô bé kia nhà dò nghe, cho thằng nhóc ngươi kết hợp một chút.”

Đương nhiên là câu nói đùa, mục đích chỉ là muốn mau chút rời đi sân bay, lôi phong chú nói qua phải làm cho tốt chuyện không lưu tên, nếu không chờ lát nữa những người đó tràn ra, mình cũng không tốt thoát thân. Nhưng mà một câu nói này nhưng là rước lấy Jessica quyến rũ xem thường, Albert lại là làm duyên, làm dáng.

“Ba, ngươi thật là một bại hoại!”

“Ta nơi nào hư?”

“Ngươi chính là xấu xa!”

“Ba, ngươi nói ta có phải hay không rất xui xẻo à?”

“Cái gì?”

“Ta lần đầu tiên ngồi máy bay, liền gặp lên máy bay xảy ra tai nạn, ngươi nói ta có phải hay không rất xui xẻo?”

“Ừhm! Đích xác rất xui xẻo!”

. . . Cha con hai người cười đùa ra sân bay, sớm có Trần thị sơn trang người đang đợi, ba người trực tiếp lên xe, xe rất nhanh khởi động, đi ngoại ô phía đông đi.

“Hoa nhỏ, mới vừa rồi thấy không, lão gia trở về! Còn mang về một cái mèo sọc vàng cùng một cái đứa nhỏ!” Hậu viện phòng bếp, một cái hổ đầu hổ não người tuổi trẻ, đang một bên phô trương trước cường tráng bắp thịt vỗ củi đốt, vừa hướng bên cạnh rửa rau cô gái bát quái.

“Ngươi mới biết à!” Cô gái ném cho người tuổi trẻ một cái liếc mắt, một bên rửa rau vừa nói, “Vậy phụ nữ nước ngoài, nói không chừng sau này sẽ là chúng ta Thất phu nhân, nếu để cho lão gia biết ngươi kêu nàng mèo sọc vàng, cẩn thận không ăn nổi bao đi.”

Người tuổi trẻ nuốt ngụm nước miếng, cười khan một tiếng nói, “Ta cũng là tùy tiện nói một chút, nơi này có không người khác!”

“Ta không phải người khác sao?” Cô gái lại là một cái liếc mắt, “Cẩn thận ta đến lão gia trước mặt nói với ngươi một trạng!”

“Hì hì! Hoa nhỏ, hai ta ai với ai à!” Người tuổi trẻ thiển thiển cười một tiếng, buông xuống trong tay lưỡi rìu, đi tới bên người của cô gái, “Ngày hôm trước ta trở về một chuyến quê quán, cha ta mẹ cứ thúc giục ta cưới vợ, ngươi nói hai ta có phải hay không thích hợp một chút tính!”

Cô gái tròn hạng mục trừng một cái, gò má đỏ ửng, “Ngươi nói bậy nói bạ cái gì?”

Người tuổi trẻ tú liền một chút hắn vậy hùng tráng cơ ngực, tao túi nói , “Mặc dù ta chẳng qua là sơn trang phu khuân vác, nhưng nói thế nào đi nữa ta cũng là vị hậu thiên sơ kỳ cao thủ, sẽ không cho ngươi mất mặt!”

“Ngươi. . .”

“Hì hì, ta biết các ngươi cô gái đều thích cường giả, ngươi yên tâm, ta cũng biết trở thành cường giả, nếu như có một ngày, ta cũng có thể trở thành hướng lão gia như vậy tồn tại, vậy thì thật là. . . À, hoa nhỏ, ngươi đừng đi à!” Người tuổi trẻ trong mắt hiện ra vô hạn hướng tới, vậy mê ly trong con ngươi, tựa như thấy được vô số người đẹp hướng hắn nhớ nhung trong lòng, cùng hắn từ trong mộng đẹp lúc tỉnh lại, cô gái đã bưng tắm xong thức ăn đi vào phòng bếp.

“Đại Ngưu, ngươi tiểu tử thúi này, củi đốt phách đã được chưa?” Tự cửa phòng bếp lộ ra một cái lão đầu râu bạc đầu, quát mắng tiếng theo tới, thanh âm hồn dầy vô cùng, lại cũng là là hậu thiên cao thủ.

“Tốt lắm, tốt lắm, lập tức tốt!” Người tuổi trẻ cả người run lên, nhanh chóng vui vẻ chạy đi bửa củi lửa.

. . . Jessica mẹ con đến, để cho Trần thị sơn trang nhấc lên một đạo không nhỏ gợn sóng, trong sơn trang rất nhiều người làm đều ở đây lúc không có ai nghị luận Trần Tấn Nguyên chuyện phong lưu, bọn họ đều biết Trần Tấn Nguyên phong lưu, chỉ là vợ cũng cưới vợ sáu bảy cái, nhưng là bọn họ lại không nghĩ rằng Trần Tấn Nguyên lần này còn trêu chọc liền phụ nữ nước ngoài, hơn nữa còn mang về một cái hơn một tuổi con trai.

Khá hơn chút người cũng đang chờ xem kịch vui, bởi vì là ở bọn họ trong ấn tượng, mấy vị phu nhân đều là như lang như hổ, hôm nay Trần Tấn Nguyên dám can đảm mang về đối với ngoại quốc mẹ con, quỳ xin là không thiếu được.

Bất quá kết quả lại để cho bọn họ thất vọng, Trần Tấn Nguyên đi nước Mỹ tiếp Jessica sự việc, người nhà đều biết, duy nhất bất ngờ là Trần Tấn Nguyên mang về một đứa con trai tới, bất quá chuyện này Trần Tấn Nguyên cũng đã sớm ở trong điện thoại thông báo qua mẹ.

Mẹ biết nhiều hơn cái cháu trai, cao hứng còn không kịp, đối với Trần Tấn Nguyên trách mắng, đã sớm quên mất, bà nội lại là ôm cái này ngoại quốc cháu chắt trai cười không ngậm miệng lại được, chỉ có cha còn không nhẹ không nặng quở trách một lần Trần Tấn Nguyên mấy câu.

Còn như Lưu Dung, Hứa Mộng cùng nữ, đã đối với Trần Tấn Nguyên mê gái miễn dịch, coi như Trần Tấn Nguyên ngày hôm nay kéo 1 toa xe lửa người phụ nữ trở lại, bọn họ cũng chỉ sẽ ở trong lòng mắng to Trần Tấn Nguyên cầm thú, hết thảy chẳng qua là Trần Tấn Nguyên sai, Jessica cùng Albert là vô tội, đối với Jessica cái này mới gia nhập tới chị em gái, các nàng rất đại độ bày tỏ hoan nghênh.

“Chuột Nhắt, kêu quá bà nội!”

Bà nội đem Albert ôm vào trong ngực, nụ cười trên mặt nát giống như một đóa hoa cúc nở rộ vậy, Trần Tấn Nguyên cho Albert nổi lên cái tên tiếng Trung chữ kêu Trần Hạo, vì vậy từ bà nội trong miệng gọi ra, liền thuận lý thành chương thành Chuột Nhắt.

Albert chợt lóe ánh mắt, tò mò nhìn vị này quá bà nội, có lẽ hắn không hiểu tại sao vị này quá bà nội nhìn qua như thế tuổi trẻ.

“Ồ!” Bà nội trên mặt thoáng qua vẻ nghi hoặc, xoay mặt nhìn về phía Trần Tấn Nguyên, “Tấn Nguyên, ngươi không phải nói Chuột Nhắt rất thông minh sao? Tại sao dường như nghe không hiểu ta lời nói!”

Trần Tấn Nguyên bật cười khanh khách, “Bà nội, Chuột Nhắt chỉ biết nước Mỹ tiếng nói, lại không học qua tiếng Hoa, vậy có thể nghe hiểu ngươi đang nói gì à!”

Mọi người đều cười, mẹ đem Jessica cái này ngoại quốc con dâu kéo đến bên người hàn huyên, cũng may Jessica nhiều ít hiểu chút tiếng Hoa, mặc dù nói không quá trôi chảy, nhưng là cơ chủ ý tư vẫn có thể biểu đạt rõ ràng, hắn ở giữa mẹ thỉnh thoảng hướng Trần Tấn Nguyên đưa tới trách cứ ánh mắt, hiển nhiên là ở Jessica trước mặt trách mắng mình.

Một lát sau, cha nói , “Tấn Nguyên, một hồi để cho người chọn cái giờ lành ngày tốt, mở ra từ đường, để cho Chuột Nhắt nhận tổ quy tông!”

“Biết ba!” Trần Tấn Nguyên gật đầu một cái, Trần gia con cháu nhưng là không thể lưu lạc bên ngoài, cùng vào từ đường lạy tổ tông, vậy Albert liền có thể chính thức đổi tên là Trần Hạo, trở thành Trần gia danh chánh ngôn thuận đời sau.

Hết thảy đều là thuận lợi như vậy, Jessica cũng không có giống như tới TQ trước lo lắng như vậy bị bài xích, Albert có Trần Nhiên cùng Trần Yên Nhi cái này hai anh chị, tiếng cười vui cũng nhiều rất nhiều, mẹ con hai người bắt đầu từ từ thích ứng Hoa Hạ cuộc sống mới.

Đêm.

Trần Tấn Nguyên sống một mình một phòng, không có bất kỳ người phụ nữ hầu hạ, bởi vì là hắn trong lòng có rất nhiều bí mật, cho tới bây giờ không có trước bất kỳ ai thổ lộ qua.

Ngồi xếp bằng trên giường, mượn Tà Đế xá lợi ở giữa nguyên tinh, ngồi 4 tiếng, đột nhiên mở hai mắt ra, chỉ cảm thấy cả người tinh thần sáng láng, Hoàng Đế Nội Kinh mơ hồ lại có tinh tiến.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Akuma Koujo ~ Yurui Akuma No Monogatari ~ trên website Viec.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!