Xu Hướng 1/2023 # Đọc Akuma Koujo ~ Yurui Akuma No Monogatari ~ # Top 2 View | Viec.edu.vn

Xu Hướng 1/2023 # Đọc Akuma Koujo ~ Yurui Akuma No Monogatari ~ # Top 2 View

Bạn đang xem bài viết Đọc Akuma Koujo ~ Yurui Akuma No Monogatari ~ được cập nhật mới nhất trên website Viec.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

 

※Một bộ phận tên riêng đã bị thay đổi.

 

[…Gi…úp…v…ới…]

[…Gi…ú…p…với…]

[…G…iúp…vớ…i…]

 Âm thanh đó đột nhiên vang lên trong đầu tôi.

 Không biết rõ phạm vi sức mạnh của nó. Cũng không nhìn thấy toàn thể của nó được. Cả một “Ma Thần” như tôi mà còn như vậy thì dù Onza-kun với Yuuki-kun có sức mạnh đi chăng nữa, thứ mà họ nhìn thấy vẫn chỉ là ánh sáng bay thẳng lên trời…như một “cột trụ” mà thôi.

 Đó là một tập hợp thể tạo thành bởi những “ước nguyện” và “dục vọng” của con người.

 Khi vòng xoáy dục vọng được dâng hiến như thể “lời cầu nguyện”, con người đã sinh ra vị thần chỉ vì “con người” mà thôi.

 Vị thần thực sự…theo đúng lí tưởng cùng cực của con người.

 Chân Thần…”Tokyo”…

 Zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư…

 Cả Tokyo rung rẩy trước một cơn địa chấn lặng lẽ.

 Sợ hãi sao? Tức giận sao? Nhưng có một thứ tôi có thể xác định được, “Chân Thần Tokyo” coi tôi là kẻ địch.

 Một thứ “sức mạnh” phun trào tựa nham tương khiến những cột khí bốc lên từ Tokyo…thứ gì đó đang bắt đầu được sinh ra.

“…Quỷ…?”

 Theo như bề ngoài thì đó là những con quỷ hơi trong suốt lớn hơn con người. Không rõ do đó là tập hợp của dục vọng hay là vì nó tập trung ác linh lại để cường hóa chính mình mà tôi cảm thấy được sức mạnh của mấy con quỷ đó ngang hàng với hạ cấp Ác Ma.

 Nhìn sơ qua mà đã thấy được mấy vạn con rồi…Từng con một thì vẫn không phải là địch thủ của tôi, nhưng nhiều thế này thì sẽ làm tôi lãng phí thời gian và sức lực.

[Yurushia, cái tên Onza phía dưới bị tấn công kìa]

“…Ể?”

 Câu nói của Rinne khiến tôi ngưng thị, từ chỗ xa xôi bên dưới, mấy cái chấm đen đó đang nhanh chóng di động.

[Tới lúc mấy thứ ma vật đó tới thì chỉ có lúc này là có thể hành động tự do thôi đó]

“…Đúng ha”

 Lúc này, nếu là Rinne lúc bình thường thì anh ta đã lao vô lũ quỷ đó mà thôn phệ chúng rồi. Anh ta không làm vậy mà vẫn nằm trên vai tôi là do đã yếu đi sao…

 Đầu tiên, tôi xếp cánh lại rồi nhanh chóng hạ thẳng xuống mặt đất.

 Tuy không nhìn thấy bóng dáng Yuuki-kun nhưng có lẽ do nghĩ tôi không còn ở đây bên một bộ phận tăng nhân quay về tập kích. …Đối với họ thì Onza-kun là kẻ phản bội sao ta.

“…[Thổi bay]…”

 Thần Linh ma pháp của tôi thổi bay mấy người mặc tăng phục lẫn cả Onza-kun. …Tất nhiên là lấy Onza-kun làm trung tâm nên cậu ấy được trừ ra rồi chứ đúng không?

 Khi hạ xuống đất, tôi thấy Onza-kun nên lên tiếng.

“Không sao chứ?”

“Đừng có làm quá chứ Yuzu!”

 Cho dù mình mẩy lấm lem sình đất thì Onza-kun vẫn khỏe mạnh ha.

“Yuuki-kun đâu?”

“Tên đó chạy đi đâu rồi. Chắc là về chỗ gia đình không phải sao? Tại cậu ta nói em lúc nào cũng làm quá lên hết cả mà”

“Thất lễ nha”

 Đúng là tôi cũng không định im lặng gì, nhưng dù gì cũng là Yuuki-kun, tôi tính hỏi thử ấn tượng của cậu ta đối với tôi nhưng cảm thấy hỏi cũng không hay ho gì nên thôi vậy.

“Tên đó cũng mới cưới thôi…còn anh thì thế này”

 Onza-kun vừa nói vậy vừa ngồi xuống tảng đá gần đó rồi móc bình ra làm một hớp.

“Là rượu phải không”

“Anh là thầy chùa nên chắc là không có ai hợp tính. Giờ thì cứ làm việc cả đêm rồi tới tiệm Yuuki vừa ăn Ramen vừa làm một ly là vui quá rồi”

“Công việc của thầy cúng…mới sáng ra là nhậu rồi sao”

“Đúng ra là trưa ha”

“Sai ở đâu rồi”

 Gì vậy chứ…tôi nhận ra cậu ấy trở thành loại người lớn không ra gì luôn rồi.

“…Yuzu, em có làm gì được thứ đó không?”

 Thứ mà Onza-kun nói tới với khuôn mặt hơi nghiêm túc ấy là bầy quỷ kia hay là “Chân Thần Tokyo” nhỉ…Nhưng nhất định là thứ nào thì cũng phải xử hết rồi. Thứ chúng nhắm vào là tôi mà.

“Mấy thứ nhìn như “quỷ” đó chắc hẳn là “Thức Thần” của bên “Ngự Sơn”. Chúng ở tại mấy tự viện gần đây để yểm thuật thức lên Yuzu và hình như còn để chuẩn bị chiến đấu nữa”

“…Sử dụng sức mạnh của “tồn tại” đó sao?”

“Ư, hình như là vậy. Có vẻ họ rút thứ sức mạnh đó ra thông qua vu nữ”

“…Nếu nói vậy, tên đó cũng ở gần đây nhỉ?”

 Khi tôi vừa cười mỉm chi vừa hỏi thì Onza-kun khẽ nuốt nước bọt rồi chầm chậm gật đầu.

“Đúng vậy. Chắc là ở trong một ngôi chùa nào đó gần đây”

“…Biết rồi”

 Tôi cũng gật đầu và im lặng hướng ánh mắt về phía lũ quỷ.

 Chúng cũng gần như tới gần hết rồi. Nơi này cũng không còn an toàn nữa. Mặc dù nếu là Thức Thần thì cũng có khi chúng tới để giúp đỡ mấy tên thầy chùa bị đánh gục kia.

“Onza-kun đi khỏi đây đi. Nếu được thì rời khỏi Tokyo…”

[Yurushia, để tôi ở với gã này cho]

“…Rinne?”

 Rinne đột nhiên nói vậy khiến Onza-kun làm ra vẻ mặt cực kỳ ngạc nhiên khi nghe thấy một con mèo mun nói chuyện.

[Giờ thì tôi chỉ có cản tay cô thôi. Cũng phục hồi lại được chút rồi…để coi, Onza đúng không. Dẫn ta đến nơi nào có chướng khí mạnh gần đây đi]

“…Đ, đã hiểu. “

 Tuy không hiểu rõ cho lắm nhưng giao Onza-kun cho Rinne thì được rồi ha.

“Vậy thôi nha, tôi đi đây”

[Đừng có lơ là đó]

“Cẩn thận vô!”

 Tôi bung đôi cánh dơi ra lần nữa rồi bay lên trời. Cùng lúc ấy, lũ quỷ cũng bắt đầu tiếp cận và tấn công.

“…[Ánh sáng của bóng tối kinh sợ, hiện lên…xuyên thấu, dạ chi thương]…”

 Thanh “dạ chi thương” xuyên qua lũ quỷ cản đường và tạo ra một lối đi.

[Gyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!]

 Tôi có thể nghe thấy được tiếng rít gào kinh khủng từ lũ quỷ. Chắc là tiếng hét của mấy người đang thao túng Thức Thần đây.

 Khi tôi tiêu diệt quỷ như vậy thì có vẻ bên kia cũng nhận lấy tổn thương nữa nhỉ.

 Tôi bay về hướng Tokyo, cho dù xung quanh có bị lũ quỷ vây quanh thì tôi vẫn sử dụng ma pháp.

“…[Ánh sáng của bóng tối kinh sợ, hiện lên…xạ kích, dạ chi cung]…”

 Từ trên không, tôi không bắn về phía lũ quỷ mà phát ra hàng trăm mũi tên hướng về phía Tokyo.

 Mục tiêu là “Chân Thần Tokyo”…Vì nó chồng chập lên thành phố Tokyo nên cứ bắn thì trước tiên sẽ trúng nó thành ra cũng dễ.

 Zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư…

 Là do nó thấy đau, hay là do sợ hãi, “Chân Thần Tokyo” run rẩy khiến cả Tokyo dao động như một cơn động đất, kính cửa sổ cũng nứt ra.

 Tôi có thể nghe thấy tiếng la hét từ phía thành phố.

 Và trong số những con người đang nhìn về phía bầu trời với vẻ bất an, có vài người thể hiện ra vẻ mặt nhăn nhó đầy kinh sợ khi nhìn thấy “quỷ”.

 Chắc là họ có thể nhìn thấy “quỷ” ha…Nhưng cả vậy thì tôi cũng không kiềm chế. Vốn từ đầu thì tôi cũng không có cả cái đó rồi.

 Ở thế giới này, do dân số tăng quá nhiều mà tự nhiên bị gặm nhắm hết cả nên ma lực mới không còn, cả Tinh Linh lẫn Ác Ma cũng biến mất dần.

 Chính vì vậy nên sự cân bằng của vòng luân hồi mới sụp đổ và thế giới bắt đầu suy thoái.

 ”Con người”, vốn không còn thiên địch, cần phải biết “sợ hãi”.

 Chính vì sợ hãi mà họ mới biết kính trọng lấy thứ mình không nhìn thấy được, và nó cũng là điều kiện cần thiết để hồi phục Tinh Linh.

 Chính bởi vậy mà…thế giới này mới kêu gọi lấy “tôi”.

 Để thế giới bắt đầu suy thoái này có thể nhận lấy lời chúc phúc của Ác Ma…

 Maa, bỏ qua mấy cái câu mào đầu đó đi.

“[Dạ chi thương]…!”

 Tại trung tâm của Tokyo…và cũng là trung tâm của “Chân Thần Tokyo”, tôi ném ra cây Dạ Chi Thương với hết sức mình.

 Cây thương gào rú xé tan mấy trăm con quỷ rồi bay về phía Tokyo.

[…G…iúp…vớ…i…!!!]

“Ư!”

 Một trận rung lắc lớn xảy ra trên toàn Tokyo, “Chân Thần Tokyo” phát ra một đợt sóng chấn động lớn vừa để phòng thủ lấy “Dạ Chi Thương” vừa để tấn công tôi.

“[Huy Thánh Thuẫn]!”

 Tôi phòng thủ lấy ngay nhưng sức mạnh của cái xung kích to lớn ấy cũng khiến tôi choáng váng trong khoảnh khắc.

 …Đúng là thần linh mà, nhỉ.

 Lũ quỷ lại tấn công nhắm vào cái khoảnh khắc lơ là trong chốc lát ấy.

 Cho dù có là tạm bợ đi chăng nữa thì “Chân Thần Tokyo” cũng là “thần” nên việc lấy nó làm đối thủ cũng khiến tôi tận lực rồi, vậy mà còn có một đống thế này thành ra tôi cũng hết cách.

“[Mùa đông hắc ám giáng xuống từ thiên không]…”

 Tuy không tốt lắm nhưng cũng không có chuyện tôi không làm ra được một cái công kích có phạm vi rộng đúng không? Thêm nữa, cái ma pháp có phạm vi rộng này…bao trùm hết cả Tokyo.

“…[Dạ Chi Vũ]…”

 Ứng với Thần Linh Ma Pháp của tôi, mây đen kéo tới bao phủ lấy thanh không.

 Tất thảy cơn mưa đen đúa rơi xuống từ đám mây đó là công kích tinh thần tới từ ma pháp.

“Coi nào, nếu không nhanh phòng ngự lấy thì con người cũng bị hại đó phải không?”

 Không hiểu sao tôi nói ra lời kịch như của vai phản diện á.

 Tuy không thể nào nghe thấy lời tôi nhưng hàng vạn con quỷ cũng phân ra mọi nơi để tính ngăn lấy Dạ Chi Vũ.

 Tuy không gây ra tổn thương gì lớn nhưng chúng đã đi thế này thì coi như cũng phong ấn được…phải không?

 Dường như không phải “Chân Thần Tokyo” mà mấy ông sư kia mới là người có quyền quyết định hành động của lũ quỷ ấy ha.

 Zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư zư…

 Thành phố Tokyo lại kêu lên.

 Giờ là gì đây? Có lẽ việc không khiến lũ quỷ di chuyển được theo đúng như ý muốn khiến nó nôn nóng hay sao đó mà mà một “lực lượng” phún xuất ra từ mặt đất Tokyo, tạo thành một thứ gì đó cực kỳ to lớn.

“…Rồng…? À không, là rắn ha?”

 Nếu nói một cách đơn giản thì là thế nhưng nó chỉ có hình dáng giống rắn mà thôi, tôi chỉ có thể nói nó giống như một thứ mềm nhũn được trẻ con vẽ nguệch ngoạc bằng viết và đã phai màu.

 Dù vậy thì cảm giác cũng mạnh lắm đây.

 Một lần xuất hiện mười con luôn. Bên trong đó, có thể cảm giác thấy uy áp từ một con rắn lớn nhất trong số đó có tám cái đầu ngang bằng với Đại Ác Ma.

 Rốt cuộc thì cũng nghiêm túc và sinh ra “quyến thuộc” của chính mình sao.

 Nếu đã vậy thì,

“…Mình cũng phải gọi quyến thuộc tới thôi nhỉ”

 Có tới hay không thì vẫn không chắc được. Nhưng tôi vẫn có phần nắm chắc.

“…[Triệu hoán Ác Ma]…”

 Ứng với triệu hoán ma pháp của tôi, một “Tích Tầng Hình Lập Thể Ma Pháp Trận” lấy tôi làm trung tâm được sinh ra.

 Không hiểu tại sao mà triệu hoán ma pháp của tôi không có lực cưỡng chế, nó chỉ có thể triệu hoán được thứ tự mình có ý muốn hiệp lực với tôi mà thôi. …Như mấy cái hải sản chẳng hạn.

 Nhưng lúc tới đây, Rinne có nói lũ trẻ cũng đang đuổi theo tôi. Cho dù không biết tọa tiêu của Thánh Vương Quốc đi chăng nữa thì nếu chúng đã đuổi tới gần đây thì…

“Tới đây đi…những Ác Ma (tùy tùng) đáng yêu của ta…”

 Đám mây đen còn sót lại trên bầu trời lại tối đi hơn biến bữa trưa thành đêm tối.

 Ngược lại với quyến thuộc của thần, bốn trụ ánh sáng giáng xuống từ bầu trời như xuyên thủng cả tầng mây, bốn bóng dáng con người hiện ra trong tiếng lôi minh.

[[……………. ]]

 Ác Ma giáng xuống thế giới này…thứ Ác Ma có thể làm kẻ địch với thứ có thể làm cho thiên biến địa dị “Đại Tinh Linh”, bốn “Đại Ác Ma”…

 Kiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii kiiiiiiiiiiiiiiiii !!!

 Tiếng cười hoan hỉ của Ác Ma vang vọng khắp Tokyo tựa như hàng ngàn vạn tấm bảng đen bị cào vào vậy, tất thảy kính cửa sổ của những tòa cao ốc tại Tokyo vỡ nát hết không còn lại chút nào.

 Tôi có thể nghe thấy tiếng la hét trên mặt đất của con người. Chúng Ác Ma lại cất tiếng cười hoan hỉ còn hơn lúc nãy.

 Mấy đứa, vui quá trớn rồi đó.

“Chủ nhân!”

“Yurushia-sama!”

 Các tùy tùng vừa xé nát lũ quỷ cản đường vừa tiến về phía tôi từ bốn phía.

 Tiến tới đầu tiên là hai thiếu nữ mặc đồ maid có mái tóc vàng và bạc. Fanny nhanh hơn một bước và nhào thằng vô ngực tôi, tiếp ngay sau đó là Tina, lúc này thì tôi lại bóp chặt lấy mặt và đẩy con bé lại theo thói quen.

“Tại, tại sao vậy chứ”

“…A, xin lỗi, gặp mặt lại vui quá đó mà”

 Tôi cứ vậy mà bóp bóp lấy má Tina để khiến cô ấy vui lên, hai anh em thuộc diện làm việc nghiêm túc thì xử cho bằng sạch lũ quỷ xung quanh rồi mới tới gần.

“Lâu rồi không gặp ạ. Chủ nhân”

“Yurushia-sama, em tới rồi nè”

“Mọi người, lâu rồi không gặp…làm việc tốt lắm. Tất cả đã hiểu tình huống lúc này chưa?”

 Khi tôi hỏi thử câu hỏi cũng khá vô lý đó thì, hộ vệ kỵ sĩ Nia cùng thị nữ Tina gật đầu tự tin dù không biết gì hết cả, Fanny thì quá bận làm nũng với tôi nên cũng không nghe gì hết. Trong số đó chỉ có quản gia Noa là cười mỉm.

“Không có vấn đề gì hết cả ạ. Chúng tôi là tay chân, là tấm thuẫn, là thanh kiếm của người. Xin hãy cứ ra mệnh lệnh cho chúng tôi”

“Ưm, cũng phải ha”

 Tôi mỉm cười ngọt ngào và ra lệnh cho họ.

“Diệt sạch bất cứ kẻ nào cản đường ta”

“”””Dạ-“”””

 Rồi, chuẩn bị sẵn sàng…nhưng mà, dù có bốn đứa nó có là Đại Ác Ma đi chăng nữa thì giao hết vậy luôn có được không ta?

 Không quan tâm tới sự lo lắng của tôi, bốn người bọn chúng tản ra bốn hướng rồi lấy thứ gì đó giống như “chìa khóa” từ trong túi ra và chỉa lên trên trời.

[Khai mở…”Thất Lạc Viên” (Lost Eden)…]

 Tầng mây còn sót lại đột nhiên nhuộm lấy màu đen thẫm…lấy đó làm môi giới, một “cánh cổng” nào đó được mở ra.

“…Wa”

 Cái gì đây…tôi còn chưa nghe thấy luôn đó.

 Vài ngàn cá thể “thượng cấp Ác Ma” hung ác xuất hiện từ đó, phân ra và đáp xuống thành phố Tokyo như một trận tuyết đen.

“Noa!?”

“Không có vấn đề gì ạ. Tất cả đều là quân lính của Yurushia-sama hết cả”

“Vậy, vậy sao?”

 Mà, cũng được thôi…Nhưng nhờ cái này mà không còn bất lợi về số lượng nữa rồi.

Đã vậy cho phép tôi mệnh lệnh theo kiểu đó vậy. Có hơi hồi hộp chút.

“Chúng thượng cấp Ác Ma!”

[Ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô…]

 Khi tôi lên tiếng, hàng ngàn thượng cấp Ác Ma ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi cất tiếng hoan hô.

“Hãy chà đạp lấy lũ quỷ. Và lôi kẻ đang thao túng chúng ra ánh sáng”

[Ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô…!!!]

 Cứ vậy, cuộc chiến giữa quyến thuộc của thần và quân lính của Ác Ma được bắt đầu.

 Số lượng có sai khác nhưng chiến lực thì gần như ngang bằng.

 Giữa một thành phố buổi trưa tối như đêm đen, bầu trời tràn ngập “Ác Ma” và “quỷ” va chạm với nhau.

 Nhưng người sống quanh vùng Tokyo nhìn lên bầu trời với vẻ bất an, còn với thiểu số những người “có thể nhìn thấy”, họ quỳ trên mặt đất với khuôn mặt tuyệt vọng khi trông thấy quang cảnh như thế giới đang kết thúc.

“…[Thiên Lý Nhãn]…”

 Tôi vừa quan sát lấy “Chân Thần Tokyo” vừa mở rộng tầm nhìn bằng thần linh ma pháp mà mình vừa ngâm xướng, cứ vậy, tôi đột nhiên phát hiện ra mục tiêu của mình trong một ngôi chùa bị mấy Ác Ma tấn công.

 Khoác trên mình bộ kimono không hợp thời như trong một bộ kịch lịch sử khá quyến rũ, người phụ nữ trang điểm đậm đã bước qua nửa cái tuổi hai mươi được bao vây bởi các mỹ thiếu niên lo chờ đợi để phục dịch mình ấy chạy như bay ra ngoài với khuôn mặt đầy hoảng loạn.

“Thấy rồi nha…Matsuri…”

 

Kì tới, Onza và Rinne đang làm gì?

Đọc Con Mèo May Mắn

Fushiguro Toji. Cái tên này chỉ cần được bất cứ ai nhắc đến, ngay lập tức sẽ đều khiến người xung quanh khẽ rùng mình. Bọn họ sợ cũng có lí do cả thôi. Nước Nhật thế kỉ 21, thế quái nào chỉ vọn vẹn hai năm, quá nửa các khu vui chơi, sòng bạc, câu lạc bộ, khách sạn, và quán bar đều nằm trong quyền sở hữu của Toji. Người người nói gã có khiếu kinh doanh nên làm ăn phát đạt, nhưng điều này lại quá vô lí đi khi gã trước đó chỉ buôn bán vài món đồ cổ. Có kẻ lại bảo gã là yakuza, đứng đầu cả một gia đình hùng mạnh mà đi thâu tóm các băng nhóm khác. Tiếc thay, lời đồn này cũng không có cơ sở thực tế khi Toji vốn đã từ biệt gia đình của mình từ lâu và lấy họ theo tên vợ cũ. Vậy rốt cuộc, gã đơn độc mà làm thế nào có thể trở thành một trong những người quyền lực nhất cái xứ Phù Tang này? Có hai đứa sinh viên theo nghề nhà báo đánh bạo hẹn Toji một buổi phỏng vấn. Nếu như là kẻ khác, Toji chắc chắn sẽ từ chối thẳng thừng. Nhưng một trong hai đứa nhóc nọ có tên là Fushiguro Megumi. Đó là con trai gã, người mà gã đã bỏ rơi 10 năm trước kia. Trong căn phòng kín sặc mùi thuốc lá, hai người bọn họ ngồi cứng đờ người trước kẻ ngạo nghễ là gã, đang nhếch mép cười ma mãnh. “Nói đi, bé chuột nhắt. Rốt cuộc mấy đứa muốn biết gì về ta?” gã nói. Cô bé có mái tóc ngắn màu cam ngay lập tức liền lật đống giấy trên tay mình, hốt hoảng tìm những câu hỏi mình đã viết sẵn ra. Thế nhưng chẳng kịp nói lời nào, Megumi ngồi bên cạnh đã bình bình tĩnh tĩnh mà cất tiếng trước. “Ông rốt cuộc làm thế nào mua hết được đống quán bar, khách sạn, sòng bạc từ nhà Zenin và Gojo trong vòng hai năm đó?” Vào thẳng vấn đề sao? Toji cười đểu, rồi thư thả rít thêm một điếu thuốc, phả vào mặt cậu con trai của gã. “Cậu nghĩ tôi đã làm gì chứ? Tôi đều làm ăn hợp pháp cả.” Tất nhiên câu trả lời này không thể thoả mãn Megumi. Cậu chẳng kiêng nể ai. Giống như tất cả những cơn giận chất chứa trong 10 năm nay đều phát nổ, cậu vùng hẳn dậy, lớn tiếng nói với gã. “Hợp pháp? Ông ư? Một kẻ bỏ rơi chính con trai của mình không bao giờ có thể là một kẻ tử tế được. Tất cả những điều ông làm được đều vô lí hết. Ông không lừa được tôi đâu.”

“Fushiguro, ông tém lại,” cô nàng tóc cam rít qua kẽ răng mình. Megumi cáu kỉnh đáp, “Kugisaki, bà để yên.” Nhìn hai đứa nhóc vắt mũi chưa sạch chí choé với nhau, hứng thú ban đầu của Toji dần tan biến và thay vào đó là sự nhàm chán và mất kiên nhẫn. Trong một khoảnh khắc, gã đã định tống cổ hai đứa nhóc này đi cho xong việc. Nhưng rồi một tiếng lộp cộp vang lên, biến tia khốc liệt trong đôi mắt gã thành một ánh nhìn si mê, mong chờ. Megumi và Kugisaki cũng đã ngừng cãi nhau khi phát hiện ra sự hiện diện của một người thứ tư. Mái tóc nhuộm hồng được cắt ngắn gọn gàng, mắt nâu hạt dẻ sáng ngời ngời, thân hình không vạm vỡ như Toji nhưng rắn chắc và căng đầy, ẩn lấp dưới chiếc áo sơ mi trắng mỏng thật gợi tình. Cậu thanh niên ấy bước đến bên Toji rồi cúi nhẹ đầu và cười thật tươi. “Toji-san, ngài khoẻ chứ?” Toji nở một nụ cười chòng ghẹo. “Yuuji-chan đến muộn quá. Ta ở đây có chút cô đơn đấy.” Cậu ta cười tít mắt, “Ngài lại đùa rồi. À, và đây là…” Lúc này cậu thanh niên mới quay sang bên hai vị khách của Toji, phát hiện ra cả hai người đều đang nhìn cậu với ánh mắt ngỡ ngàng. Toji không để cậu thanh niên đợi lâu, “Phải rồi. Yuuji-chan là thư kí mà chẳng biết gì cả. Hai bạn trẻ, Megumi và Kugisaki Nobara, đến đây là muốn phỏng vấn ta,” nói rồi gã lại hướng đến Megumi. “Còn đây Itadori Yuuji, thư kí riêng của ta, cũng bằng tuổi hai đứa.” Khỏi cần gã giới thiệu, Megumi và Kugisaki quá rõ cậu thanh niên này là ai. Itadori Yuuji học cùng trường đại học với bọn họ, chỉ có điều là khác khoa thôi. Bọn họ tuy chưa bao giờ từng nói chuyện qua, nhưng ắt hẳn không ai trên trường là không biết đến Yuuji, vận động viên số 1 trong tất cả các môn thể thao và là mục tiêu theo đuổi của rất nhiều cô gái. Cậu ta luôn có một hình tượng học sinh cưng của các thầy cô giáo, nhưng bọn họ thật không ngờ rằng cậu lại làm cho Toji, kẻ mà khiến cho cả nước Nhật phải khiếp đảm và lo sợ bởi thế lực của gã. Đây sẽ là cái tin sốc nhất! Toji như nhìn thấu suy nghĩ của hai người bọn họ. Gã nhếch mày rồi ngồi vắt chân, trang trọng nói. “Vì Yuuji-chan ở đây, ta sẽ thành thật kể hết mọi chuyện cho hai đứa.”

Đọc Truyện Anh Hùng Ngục Giam

Cái này không thể nghi ngờ là chiến lợi phẩm lớn nhất của buổi tối ngày hôm nay, trang bị tím đều đã là bảo bối khó gặp, mà vũ khí tím càng là tồn tại như lông phượng và sừng lân, hiện nay cũng chỉ có đám người chơi cao cấp nhất mới có mà thôi.

Bất quá trang bị này đồng dạng chỉ có thể nhìn không thể mặc, đẳng cấp yêu cầu cao tới cấp 30, Hoàng Dật còn cách rất xa. Man Liệt là BOSS cấp 40, phạm vi đẳng cấp trang bị rơi xuống là 30-40 cấp, hai trang bị tím này đều là dựa theo đẳng cấp thấp nhất rơi xuống, đối với Hoàng Dật mà nói đã là kết quả tốt nhất.

Kế tiếp, Hoàng Dật lấy ra món thứ ba rơi từ Man Chuy. Đây là một hòn đá cỡ nắm tay, cả vật thể màu đen, được ánh trăng chiếu rọi xuống, mơ hồ lộ ra một vòng quang mang màu xanh nhàn nhạt, có vẻ rất là bất phàm.

【 năng lượng thạch 】(cấp E, bảo vật loại hình tiêu hao)

Đẳng cấp yêu cầu: 10

Vật phẩm giải thích: Tảng đá ẩn chứa năng lượng, có thể hấp thu 300 điểm giá trị năng lượng.

Dĩ nhiên là năng lượng thạch, Hoàng Dật hơi có chút ngoài ý muốn!

Một ít kỹ năng đặc thù đều cần tiêu hao giá trị năng lượng, ví dụ như kỹ năng nghề nghiệp dành riêng 【 tuyên án 】 và 【 Thời Gian Chi Nhãn 】của Hoàng Dật, mỗi một lần thi triển đều cần tiêu hao giá trị năng lượng. Nhưng giá trị năng lượng cực kỳ trân quý, mỗi người chơi chỉ có 3000 điểm, khôi phục cực kỳ chậm chạp, mỗi ngày chỉ tăng 10 điểm, ngoài ra cũng chỉ có thể thông qua năng lượng thạch bổ sung. Man Chuy thân là thủ lĩnh cấp 40, lại chỉ rơi ra một khối năng lượng thạch 300 điểm, có thể thấy được năng lượng thạch có bao nhiêu trân quý.

Buổi tối ngày hôm nay Hoàng Dật nhiều lần mở ra Thời Gian Chi Nhãn và tuyên án, đặc biệt là lần tuyên án đối với Man Chuy, Man Chuy vượt hơn hắn 20 cấp, giá trị năng lượng sẽ tiêu hao đặc biệt nhiều, hiện nay giá trị năng lượng của hắn đã không đủ 1500 điểm, khối năng lượng thạch này vừa lúc có thể bổ sung tổn thất.

Cuối cùng, Hoàng Dật lấy ra món đồ thứ tư Man Chuy rơi ra. Đây là một khối tinh thạch cỡ ngón cái, cả vật thể trong suốt, tản ra quang mang màu xanh. Ở giữa tinh thể, ngưng kết một cái bóng nho nhỏ, cũng là dáng dấp của Man Chuy. Viên tinh thạch này thoạt nhìn giống như là một viên hổ phách màu xanh, tinh mỹ không gì sánh được.

【 Bán Thú Nhân kết tinh 】(cấp E, tài liệu )

Đẳng cấp yêu cầu 20

Vật phẩm giải thích: Tinh thạch ngưng tụ tinh hoa sinh mệnh của một con Bán Thú Nhân.

Khối Bán Thú Nhân kết tinh này là một loại tài liệu, hẳn là thứ mà người chơi có kỹ năng sinh hoạt cần dùng, có thể là dùng để chế tạo trang bị hoặc là đạo cụ, Hoàng Dật không để trong lòng, trực tiếp đem nó đặt vào trữ vật giới chỉ.

Ngoại trừ những chiến lợi phẩm quan trọng này, đêm nay Hoàng Dật còn được một vài trang bị khác, phần lớn là do NPC Bán Thú Nhân bình thường rơi ra, phẩm chất hầu như đều là trang bị trắng, cần cấp 20 mới có thể mang vào.

Hiện nay, nhiệm vụ quan trọng nhất của Hoàng Dật, cũng là nhanh chóng luyện cấp bậc, sớm ngày mặc vào những trang bị này.

“Gào ú!” Đúng lúc này, phía trước đột nhiên truyền đến một tiếng sói tru.

Hoàng Dật quay đầu nhìn, chỉ thấy trong rừng cây phía trước, xuất hiện vô số điểm sáng màu xanh lá, là một bầy sói. Bầy sói này nhìn hắn từ xa, khóe miệng chảy nước dãi, muốn xông lên, nhưng trong ánh mắt đã có một tia sợ hãi của bản năng, cứ lẩn quẩn tại chổ.

Hoàng Dật là thú vương, có một thiên phú chủng tộc là【 vạn thú chi vương 】, sẽ không bị dã thú chủ động công kích, thương tổn đối với dã thú +20%, thương tổn sau khi bị dã thú công kích -20%. Bầy sói này tuy rằng cực kỳ đói, nhưng trên bản năng vẫn có chút sợ hãi thú vương Hoàng Dật, không dám xông lên, chỉ có thể nhìn xa xa.

Hoàng Dật vừa lúc muốn luyện cấp, những con sói này có thể nói là con mồi đưa tới cửa, Hoàng Dật đạp mạnh chân sau, trực tiếp lao vào bầy sói, bắt đầu giết quái luyện cấp.

Hoàng Dật hiện tại, đã không phải con mèo nhỏ ốm yếu vài ngày trước. Đêm nay hắn vừa lột xác, vừa thu được một đống trang bị, thăng liền vài cấp, thực lực đã tăng mạnh gấp vài lần, bầy sói này hoàn toàn bị hắn tàn sát, không được một hồi đã bị giết sạch sẽ.

Hoàng Dật mang theo mèo trắng nhỏ tiếp tục đi tới, tất cả dã thú gặp phải dọc theo đường đi, tất cả đều trở thành điểm kinh nghiệm của hắn.

Cứ như vậy, Hoàng Dật mang theo mèo trắng nhỏ một đường đi một đường giết, vượt qua dòng suối nhỏ róc rách, đạp lên ánh trăng loang lổ, trèo đèo lội suối đi suốt một đêm.

“Phập!” Hoàng Dật lại vỗ chết lợn rừng, nhìn thi thể đầy đất, đang chuẩn bị tiếp tục đi.

“Meo meo~” đúng lúc này, mèo trắng nhỏ trong lòng đột nhiên kêu một tiếng, âm thanh có chút run run, tựa như vô cùng đau đớn.

Hoàng Dật nhanh chóng cúi đầu nhìn, lúc này biểu tình của mèo trắng nhỏ rất thống khổ, thân thể không nhúc nhích, đôi mắt to đầy đáng thương.”Lột xác!” Hoàng Dật nhất thời nghĩ tới hai chữ này! Thần thú đã sớm nói qua, hắn là thú vương, mà mèo trắng nhỏ lại là thú linh, một đường giết nhiều quái như vậy, rất có khả năng khiến cho mèo trắng nhỏ cũng lên tới cấp 15, mà cấp 15 chính là cấp bậc lột xác!

Nói cách khác, mèo trắng nhỏ muốn lột xác thành hình thái thú linh!

Hoàng Dật không đi nữa, mà là chăm chú đem mèo trắng nhỏ ôm vào trong ngực, đợi nó lột xác kết thúc.

Lột xác là thời khắc vô cùng nguy hiểm, không cách nào nhúc nhích, hoàn toàn mất đi quyền khống chế thân thể, Hoàng Dật đã thể nghiệm qua một lần, cái loại cảm giác này có thể nói là vĩnh viễn đều sẽ không quên.

Hiện tại mèo trắng nhỏ cũng lột xác, hắn phải muốn vững vàng bảo hộ nó, nếu như lúc này có người chơi giống như Trần Úc Tịch đi ra quấy rối, Hoàng Dật sẽ trong nháy mắt giết chết bọn hắn, không để lại bất luận tai hoạ ngầm nào.

Thời gian trôi qua từng giây, ánh trăng sáng tỏ xuyên qua khe hở lá cây, chiếu vào trên thân mèo trắng nhỏ trong lòng của Hoàng Dật, giống như là tiểu thiên sứ trắng noãn, tràn ngập linh khí.

“Rống!” Đúng lúc này, trong rừng phương xa bỗng nhiên truyền đến một tiếng hổ gầm, tiếng gió càng ngày càng gần, tựa như có mãnh hổ đang tới!

“Rầm!” Rất nhanh, trong rừng cây rậm rạp phía trước bỗng nhiên nhảy ra một con dã thú, da lông tản ra kim quang nhàn nhạt, có vẻ uy vũ bất phàm!

Đây là kim hổ, thuộc về động vật ăn thịt cao cấp trong rừng rậm, hai mắt huyết hồng của nó nhìn chằm chằm mèo trắng nhỏ trong lòng của Hoàng Dật, tựa như bị khí tức của mèo trắng nhỏ hấp dẫn, đặc biệt chạy tới đây.

Tuy rằng Hoàng Dật là hình thái thú vương, nhưng kim hổ cũng không lùi bước, nó không chủ động công kích Hoàng Dật, mục tiêu của nó chỉ là mèo trắng nhỏ.

“Phụp!” Đúng lúc này, trên bốn móng vuốt của Hoàng Dật bỗng nhiên phát ra ngọn lửa màu đỏ, cấp tốc nhào tới trước người kim hổ, một vuốt vỗ xuống.

Kim hổ muốn né tránh, nhưng tốc độ thua Hoàng Dật, bị vỗ trúng thân, bộ lông trên người nhất thời bị ngọn lửa trên trảo Hoàng Dật thiêu đốt.

Chỉ một lần đối mặt, kim hổ đã bị trọng thương, Hoàng Dật cũng không cho nó cơ hội thở dốc, lần thứ hai lao tới, hai ba lần như vậy thì giết chết nó.

“Rống!” Đúng lúc này, trong rừng cây phía trước lại nhảy ra một con sư tử uy phong lẫm lẫm, ánh mắt vẫn tiếp tu5cc nhìn chằm chằm mèo trắng nhỏ!

Hoàng Dật lần thứ hai nhào tới. . .

Cứ như vậy, khu vực vốn bình tĩnh này dường như đột nhiên biến thành nơi động vật tụ hội, vô số động vật từ hang ổ huyệt động chạy ra, từ bốn phương tám hướng vọt tới đây, khí tức lột xác của mèo trắng nhỏ đối với bọn nó tựa như có lực hấp dẫn nào đó không thể chống đối.

Đọc Truyện Đao Kiếm Thần Hoàng

Lại qua một canh giờ, khí lạnh ngoài người Đinh Hạo dần tán đi. Đinh Hạo chậm rãi mở to mắt, há mồm thở hắt ra. Chỉ thấy một vầng sáng vàng nhạt tràn ngập kim loại xẹt qua cơ bắp Đinh Hạo.

Đinh Hạo vừa lòng gật đầu, nói:

– Đệ tam Chuyển Kim Thân rốt cuộc đại thành !

Đinh Hạo tu luyện Băng Hỏa Cửu Chuyển kim thân, Yêu Đào Mê Ly thân pháp, Long Vương Ly Thủy kiếm pháp đối với đệ tử bình thường đó toàn là công pháp siêu lợi hại. Mỗi ngày Đinh Hạo tu luyện không ngừng nghỉ, tiến cảnh không tầm thường, thực lực tăng nhanh vùn vụt.

Kế hoạch của Đinh Hạo là tu luyện ba pháp quyết Băng Hỏa Cửu Chuyển kim thân, Yêu Đào Mê Ly thân pháp, Long Vương Ly Thủy kiếm pháp đến viên mãn rồi đi kho vũ khí trong tông môn chọn huyền công chiến kỹ càng lợi hại hơn.

Nền móng võ đạo làp hải từng bước một đi tới, bất cứ võ giả nào đều từ chiêu thức, tâm pháp, chiến kỹ cơ sở học dần, tiến bộ, mãi khi đột phá Tiên Thiên Võ Tông cảnh mới có tư cách tu luyện võ kỹ cao giai hơn. Đi từng bước một mới không ngừng hiểu sâu hơn về nguyên lý, chiêu thức võ đạo, hình thành phong cách chiến đấu của riêng mình.

Muốn tu luyện thần công vô địch ngay từ đầu là không thể nào.

Kiếm Tổ, Đao Tổ chưa từng bàn luận công pháp võ đạo cao thâm trước mặt Đinh Hạo chắc cũng vì nguyên nhân này.

Khoảng ba, bốn canh giờ là trời sáng. Đinh Hạo ngồi khoanh chân dưới tán cây khô vàng, vạn chuyển Thái Huyền Vấn Kiếm Khí Thiên. Đinh Hạo hít thở, ôn dưỡng thân thể, tinh thần, rất nhanh lại tràn trề sức sống.

Đinh Hạo nghiền ngmẫ kiếm ý.

Trừ xem hình ảnh ký ức cường giả tuyệt thế bí ấn vung kiếm mà Kiếm Tổ lần thứ hai truyền cho, Đinh Hạo cứ rút kiếm, múa kiếm, nắm chắc vận ý chỉ cảm nhận chứ không thể nói ra.

Đinh Hạo vững tin rằng bất cứ cảnh giới võ đạo nào đều có được từ hai cách lĩnh ngộ, tu luyện. Chuyện ngộ đạo trong một phút tuyệt đối sẽ không xuất hiện trên người Đinh Hạo, chỉ có đổ máu, đổ mồ hôi tu luyện, trả giá vất vả mới nắm chắc trạng thái, vận ý huyền diệu khó giải thích.

Trong phút chốc lại ba canh giờ qua đi.

Đinh Hạo múc thùng nước lạnh dưới giếng đổ từ đầu xuống chân. Đinh Hạo tắm nước lạnh mát mẻ xong quay về phòng, thay đồ sạch. Đinh Hạo tính thời gian tới lúc đi xóm nghèo dạy học cho bọn trẻ.

Trong phong ngủ vang tiếng mèo con màu trắng tai gập đáng yêu kêu đầy sức sống:

– Meo . . .

– A ! Nhóc này cả ngày không ăn gì nhưng sao bỗng có tinh thần như vậy ?

Đinh Hạo thầm ngạc nhiên, đi vào buồng trong nhìn xem. Đinh Hạo thấy mèo con màu trắng tai gập đáng yêu thoải mái nằm trên giường, thè lưỡi hồng liếm vuốt mềm, dáng vẻ ăn uống no nê. Đinh Hạo nhìn bên cạnh mèo con màu trắng tai gập đáng yêu có một cái hộp đen bị mở ra, nắp đặt một bên.

Chết tiệt.

Đinh Hạo có linh cảm xấu.

Đinh Hạo nhìn thật kỹ, hộp đen chính là công cụ chứa bốn viên huyền tinh thạch hắn dùng còn sót lại, hộp bị Đinh Đinh mở ra. Đinh Hạo lại nhìn kỹ nữa, hắn rất muốn khóc, bên trong chỉ có ba huyền tinh thạch, thiếu một viên.

– Vật nhỏ này ăn huyền tinh thạch ?

Đinh Hạo thấy thật khó tin, bắt lấy mèo con màu trắng tai gập đáng yêu nằm ngồi trên giường, quan sát kỹ. Đinh Hạo thấy bên miệng và vuốt lông xù của mèo con màu trắng tai gập đáng yêu có một ít bột phấn lấp lánh, chính là cặn huyền tinh thạch.

– Không lẽ thật sự bị ngươi ăn ? Vật nhỏ, ngươi là mèo con mà có thể cắn nát huyền tinh thạch cứng rắn ?

Đinh Hạo rất rung động, thầm nhu rốt cuộc ngươi là quái vật gì? Sữa bình thường không chịu ăn lại ăn huyền tinh thạch, quá phá sản, sao lão tử nuôi nổi ngươi ?

– Meo ! Meo . . .

Dường như mèo con màu trắng tai gập đáng yêu nhận ra mình làm sai, chạy từ cánh tay Đinh Hạo lên vai hắn. Ngồi trên vai Đinh Hạo yếu ớt kêu, thường thè lưỡi hồng liếm mặt Đinh Hạo.

Đinh Hạo hơi sợ nói:

– Kiếm Tổ, Đao Tổ, hai vị có biết lai lịch của tiểu tử này là gì không ?

– Tiểu tử này . . .

Kiếm Tổ tặc lưỡi, ậm ừ nói:

– Có lai lịch rất bí ẩn, ngươi cứ nuôi đi, rất thú vị.

– Thật là đáng yêu, ta rất muốn ôm vào ngực sờ nhưng tiếc là bây giờ chưa có thân thể.

Đao Tổ bị bề ngoài siêu đáng yêu của mèo con chinh phục, mẫu tính lan tràn không nghe Đinh Hạo hỏi.

Đinh Hạo không bài trừ khả năng Đao Tổ cố ý giả ngu.

Thái độ rõ ràng như vậy khiến Đinh Hạo hiểu hắn sẽ không được tin tức hữu dụng từ hai lão quái vật, đành buồn bực bỏ qua. Đinh Hạo thay đồ, đặt mèo con màu trắng tai gập đáng yêu dính người trên vai, đẩy cửa phòng ra. Trong ánh ban mai mông lung Đinh Hạo lao nhanh hướng óm nghèo.

Mèo con màu trắng tai gập đáng yêu hưng phấn kêu lên:

– Meo!

* * *

Khi Đinh Hạo đến xóm nghèo vừa đúng thời gian.

Đinh Hạo bị giật nảy mình.

So với ngày hôm qua, sân nhỏ hàng rào biến dạng. Nhà tranh thành ba gian nhà gỗ mới tinh, diện tích sân mở rộng gấp ba, bốn lần, sửa sang ngay ngắn, xung quanh chất lên tường đất, thật là rực rỡ, trong một đêm đổi thành hình dạng khác.

Trong sân là biển người.

Hôm qua mới có hai mươi thiếu niên hôm nay thành sáu, bảy mươi người. Phụ mẫu của bọn họ đứng đây, ai nấy trông mong chờ đón.

Không biết là ai mắt sắc thấy Đinh Hạo, hét to một tiếng:

– Đến rồi!

Trong phút chốc sân nhỏ hàng rào sôi trào.

Mọi người hưng phấn cười tươi xông ra nghênh đón Đinh Hạo.

Thấy Đinh Hạo, cô bé Hoan Hoan vui sướng hỏi:

– Đinh Hạo ca ca thật sự đến?

Đinh Hạo mỉm cười gật đầu.

Lão nhân xấu xa Thiên Xu lão sư hưng phấn cười to.

– Đinh gia, Ny nhi nhà ta năm nay mới tám tuổi chắc còn có thể luyện võ ? Người có nhớ không? Ta là Vương lão Tứ, trước kia chúng ta có quen nhau.

Một nam nhân trung niên gầy gò, thái dương đầy tóc bạc kéo nữ nhân vẻ mặt trẻ con của mình từ trong đám người đi ra, cườin ịnh nọt trông chờ lôi kéo tình cảm với Đinh Hạo, sợ hắn không chịu dạy con mình.

– Lão Vương thúc đừng làm ta giảm thọ, cứ gọi ta là Đinh ca nhi đi.

Đinh Hạo thân thiết vuốt đầu cô bé tên Ny nhi, nói:

– Năm nay Ny nhi mới tám tuổi tất nhiên có thể luyện võ, người yên tâm đi.

Mèo con màu trắng tai gập đáng yêu đứng trên vai Đinh Hạo cũng kêu lên:

– Meo meo meo!

– Ài, vậy là tốt rồi, tốt rồi. Đinh gia . . . À không, Đinh ca nhi, Vương lão Tứ ta không có gì giỏi, đáng thương Ny nhi tử nhỏ không có mẫu thân chịu nhiều uất ức. Nếu có thể luyện võ vào Vấn Kiếm tông thì tố quá rồi . . .

Vương lão Tứ vui sướng nói năng lộn xộn.

Đinh Hạo đúng là ra từ xóm nghèo.

Nhưng Đinh Hạo bây giờ đã trở thành thiên tài đếm trên đầu ngón tay trong các đệ tử ký danh Vấn Kiếm tông, nghe nói rất được môn phái chú trọng, tương đương với cá chép thành rồng, nhảy lên trời cao. Thân phận, địa vị của Đinh Hạo đã khác, thành thượng đẳng trong thế giới này. Lúc trước nhiều người xóm nghèo rất lo Đinh Hạo thay đổi, bài xích những kẻ đê tiện bẩn thỉu như mình. Bây giờ xem ra mọi người đã lo quá nhiều.

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Akuma Koujo ~ Yurui Akuma No Monogatari ~ trên website Viec.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!