Xu Hướng 2/2024 # Mèo Nhỏ: Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Anh # Top 4 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Mèo Nhỏ: Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Anh được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Viec.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

À facebook mình là: 01659931923

A- ni- ga- to( cúi đầu)

Cô 20 tuổi, sinh viên trường Đại học Y. Với khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh gái có phần hoạt bát dễ thương nên cô nhận được sự chú ý của nam sinh trong trường. Nhưng cô từ chối hết mọi hành tình cảm đó. Đơn giản vì trái tim cô đã có anh, mối tình đầu của cô. Cô yêu anh lâu lắm rồi, yêu từ hồi anh hay dẫn cô đi chơi, bảo vệ cô, và cả những lần anh cùng cô với mấy đứa bạn ngoài ngõ rủ nhau đi ăn trộm xoài ở gần làng. Cô nhớ như in ngày ấy, ngày anh tới Hà Nội nhập học. Cô đã khóc cả đêm, cô không muốn xa anh nhưng… Cô không ích kỷ tới mức vì bản thân mà ảnh hưởng tới học tập của anh, và hơn hết cô biết anh chỉ xem cô như một đứa em gái mà thôi. Cô biết mình sẽ chờ đợi trong vô vọng nhưng lí trí sao thắng nổi con tim? Cô đã thử mở lòng hơn nhưng mỗi lần như vậy trái tim cô chỉ khẽ động một chút rồi lại nhắm mắt ngủ vùi trong ngực cô… Và năm nay, sau 7 năm học tập, làm việc anh đã trở lại nhưng có chuyện đã xảy ra khiến cô và anh đều hiểu được con tim mình

=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-

chap 1: Cuộc gặp gỡ định mệnh

Buổi tối mùa đông, không gian tĩnh mịch. Tại một căn hộ rộng lớn, có tiếng người cãi vã. Một cô gái đứng phòng khách, đối diện với một người trung niên: – Sao ba cứ bắt ép con phải cưới người con không thích nhỉ? – Không thích là như thế nào? Ba thấy con với cậu ấy thân với nhau như vậy mà! Tối qua ba còn thấy nó đưa con về nữa. Hai mươi tuổi đầu rồi bé gì nữa, có bạn trai đi là vừa – Dù ba có làm gì thì con cũng không lấy hắn đâu

– Con gái con đứa, nói chuyện với người lớn như thế á? Ba chỉ muốn tốt với con thôi

– Ba muốn tốt cho con? Hay vì ba đã nhận tiền từ phía họ rồi? Ba xem con như đồ vật buôn bán sao… Con không yêu anh ấy, con không muốn cưới anh ấy. Ba đừng ép con

– Mày…

– Ba đừng ép con làm điều con không muốn

Cô gái nói xong rồi nước mắt ngắn dài chạy ra khỏi nhà, bỏ mặc đằng sau tiếng kêu của ông bố: – Kim Liên!!! Con!!! Uỳnh!!! Ông bố chỉ kịp kêu lên mấy câu thì thấy cảnh tượng trước mặt. Ông chạy lại bên đứa con gái độc nhất gào lên: – Tỉnh lại đi con… Ba sẽ không bắt con lấy người đó nữa

– Ba hứa đi… Ba hứa… hứa… không ép… ép con… lấy anh ta nữa

Giọng của cô gái thoang thoảng như tiếng gió thổi. Phải cố gắng lắm ông Nguyễn mới nghe được giọng nói yếu ớt đó. Ông gật đầu liên tục

– Ba hứa… Ba hứa

Cô gái mỉm cười rồi từ từ chìm vào cơn mê. Vết máu loang từ trên đầu Kim Liên chảy xuống nhuộm đỏ bộ váy cô đang mặc, tài xế xe tải bước ra vẻ sợ sệt: – Tôi không cố ý. Tại cô nhà chạy ra đột ngột quá Ông Nguyễn không còn nghe gì nữa, giờ đây ông chỉ quan tâm tới sự sống chết của con gái mình… ••••••••• * * **** – Ai đó? Trong đó có tiếng yếu ớt nhưng vẫn không kém hờn dỗi: – Người ta bị mắc kẹt ở đây mà không giúp!!! Còn hỏi linh tinh à?!!! Phong luống cuống bước tới nơi đó thì thấy 1 cô gái mặc váy trắng. Cô nhìn anh với ánh mắt đen láy, đôi môi cô run run, da tái nhợt nhưng vẫn không kém phần xinh xắn. 

Part 2: Ấn tượng ban đầu Khó khăn lắm anh mới kéo cô ra khỏi bụi gai ( trong sáng nha ). Chạm vào bàn tay cô, anh thấy lạnh buốt. Theo phản xạ tự nhiên anh thả tay ra khiến cô ngã dúi. Cô phụng phịu nhìn anh: -Sao anh đẩy tôi? Phong lắp bắp: – Cô… Cô… Sao tay cô lạnh ngắt vậy? – Hahaha… Anh ngốc quá đi!!! Anh thử bị mắc kẹt trong bụi gai giữa thời tiết như thế này xem có lạnh không Cô cười… Nụ cười như xóa tan sự tiên tĩnh của đêm thanh vắng… Nụ cười như bông hoa mới nở, vừa hồn nhiên vừa e lệ . Phong có cảm giác tim mình đập hơi nhanh một chút. Hơn 20 năm nay, đây là lần đầu tiên anh có cảm giác như vậy với một người khác giới. Anh cũng cười: – À ha… Xin lỗi cô… Anh đưa tay ra rồi nhìn cô. Hai ánh mắt gặp nhau rồi cùng lúc quay đi. Cô lại cười rồi đặt tay lên tay anh. Nhìn về phía có bụi gai, gần đó là nơi “an vị” của hơn chục gốc xoài cổ thụ, anh hỏi: -Cô thích ăn xoài lắm hả? Cô không nói gì, chỉ gật đầu. Phong tỏ ra ga lăng bằng cách trèo lên cây hái xoài ném xuống phía cô ngồi. Đã lâu rồi anh mới được thấy lại vị của trái xoài chua- thứ mà hồi còn chăn trâu anh cùng lũ bạn suốt ngày đi hái trộm và rồi bị chủ nhà rượt đuổi khắp xóm. Anh bất giác mỉm cười và quay sang bên cạnh, cô gái ấy cũng đang nhìn anh. Cô nói: – Anh đúng là hâm mà … Vừa ăn vừa cười Cô và anh cùng bật cười cứ như hai người không phải người xa lạ mà đã quen nhau rồi. Anh bất giác hỏi: -Cô tên gì? -Định tán tôi à mà hỏi tên?!!!- Cô cười- Kim Liên, tên tôi đó – Ừm… Tôi sẽ tán cô – Anh trả treo lại Cô nhìn anh rồi cúi xuống, anh hơi bất ngờ. Anh đã từng làm mấy tên đệ tử khóc nhưng con gái thì chưa… Anh hơi bối rối: -Cô… Cô sao vậy? Tôi làm cô buồn hả? – Không có gì đâu!!! Muộn rồi, tôi phải về không ba mẹ lo -Ừ Nói rồi hai người cùng bước về nhưng tuyệt nhiên không ai nói với ai câu gì. Tới ngã ba, anh mỉm cười nói: – Kim Liên… ak ừm… Nói sao nhỉ?… ừm… Ngày mai cô có thể đi uống cafe với tôi được không – Mai tôi bận rồi – … – Nhưng ngày kia tôi rảnh – Ok Mỗi người một ngả bước tiếp. Về nhà ngoại, cả đêm Phong không ngủ được. Anh cứ nghĩ mãi về cô gái ấy, đôi mắt ấy và cả nụ cười hồn nhiên ấy. Anh mong ngày kia đến thật nhanh!!! ___Hết part 2___ •••••••••

Đọc Truyện Tiểu Quỷ, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!

CHƯƠNG 14

Tôi không hề nghĩ là giọng nói của mình có thể run đến mức độ này. Cảm giác như có một đợt máu nóng tràn lên mặt. Ngay lúc này, thanh âm mềm mại lại vang bên tai tôi: “Không sao, em có thể đứng trên chân tôi.”

“Nhưng… ” Tôi e ngại nhìn đôi giày cao mấy tấc của mình. Bằng đôi gót nhọn hoắt kia có thể nào đâm thủng chân hắn.

Đáp lại tôi là tiếng cười trầm thấp, Lục Chấn Phong không nói không rằng nhấc eo tôi lên một chút. Đôi giày da bóng nhẵn đắt tiền của hắn cứ như vậy trở thành tấm nệm chân của tôi.

Một bản nhạc lãng mạn, ánh đèn lãng mạn, không gian lãng mạn. Phía dưới kia mọi người cũng dần bắt nhịp khiêu vũ, từng đôi từng đôi một nhưng ánh mắt của họ vẫn không rời khỏi hai chúng tôi.

Tôi e dè lén ngước mắt lên nhìn hắn rồi lại cúi xuống nhìn hai đôi chân. Nếu bàn chân hắn bị tôi giẫm nát thì phải làm sao? Oa oa, tôi không có tiền để bồi thường cho tổn thương của hắn đâu. Dường như cảm nhận được rối rắm trong lòng tôi, Lục Chấn Phong gia tăng thêm lực của bàn tay xốc tôi lên để bàn chân tôi không bị trượt xuống khỏi bàn chân hắn: “Chân của tôi rất tốt,em không cần phải lo. Nếu có thật sự bị chấn thương thì tội lỗi cũng sẽ không tính trên đầu em đâu.”

Hơi thở của hắn phả vào mặt tôi khiến cho tôi cảm thấy rất ngượng, hơn nữa khoảng cách gần như vậy chẳng khác nào hai người đang ôm nhau. Tôi có thể ngửi thấy mùi hương đặc biệt trên người hắn. Là một mùi hương rất dễ chịu, giống như hương thơm tự nhiên, lại nhàn nhạt mùi rượu vang. Tôi cảm thấy mặt mình như sắp bốc cháy hoàn toàn không tập trung được vào điệu nhảy chỉ để mặc hắn dẫn dắt. Cho đến khi tôi không thể chịu được cái không khí này nữa thì đúng lúc tiếng nhạc dừng lại và hắn nhẹ nhàng buông tôi ra.

Theo bản năng tôi bỏ chạy, lao nhanh xuống phía dưới. Thầy Vũ giữ tay tôi lại mỉm cười: “Đừng chạy. Em khiêu vũ đẹp lắm.”

Ánh mắt thầy nhìn tôi rất ấm áp vô hình chung tạo cho tôi một cảm giác giống như được bảo vệ.

Tôi nhoẻn miệng cười, hai mắt bắn ánh sáng ra tứ phía: “Giờ thầy mới biết em có tài khiêu vũ hay sao?”

Ừ thì, tà váy của tôi lúc đó vừa vặn che khuất cái hình ảnh tôi đứng trên chân hắn, mọi người ở bên dưới hoàn toàn không nhận thấy tôi là một đứa mù khiêu vũ.

“Hừ, thầy là đang bạo lực học đường đó có biết không?” Tôi xị mặt, ngúng nguẩy xoa xoa cánh mũi.

“Ở đây là trường học sao?”

Một câu của thầy chặn ngang họng tôi, hình như cãi nhau là nghề tay trái của thầy hồ ly hay sao mà mỗi lần cãi tôi đều thua đến tả tơi không còn manh giáp.

Tôi phụng phịu hai má, không muốn tiếp tục trò tranh cãi mà mình chẳng bao giờ có cơ hội thắng: “Thôi không nói nữa em muốn đi tản bộ.”

“Tôi đi cùng em.” Thầy Vũ cũng thôi trò cãi vã, nhẹ nhàng choàng chiếc áo vest đen của thầy lên vai tôi.

Tôi đón lấy chiếc áo, mỉm cười lắc đầu: “Không đâu, em muốn đi một mình thôi. Thầy nên tới chỗ người thân của thầy thì tốt hơn, em đây không thể bo bo giữ người được.”

“Em chắc là ổn chứ?”

“Thầy này thật là…” Tôi nguýt: “Em có còn là đứa trẻ lên năm đâu mà thầy lo.”

Thầy hồ ly bật cười: “Đúng, em không phải trẻ lên năm nhưng lại giống trẻ lên ba.”

“Thầy!” Tôi tức mà không nói nên lời. Ai bảo là thầy hồ ly biết kính trên nhường dưới chứ, rõ ràng là đang muốn khiêu chiến với tôi.

“Được rồi, được rồi em muốn đi đâu thì đi đi, nhớ đừng đi loăng quăng đấy.” Thấy ánh mắt hung tợn của tôi, thầy Vũ cười cầu hòa.

Tôi len lỏi chui ra khỏi đám đông. Giờ phút này nhân vật chính của bữa tiệc đang cắt bánh mà tôi lại trốn đi thì quả thật không được có phép cho lắm. Bất quá một diễn viên quần chúng như tôi mà nói thì có mặt cũng được, không có càng giúp chủ nhà tiết kiệm thức ăn.

Trời đất! Nhà họ Lục sao mà giàu có đến thế! Trong khuôn viên rộng lớn đâu đâu cũng toàn là cây quý được trồng trong những chiếc chậu đắt tiền nhìn mà hoa cả mắt. Tôi vừa đi vừa ngó ngang liếc dọc thầm oán thán. Ai, những người giàu có ngày càng giàu còn những người nghèo khó như tôi thì cớ sao càng ngày càng tả tơi a! Ôi ôi giai cấp tư sản với vô sản quả thực cách nhau như mặt trăng với mặt trời.

Nhìn ngắm chán chê tôi lại ngẩn ngơ suy nghĩ, nghĩ về thầy Vũ. Thầy rất ít khi buồn, à không, là tôi rất ít khi thấy thầy buồn. Lúc nào nụ cười cũng thường trực trên môi, dù là cười mỉm hay rạng rỡ, hoặc cũng có thể là bật cười thành tiếng thì trông thầy đều rất đẹp trai, thật sự là rất rất rất đẹp. Chính bởi thầy hay cười mà có lần tôi đã đặt ra một câu hỏi dở hơi đến tỷ độ: “Ngoài cười ra thầy không còn cách nào để bộc lộ cảm xúc hay sao?” mà quên mất đôi khi thầy còn hay nổi cơn thịnh nộ. Khi đó thầy nhẹ nhàng xoa đầu tôi như xoa đầu cún con (!?) và nói rằng: “Nụ cười làm giảm stress, giúp con người cảm thấy bớt căng thẳng và quan trọng nó khiến cho người đối diện với em không có cảm giác bị áp lực.” Vâng. Câu trả lời của thầy rất có ý nghĩa, đáng suy ngẫm vì quả thực có nhiều lúc tôi căng thẳng đến mức dây thần kinh như sắp đứt đến nơi lại nhận được sự khích lệ động viên của mọi người bằng những nụ cười ấm áp thì tinh thần AQ* của tôi lại tăng vọt. Bất quá lời nói tiếp theo của thầy làm tôi hoàn toàn suy sụp. Thầy nói: “Và quan trọng hơn tất cả là tôi phải cười nhiều thật nhiều để giữ gìn nhan sắc trời cho của mình. Em cũng thấy đó thôi, sắc đẹp của tôi thật sự rất có ích. Chính nhờ nó mà các tiết dạy của tôi các em đều đến lớp rất đầy đủ và còn rất trật tự nghe tôi giảng nữa đúng không nào?” Thổ huyết, tôi trịnh trọng muốn thổ huyết.

Đến lúc ngừng hồi tưởng tôi chợt nhận ra mình đã bước vào một nơi, mẹ nó, cực kỳ đẹp. Ôi! đây là bể bơi hay là biển vậy? Rộng quá đi! Đúng là người giàu có rất biết hưởng thụ a! Nước hồ trong xanh, xung quanh thắp nhiều đèn sáng trưng. Tôi hứng thú ngập tràn vội gạt nhẹ tà váy sang một bên rồi ngồi xuống đưa tay vờn nhẹ làn nước. Cảm giác thật thích.

“Không hổ là Hoàng Thùy Lâm, lúc nào cũng trội hơn người khác a.” Chất giọng lanh lảnh có phần the thé vang lên phía sau.

Tôi quay đầu lại liền bắt gặp ba gương mặt ma chê quỷ hờn được cái phấn trát dày hàng ki lô mét. Quan trọng là tôi không hề quen biết gì ba cô “công chúa” này. Bất quá gương mặt thứ tư kia dù có hóa thành tro bụi tôi cũng dễ dàng nhận ra, người đẹp Doãn Hạ Thảo Linh lớp tôi chứ ai. Chẳng có gì là lạ khi cô ta có mặt ở đây, đại tiểu thư của Hà thị tiếng tăm lẫy lừng, mà tập đoàn Hà thị vốn là đối tác đang hợp tác với Lục thị về khá nhiều hạng mục làm ăn.

Ba con gà và một con hạc đứng vây tôi ở bốn phía, khoanh tay tạo tư thế rất… ngầu, còn mặt thì khỏi phải nói, song song với bầu trời.

Đại tiểu thư họ Doãn dùng tay sờ loạn mặt tôi, vỗ nhẹ hai cái, hành động vô cùng giống bọn giang hồ: “Mày vui chứ? Hết màn tỏ tình lãng mạn giờ lại khiêu vũ dưới ánh trăng trở thành người nổi bật nhất trong bữa tiệc. Nhưng mà tao nói mày nghe câu này, đừng có vì vậy mà ảo tưởng mơ mộng bay cao quá, kẻo ngã xuống là tan xương nát thịt đấy. Hừ, loại con gái như mày sớm muộn gì anh Chấn Phong cũng chán thôi.”

Tôi gạt bàn tay cô ta ra, khóe môi khẽ nhếch: “Loại con gái như tôi làm sao? Vậy xin hỏi Doãn đại tiểu thư tự nhận mình là loại gì?”

Hai tiếng “loại gì” mà không phải “loại người gì” khiến Doãn Hạ Thảo Linh tức ói máu. Hai mắt cô ta trừng lớn, miệng nói ra cũng toàn từ ngữ của bọn văn hóa lùn: “Mày là đồ con gái mặt dày vô liêm sỉ, bề ngoài thì tỏ ra thanh cao trong sáng vậy mà lại không từ một thủ đoạn nào để quyến rũ anh Chấn Phong. Tao biết ngay ngày đó ở trung tâm thương mại là mày cố tình đụng anh ấy để thu hút sự chú ý mà. À, mà đâu phải chỉ một mình anh ấy thôi đâu, còn cả thầy dạy thế mới vào trường mà mày cũng không tha. Mày không thấy là mình quá tham lam hay sao?”

Cô ta mắng chửi một hồi rồi dừng lại thở như chưa bao giờ được thở.

Tôi cười nhạt, giọng nói cũng lạnh đi vài phần: “Cô sủa xong chưa?”

“Chưa. Mày là đồ lẳng lơ, ai mà biết được ngoài hai người kia ra mày còn có người thứ ba, thứ tư, thứ năm… Không biết chừng còn lên giường với người ta rồi…”

Chát! Tôi thẳng tay tặng cho Doãn Hạ Thảo Linh một bạt tai trời giáng. Loại người này càng được đà thì càng lấn tới. Hừ, con hổ không ra oai thì lại tưởng con mèo con đang ngủ.

Trong mắt tôi không còn một chút tia sáng, giọng nói hờ hững lạnh nhạt: “Cô có cần đi khám lại mắt không vậy? Nếu chưa thì mau đi kiểm tra đi đừng có ở đây mà sủa linh tinh, nghe thật nực cười. Mấy cái việc quyến rũ người khác này tôi nghĩ cô là người rành hơn ai hết, không phải sao? Tôi nói cho đại tiểu thư nhà cô biết, làm người thì trước khi nói phải biết suy nghĩ, đừng có thiểu năng mà ăn nói hàm hồ. Cô nhìn thấy tôi lên giường với đàn ông? Hay có người nói với cô như thế? Thảo Linh ơi là Thảo Linh, cô đúng là có lớn mà không có khôn, chỉ được cái bộ ngực tấn công mông phòng thủ còn đầu óc đúng là toàn bột nhão. Tôi còn tưởng rằng cô lá ngọc cành vàng thế nào hóa ra cũng chỉ là giả bộ như được giáo dục tốt mà thôi.”

“Mày… mày…” Doãn Hạ Thảo Linh bị mấy câu chửi người mà không thô tục của tôi làm tức sôi máu, gương mặt được trang điểm tỉ mỉ kĩ lưỡng cũng không thể nào che giấu được sắc mặt biến đổi xanh xanh trắng trắng tím tím của cô ta.

Bỗng một lực vô cùng mạnh đẩy tôi ngã về phía sau. Rắc một cái, chiếc giày cao gót của tôi liền như vậy oanh liệt hy sinh, còn tôi…

Nỗi sợ hãi bấy lâu nay tôi luôn muốn quên bỗng chốc lại như nước lũ tràn về…

*AQ: tên nhân vật trong tác phẩm “AQ chính truyện” của nhà văn Lỗ Tấn (Trung Quốc). Câu chuyện kể lại cuộc phiêu lưu của A Q, một anh chàng thuộc tầng lớp bần nông ít học và không có nghề nghiệp ổn định. A Q nổi tiếng vì phương phápthắng lợi tinh thần. Ví dụ như mỗi khi anh bị đánh thì anh lại cứ nghĩ “chúng đang đánh bố của chúng”. AQ có nhiều tình huống lý luận đến “điên khùng”. A Q hay bắt nạt kẻ kém may mắn hơn mình nhưng lại sợ hãi trước những kẻ hơn mình về địa vị, quyền lực hoặc sức mạnh. Anh ta tự thuyết phục bản thân rằng mình cótinh thần cao cảso với những kẻ áp bức mình ngay trong khi anh ta phải chịu đựng sự bạo ngược và áp bức của chúng. Lỗ Tấn đã cho thấy những sai lầm cực đoan của A Q, đó cũng là biểu hiện của tính cách dân tộc Trung Hoa thời bấy giờ. Kết thúc tác phẩm, hình ảnh A Q bị đưa ra pháp trường vì một tội nhỏ cũng thật là sâu sắc và châm biếm.

Truyện Tiểu Quỷ, Em Đừng Hòng Chạy Thoát! Chương 14

Tác giả: Mộc Hàm

CHƯƠNG 14

Tôi không hề nghĩ là giọng nói của mình có thể run đến mức độ này. Cảm giác như có một đợt máu nóng tràn lên mặt. Ngay lúc này, thanh âm mềm mại lại vang bên tai tôi: “Không sao, em có thể đứng trên chân tôi.”

“Nhưng… ” Tôi e ngại nhìn đôi giày cao mấy tấc của mình. Bằng đôi gót nhọn hoắt kia có thể nào đâm thủng chân hắn.

Đáp lại tôi là tiếng cười trầm thấp, Lục Chấn Phong không nói không rằng nhấc eo tôi lên một chút. Đôi giày da bóng nhẵn đắt tiền của hắn cứ như vậy trở thành tấm nệm chân của tôi.

Một bản nhạc lãng mạn, ánh đèn lãng mạn, không gian lãng mạn. Phía dưới kia mọi người cũng dần bắt nhịp khiêu vũ, từng đôi từng đôi một nhưng ánh mắt của họ vẫn không rời khỏi hai chúng tôi.

Tôi e dè lén ngước mắt lên nhìn hắn rồi lại cúi xuống nhìn hai đôi chân. Nếu bàn chân hắn bị tôi giẫm nát thì phải làm sao? Oa oa, tôi không có tiền để bồi thường cho tổn thương của hắn đâu. Dường như cảm nhận được rối rắm trong lòng tôi, Lục Chấn Phong gia tăng thêm lực của bàn tay xốc tôi lên để bàn chân tôi không bị trượt xuống khỏi bàn chân hắn: “Chân của tôi rất tốt,em không cần phải lo. Nếu có thật sự bị chấn thương thì tội lỗi cũng sẽ không tính trên đầu em đâu.”

Hơi thở của hắn phả vào mặt tôi khiến cho tôi cảm thấy rất ngượng, hơn nữa khoảng cách gần như vậy chẳng khác nào hai người đang ôm nhau. Tôi có thể ngửi thấy mùi hương đặc biệt trên người hắn. Là một mùi hương rất dễ chịu, giống như hương thơm tự nhiên, lại nhàn nhạt mùi rượu vang. Tôi cảm thấy mặt mình như sắp bốc cháy hoàn toàn không tập trung được vào điệu nhảy chỉ để mặc hắn dẫn dắt. Cho đến khi tôi không thể chịu được cái không khí này nữa thì đúng lúc tiếng nhạc dừng lại và hắn nhẹ nhàng buông tôi ra.

Theo bản năng tôi bỏ chạy, lao nhanh xuống phía dưới. Thầy Vũ giữ tay tôi lại mỉm cười: “Đừng chạy. Em khiêu vũ đẹp lắm.”

Ánh mắt thầy nhìn tôi rất ấm áp vô hình chung tạo cho tôi một cảm giác giống như được bảo vệ.

Tôi nhoẻn miệng cười, hai mắt bắn ánh sáng ra tứ phía: “Giờ thầy mới biết em có tài khiêu vũ hay sao?”

Ừ thì, tà váy của tôi lúc đó vừa vặn che khuất cái hình ảnh tôi đứng trên chân hắn, mọi người ở bên dưới hoàn toàn không nhận thấy tôi là một đứa mù khiêu vũ.

“Hừ, thầy là đang bạo lực học đường đó có biết không?” Tôi xị mặt, ngúng nguẩy xoa xoa cánh mũi.

“Ở đây là trường học sao?”

Một câu của thầy chặn ngang họng tôi, hình như cãi nhau là nghề tay trái của thầy hồ ly hay sao mà mỗi lần cãi tôi đều thua đến tả tơi không còn manh giáp.

Tôi phụng phịu hai má, không muốn tiếp tục trò tranh cãi mà mình chẳng bao giờ có cơ hội thắng: “Thôi không nói nữa em muốn đi tản bộ.”

“Tôi đi cùng em.” Thầy Vũ cũng thôi trò cãi vã, nhẹ nhàng choàng chiếc áo vest đen của thầy lên vai tôi.

Tôi đón lấy chiếc áo, mỉm cười lắc đầu: “Không đâu, em muốn đi một mình thôi. Thầy nên tới chỗ người thân của thầy thì tốt hơn, em đây không thể bo bo giữ người được.”

“Em chắc là ổn chứ?”

“Thầy này thật là…” Tôi nguýt: “Em có còn là đứa trẻ lên năm đâu mà thầy lo.”

Thầy hồ ly bật cười: “Đúng, em không phải trẻ lên năm nhưng lại giống trẻ lên ba.”

“Thầy!” Tôi tức mà không nói nên lời. Ai bảo là thầy hồ ly biết kính trên nhường dưới chứ, rõ ràng là đang muốn khiêu chiến với tôi.

“Được rồi, được rồi em muốn đi đâu thì đi đi, nhớ đừng đi loăng quăng đấy.” Thấy ánh mắt hung tợn của tôi, thầy Vũ cười cầu hòa.

Tôi len lỏi chui ra khỏi đám đông. Giờ phút này nhân vật chính của bữa tiệc đang cắt bánh mà tôi lại trốn đi thì quả thật không được có phép cho lắm. Bất quá một diễn viên quần chúng như tôi mà nói thì có mặt cũng được, không có càng giúp chủ nhà tiết kiệm thức ăn.

Trời đất! Nhà họ Lục sao mà giàu có đến thế! Trong khuôn viên rộng lớn đâu đâu cũng toàn là cây quý được trồng trong những chiếc chậu đắt tiền nhìn mà hoa cả mắt. Tôi vừa đi vừa ngó ngang liếc dọc thầm oán thán. Ai, những người giàu có ngày càng giàu còn những người nghèo khó như tôi thì cớ sao càng ngày càng tả tơi a! Ôi ôi giai cấp tư sản với vô sản quả thực cách nhau như mặt trăng với mặt trời.

Nhìn ngắm chán chê tôi lại ngẩn ngơ suy nghĩ, nghĩ về thầy Vũ. Thầy rất ít khi buồn, à không, là tôi rất ít khi thấy thầy buồn. Lúc nào nụ cười cũng thường trực trên môi, dù là cười mỉm hay rạng rỡ, hoặc cũng có thể là bật cười thành tiếng thì trông thầy đều rất đẹp trai, thật sự là rất rất rất đẹp. Chính bởi thầy hay cười mà có lần tôi đã đặt ra một câu hỏi dở hơi đến tỷ độ: “Ngoài cười ra thầy không còn cách nào để bộc lộ cảm xúc hay sao?” mà quên mất đôi khi thầy còn hay nổi cơn thịnh nộ. Khi đó thầy nhẹ nhàng xoa đầu tôi như xoa đầu cún con (!?) và nói rằng: “Nụ cười làm giảm stress, giúp con người cảm thấy bớt căng thẳng và quan trọng nó khiến cho người đối diện với em không có cảm giác bị áp lực.” Vâng. Câu trả lời của thầy rất có ý nghĩa, đáng suy ngẫm vì quả thực có nhiều lúc tôi căng thẳng đến mức dây thần kinh như sắp đứt đến nơi lại nhận được sự khích lệ động viên của mọi người bằng những nụ cười ấm áp thì tinh thần AQ* của tôi lại tăng vọt. Bất quá lời nói tiếp theo của thầy làm tôi hoàn toàn suy sụp. Thầy nói: “Và quan trọng hơn tất cả là tôi phải cười nhiều thật nhiều để giữ gìn nhan sắc trời cho của mình. Em cũng thấy đó thôi, sắc đẹp của tôi thật sự rất có ích. Chính nhờ nó mà các tiết dạy của tôi các em đều đến lớp rất đầy đủ và còn rất trật tự nghe tôi giảng nữa đúng không nào?” Thổ huyết, tôi trịnh trọng muốn thổ huyết.

Đến lúc ngừng hồi tưởng tôi chợt nhận ra mình đã bước vào một nơi, mẹ nó, cực kỳ đẹp. Ôi! đây là bể bơi hay là biển vậy? Rộng quá đi! Đúng là người giàu có rất biết hưởng thụ a! Nước hồ trong xanh, xung quanh thắp nhiều đèn sáng trưng. Tôi hứng thú ngập tràn vội gạt nhẹ tà váy sang một bên rồi ngồi xuống đưa tay vờn nhẹ làn nước. Cảm giác thật thích.

“Không hổ là Hoàng Thùy Lâm, lúc nào cũng trội hơn người khác a.” Chất giọng lanh lảnh có phần the thé vang lên phía sau.

Tôi quay đầu lại liền bắt gặp ba gương mặt ma chê quỷ hờn được cái phấn trát dày hàng ki lô mét. Quan trọng là tôi không hề quen biết gì ba cô “công chúa” này. Bất quá gương mặt thứ tư kia dù có hóa thành tro bụi tôi cũng dễ dàng nhận ra, người đẹp Doãn Hạ Thảo Linh lớp tôi chứ ai. Chẳng có gì là lạ khi cô ta có mặt ở đây, đại tiểu thư của Hà thị tiếng tăm lẫy lừng, mà tập đoàn Hà thị vốn là đối tác đang hợp tác với Lục thị về khá nhiều hạng mục làm ăn.

Ba con gà và một con hạc đứng vây tôi ở bốn phía, khoanh tay tạo tư thế rất… ngầu, còn mặt thì khỏi phải nói, song song với bầu trời.

Đại tiểu thư họ Doãn dùng tay sờ loạn mặt tôi, vỗ nhẹ hai cái, hành động vô cùng giống bọn giang hồ: “Mày vui chứ? Hết màn tỏ tình lãng mạn giờ lại khiêu vũ dưới ánh trăng trở thành người nổi bật nhất trong bữa tiệc. Nhưng mà tao nói mày nghe câu này, đừng có vì vậy mà ảo tưởng mơ mộng bay cao quá, kẻo ngã xuống là tan xương nát thịt đấy. Hừ, loại con gái như mày sớm muộn gì anh Chấn Phong cũng chán thôi.”

Tôi gạt bàn tay cô ta ra, khóe môi khẽ nhếch: “Loại con gái như tôi làm sao? Vậy xin hỏi Doãn đại tiểu thư tự nhận mình là loại gì?”

Hai tiếng “loại gì” mà không phải “loại người gì” khiến Doãn Hạ Thảo Linh tức ói máu. Hai mắt cô ta trừng lớn, miệng nói ra cũng toàn từ ngữ của bọn văn hóa lùn: “Mày là đồ con gái mặt dày vô liêm sỉ, bề ngoài thì tỏ ra thanh cao trong sáng vậy mà lại không từ một thủ đoạn nào để quyến rũ anh Chấn Phong. Tao biết ngay ngày đó ở trung tâm thương mại là mày cố tình đụng anh ấy để thu hút sự chú ý mà. À, mà đâu phải chỉ một mình anh ấy thôi đâu, còn cả thầy dạy thế mới vào trường mà mày cũng không tha. Mày không thấy là mình quá tham lam hay sao?”

Cô ta mắng chửi một hồi rồi dừng lại thở như chưa bao giờ được thở.

Tôi cười nhạt, giọng nói cũng lạnh đi vài phần: “Cô sủa xong chưa?”

“Chưa. Mày là đồ lẳng lơ, ai mà biết được ngoài hai người kia ra mày còn có người thứ ba, thứ tư, thứ năm… Không biết chừng còn lên giường với người ta rồi…”

Chát! Tôi thẳng tay tặng cho Doãn Hạ Thảo Linh một bạt tai trời giáng. Loại người này càng được đà thì càng lấn tới. Hừ, con hổ không ra oai thì lại tưởng con mèo con đang ngủ.

Trong mắt tôi không còn một chút tia sáng, giọng nói hờ hững lạnh nhạt: “Cô có cần đi khám lại mắt không vậy? Nếu chưa thì mau đi kiểm tra đi đừng có ở đây mà sủa linh tinh, nghe thật nực cười. Mấy cái việc quyến rũ người khác này tôi nghĩ cô là người rành hơn ai hết, không phải sao? Tôi nói cho đại tiểu thư nhà cô biết, làm người thì trước khi nói phải biết suy nghĩ, đừng có thiểu năng mà ăn nói hàm hồ. Cô nhìn thấy tôi lên giường với đàn ông? Hay có người nói với cô như thế? Thảo Linh ơi là Thảo Linh, cô đúng là có lớn mà không có khôn, chỉ được cái bộ ngực tấn công mông phòng thủ còn đầu óc đúng là toàn bột nhão. Tôi còn tưởng rằng cô lá ngọc cành vàng thế nào hóa ra cũng chỉ là giả bộ như được giáo dục tốt mà thôi.”

“Mày… mày…” Doãn Hạ Thảo Linh bị mấy câu chửi người mà không thô tục của tôi làm tức sôi máu, gương mặt được trang điểm tỉ mỉ kĩ lưỡng cũng không thể nào che giấu được sắc mặt biến đổi xanh xanh trắng trắng tím tím của cô ta.

Bỗng một lực vô cùng mạnh đẩy tôi ngã về phía sau. Rắc một cái, chiếc giày cao gót của tôi liền như vậy oanh liệt hy sinh, còn tôi…

Nỗi sợ hãi bấy lâu nay tôi luôn muốn quên bỗng chốc lại như nước lũ tràn về…

*AQ: tên nhân vật trong tác phẩm “AQ chính truyện” của nhà văn Lỗ Tấn (Trung Quốc). Câu chuyện kể lại cuộc phiêu lưu của A Q, một anh chàng thuộc tầng lớp bần nông ít học và không có nghề nghiệp ổn định. A Q nổi tiếng vì phương pháp thắng lợi tinh thần. Ví dụ như mỗi khi anh bị đánh thì anh lại cứ nghĩ ” chúng đang đánh bố của chúng“. AQ có nhiều tình huống lý luận đến ” điên khùng“. A Q hay bắt nạt kẻ kém may mắn hơn mình nhưng lại sợ hãi trước những kẻ hơn mình về địa vị, quyền lực hoặc sức mạnh. Anh ta tự thuyết phục bản thân rằng mình có tinh thần cao cả so với những kẻ áp bức mình ngay trong khi anh ta phải chịu đựng sự bạo ngược và áp bức của chúng. Lỗ Tấn đã cho thấy những sai lầm cực đoan của A Q, đó cũng là biểu hiện của tính cách dân tộc Trung Hoa thời bấy giờ. Kết thúc tác phẩm, hình ảnh A Q bị đưa ra pháp trường vì một tội nhỏ cũng thật là sâu sắc và châm biếm.

Anh Yêu Em Con Mèo Nhỏ À!

cạchquỳnh anh cùng khánh nam bước vào trong 2 người cùng nhau nắm tay vô cùng tình tứ, trên môi quỳnh anh nở nụ cười tươi làm cho nó và trâm anh cũng phải bất ngờ.

_ có chuyện gì với quỳnh anh dậy

nó ngây ngô hỏi

_ e hèm mày ghê lắm nam à

hắn cười trêu nam làm quỳnh anh đỏ mặt chạy đi mất

_ là sao???

nó vẫn ngây thơ không biết gì

cốc

_ bớt ngốc đi mèo con

hắn cốc đầu nó rồi bước đi để giấu đi nụ cười trên môi, nó xoa xoa chỗ bị đánh trong lòng thì thầm chửi hắn

_ đồ đáng ghét chỉ giỏi bắt nạt tui

trâm anh cười vẹo má nó

_ ngốc quá đấy

_ tui không có ngốc mà

nó chu môi lên cải

_ rồi rồi không ngốc mau mau đi ngủ đi

kid xoa đầu nó một cách diệu dàng rồi cũng bước lên lầu bỏ nó ở lại ngơ ngát không biết gì

cả đám đang đi đến trường cũng như bao ngày khác nhưng có 1 thứ mà từ lúc ra khỏi ktx nó không thể nào ngừng nhìn chầm chầm

_ này nhìn đủ chưa hả con mèo kia

quỳnh anh nhìn nó bằng ánh mắt đằng đẳng sát khí

_ sao hai người lại nắm tay nhau???

nó ngây thơ nai nơ nói

_ đúng là mèo ngốc mà đi với tôi

hắn lai lôi cái con mèo ngốc kia đi không thì con mèo này không còn sống nữa đâu, hắn kéo nó đi thì nó cứ vùng vằn khiến hắn cũng phải phát điên.

hắn và nó vừa kéo tới trường thì 1 đám con gái liền bu hắn đông nghẹt

_ dương ơi, nhận quà em đi

_ không nhận em nè

_quà em nè

…….bla…..bla…và….bla…

hắn lạnh lùng không nói gì người đằng đằng sát khí khiến đám con gái kia cũng phải tránh xa, hắn kéo nó đi dưới bao nhiêu ánh mắt hình cung tên đều hướng vào nó khiến nó cũng phải lạnh rùng mình, hắn kéo nó vào một góc khuất

_ này buông ra đau tui

nó kéo tay ra khỏi tay hắn, nó xoa xoa cách tay tội nghiệp của mình

_ quà tôi đâu

hắn mỉm cười khoanh tay dựa vào tường

_ quà gì???

nó ngây thơ nai tơ nói

_ con mèo này dám…….

hắn gân xanh nổi lên tính bum nó 1 phát thì

renggggggg

điện thoại hắn vang lên

_ chuyện gì….

hắn vẫn vẽ mặt lạnh lùng đó

…….

_ được

tút

hắn tắt điện thoại quay qua nó thì nó đã chuồn mất, hắn lắc đầu ngán ngẩm

_ con mèo này thật là

nó chạy lên lớp cười hí ha hí hửng

_ có gì vui hả mèo

trâm anh và quỳnh anh vỗ vai nó cười nham hiểm

_ không gì đâu, mà tên đáng ghét chưa vào à

nó cười rồi nhìn xung quanh không thấy hắn nó càng vui mừng

_ ừ dương à… hôm nay sinh nhật dương chắt nó về nhà rồi

khánh nam để để đầu vào vai quỳnh anh cười nhe răng nói, khiến quỳnh anh đỏ mặt mà dí khánh nam chạy vòng vòng còn nó thì trâm ngâm suy nghĩ gì đó

_ sinh nhật của tên đáng ghét sau

Tính tong tính tong

tiếng chuông vang lên vào học thì lúc đó ở 1 góc nào đó có 1 cô gái đang cô gắng trèo qua bước tường

_hừ…..tường gì mà cao dậy chứ

nó cuối cùng cũng leo lên được trên bước tường cao kia nó vui mừng đứng lên vỗ tay thì

_ cô là ai sao lại trốn học dậy

1 tiếng nói trầm lặng vang lên, là tiếng của 1 chàng trai có mái tóc màu ánh kim đôi mắt sắt lạnh như hắn dang khoanh tay đứng dưới bức tường

nó đang đứng trên bước tường thì bị tên đó làm cho giật mình liền té xuống, nó nhắm chầm mắt lại nhưng 1 lúc sau nó mới biết _ ủa té sao lai không đau ta_ nó mở mắt ra thì thấy nó đang nằm đề lên tên con trai kia

_ cô xuống mau lên nặng quá

tên đó tức giận

_ xin lỗi… xin lỗi nhiều nha

nó riếu rích xin lỗi

_ cô không thấy tôi hay sao mà té lên dậy hả

tên đó đứng dậy nói giọng mỉa mai

_ anh cũng đừng có quá đáng nha tui xin lỗi rồi mà

nó chu môi lên cải với tên kia

_ cô…. cô dám…. hừ tôi không chấp mấy người lùn hơn tôi đâu

tên kia mỉa mai nó nó phòng má tức giận rồi giẩm mạnh lên chân tên kia

_ aaaa.,… cô làm gì dậy hả

tên đó ôm chân mình nhảy lên nhảy xuống nó thì cười khoái chí chạy đi còn không quên trêu tên đó

_ blè đáng đời

nó chạy đi khuất thì tên này vẫn còn hậm hực khi bị nó chơi sõ, tên đó tính bước đi thì liền thấy 1 tấm thẻ liền nhặc lên

_ lâm minh thư sao, là tên nhóc à nhóc đợi đó

tên đó mỉm cười bước đi

_ bà muốn gì nữa đây

hắn ngồi trên sô pha lạnh lùng nói với người đàn bà đang thản nhiên uống trà

_ hôm nay sinh nhật con ta đã làm bữa tiệc con phải tham gia, và con cũng phải coi mặc vợ con đi chứ

người đàn bà vẩn cứ bình thản, hắn cười nữa miệng

_ kì này lại là ai…. lại là tiểu thư cành vàng lá ngọc tập đoàn nào

hắn cũng thừa biết bà ta chỉ muốn kiếm lời từ cuộc hôn nhân sắp đặc này

_ là con gái nhà họ lâm rất môn đăng hộ đối với nhà ta

hắn cười nhạt

_ muốn cưới thì bà cứ cưới tôi không cảng đâu, hắn đứng dậy đút tay vào túi quần lạnh lùng bước đi

_ con vẩn như dậy à con cũng thừa biết con không bao giờ thắng được ta mà

người đàn bà cười nhẹ

_ không thắng sau bà cứ đợi đó

hắn quay lại cười với người đàn bà đó 1 nụ cười đầy khinh bỉ

RẦM

hắn bước ra ngoài, hắn phóng xe đi nhanh như gió trong lòng hắn đầy phiền muộn

còn nó thì mặt mài lắm lem đầy bột

_ đầu tiên là đập trứng tách tròng đỏ ra

nó tay chân vụng về làm hư hết cái này tới cái kia rồi còn bị đức tay nữa

_ huhu đau quá….. không không được khóc phải làm cho thật nhanh

nó lau nước mắt tiếp tục làm cho xong

_ XONG RỒI

nó lấy tay lau mồ hôi thì trên mặt quẹt 1 đường bằng kem nhìn nó bây giờ vô cùng đáng yêu ai nhìn cũng chỉ muốn ngắt 1 cái

sau 1 lúc chiến đấu thì nó cũng làm xong chiếc bánh kem

Chiếc bánh kem màu trắng trang trí tỉ mỉ có 1 con mèo nhỏ và vài cái bông hồng nhỏ bằng kem và kèm theo một dòng chữ nhỏ màu đỏ HAAPY BIRTHDAY TÊN ĐÁNG GHÉT, nó nhìn chiếc bánh kem 1 cách vô cùng hài lòng

_ ai mà làm bánh đẹp dậy nè

nó cứ nhìn nhìn chiếc bánh mà cười như con khùng

hắn bước vào trong nhung chỉ toàn là màu tối

_ mèo con, mèo con đâu rồi

hắn bật đèn lên

_ ta ra bất ngờ chưa

nó cầm chiếc bánh kem cười tươi khiến hắn cũng phải bất ngờ

_ chúc mừng sinh nhật tên đáng ghét

nó đặt chiếc bánh kem lên bàn, hắn bước tới ôm chầm lấy nó, nó không biết gì đẩy hắn ra nhưng không được

_ mèo con em còn thiếu anh một yêu cầu

hắn cười

_ ừ muốn gì thì nói đi

nó chu môi nói

_ anh muốn em chỉ là con mèo nhỏ của anh thôi được chứ

nó ngây thơ gật đầu

_ là làm con mèo thôi mà, tui vẩn là mèo mà

nó nói xong làm hắn muốn bum nó 1 cái cho bớt ngốc đi, hắn mỉm cười hôn lên môi nó dù chỉ là phớt qua nhưng cũng khiến nó đỏ mặt

_đống dấu rồi giờ em chỉ của 1 mình anh thôi

hắn cười ranh ma

_ ơ… ơ

nó đơ luôn không biết làm gì

_ anh dám cướp nụ hôn đầu của tui, trả đây, trả đây…

nó sau một hồi lấy lại tinh thần thì dí hắn chạy tùm lum, hắn nghe nụ hôn đầu thì càng thích thú hơn cả hai đang chạy thì ngoài cửa phát ra tiếng động dầy nè

_ sụt im lặng

_ họ dang làm gì dậy

_ sích ra chút coi

hắn tiếng về phía cửa mở ra thì cả một đám té chồng lên nhau

_ ghê nha thư

quỳnh anh cười cười nhìn nó, nó xấu hổ núp vào người hắn

_ này đừng có bắt nạt mèo của tôi

hắn ôm nó vào lòng

_ chưa gì mà binh nhau rồi à

khánh nam bỉu môi nói

_ mình lên phòng nghỉ nha

kid cười nhẹ rồi bước đi, trâm anh nhìn theo đôi mắt trở nên buồn hơn

Truyện Định Mệnh Anh Và Em

Chiếc xe màu đen sang trọng chạy vào căn biệt thự rộng lớn, Phong bước xuống xe, vòng sang mở cửa mà ôm Yên đi vào trong nhà trước con mắt kinh ngạc của mọi người, Tiểu thư đã chết, sao lại có một người khác giống cô ấy đến như thế.

Hân Hân cũng chết sững khi thấy Yên, mọi thứ cô đã lo sợ, anh lại một lần nữa, không quan tâm cô mà ôm người con khác như thế, lòng rất đau nhưng Hân Hân vẫn cố tỏ ra bình thường.

Cô bước đến định hỏi thăm, nhưng Phong lướt qua mà không thèm nhìn đến cô, cứ thế mà rảo bước nhanh lên lầu.

Hân Hân nhìn theo bóng dáng cao lớn ấy, cô hiểu cho dù cả đời này cho dù cô cố nuôi hy vọng, thì nếu như Tiểu Yên còn tồn tại, mãi mãi Phong sẽ không nhìn về cô.

Nuốt nước mắt vào trong không muốn người khác thấy được, Hân Hân bước nhanh khỏi nơi đó, mà đi ra khu vườn.

Phong ôm Yên vào căn phòng mà anh đã khóa kỹ mấy tháng nay, nơi này thuộc về cô, để cô nhẹ nhàng trên giường, nhìn gương mặt ngũ say nhưng có chút mệt mỏi, anh lướt bàn tay trên làn da trắng nõn mịn màng ấy.

– Sau này đừng rời đi như thế nữa nhé, ta không cho phép bất kỳ ai cướp em ra khỏi tay ta. Sẽ không bao giờ. Phong đứng dậy rút điện thoại ra ‘ mau gọi bác sỹ đến cho ta, thêm vài người phụ giúp ông ta’ Kai nghe lệnh của Phong thì nhanh chóng làm việc. Anh chưa hiểu anh cần bác sỹ để làm gì, nhưng tính Phong, Kai hiểu rõ chỉ có thể nghe lệnh đừng bao giờ hỏi lý do.

Bác sỹ được điều đến biệt thự, ông bước thật nhanh băng qua những hành lang, đến được phòng cần đến, ông thở mạnh như vừa mới đi thi chạy bộ về, thiệt là mỗi lần được điều đến cho dù đã có tuổi cũng phải cố hết sức vắt chân lên mà chạy.

Mấy cô y tá chạy phía sau cũng mặt mày xanh mét, ai nấy cũng ráng lấy lại hơi thở bình thường, nếu đi vào mà cứ bộ dạng này, e rằng sẽ không được hợp mắt Tổng giám đốc Lãnh, vuốt mồ hôi nhanh chóng, rồi ông bác sỹ cũng mở cửa bước vào.

Lãnh Phong đang đứng ở hướng cửa sổ, quay lưng lại với ông.

– Chào Lãnh Tổng. Ông bác sỹ cung kính cúi đầu chào.

– Được rồi, mau đến xem cô ấy như thế nào. Phong liếc sang nhìn rồi đi trước, ông bác sỹ thì đi theo phía sau.

Ông khám kỹ cho cô gái nằm trên giường, nhưng kỳ lạ, cô ấy cơ thể đang rất khỏe, nhưng tại sao lại gọi ông đến gấp như thế, muốn trêu ông hay sao?

– Lãnh Tổng có lẽ ngày đã quá lo lắng, tiểu thư hoàn toàn khỏe mạnh, không có biểu hiện gì là bị bệnh.

– Thật là không bị gì? Phong nhìn Yên rồi nhìn sang bác sỹ, ‘ cô ấy không nhận ra ta’

– Không nhận ra ngài? Ông cũng hơi bất ngờ, khi trước ông có nghe loáng thoáng là tiểu thư bị một tai nạn xe và mất tích, chả lẽ là do di chứng của tai nạn hay sao?

– Chắc có lẽ tiểu thư….

– Các người là ai? Đây là đâu? Ông định nói tiếp nhưng Yên chợt tỉnh giấc, cô thấy rất nhiều người lạ mặt đang vây lấy cô, có dự cảm rất xấu, Yên lấy chăn che kín người rồi nép sang một mép giường né tránh.

– Tiểu Yên, tại sao ngay cả phòng em, em cũng không nhận ra sau. Nhìn thấy biểu hiện của Yên, Phong hơi khó chịu, tại sao lại lạ lẫm mọi thứ xung quanh như thế và ngay cả anh.

– Lãnh Tổng có lẽ nên ra ngoài nói chuyện sẽ tốt hơn, Ông bác sỹ đứng dậy bước lại gần nói nhỏ với Phong.

Phong gật đầu, bước chân theo bác sỹ ra phía ngoài.

Yên ngồi đó cố gắng co người lại, tại sao lại đưa cô về đây, còn Hạo và Hải Minh đang ở đâu? Tại sao lại để người khác mang cô đi như thế chứ. Rất nhiều suy nghĩ đua nhau nhảy vào đầu Yên, cô thật sự như một con mèo hoang lạc lõng, và rất sợ hãi.

– Cô ấy mất trí nhớ??? Phong gầm từng chữ, khiến ông bác sỹ sợ đến không dám thở mạnh.

– Đúng, thưa… Lãnh tổng, vết thương trên đầu cô ấy đó là một minh chứng, vết thương rất sâu và dài, nó chỉ vừa nói phục hồi, nên có lẽ cô ấy không nhớ được ngài đó là di chứng của việc đầu bị va chạm mạnh. Ông bác sỹ nói lí nhí.

Phong khó chịu, thật ra chính ai đã làm tiểu Yên của anh ra nông nỗi như thế này, anh thật sự muốn banh thây hắn ta ra thành trăm mảnh, bàn tay hung bạo vì không có nơi trút giận, mà bàn tay ấy giáng một cú đấm vào tường rất mạnh, máu theo tay mà nhỏ từng giọt xuống đất.

Ông bác sỹ bị Phong làm cho sợ chết đi được, nhìn anh ta bây giờ, nếu ông còn ở đây chắc có lẽ sẽ bị mần thịt mất.

– Ông đi đi, cô ấy để cho ta, biết được sức khỏe cô ấy rất tốt ta yên tâm rồi, cám ơn ông. Phong quay lưng bước vào phòng Yên mà đóng cửa một cách mạnh bạo.

Cách đóng cửa của Phong cũng làm cho ông bác sỹ và bọn y tá một phen hú vía, đã có được vé thông hành ông nháy mắt với bọn y tá, cả đám nhanh chóng rời khỏi căn biệt thự, thật sự nếu ở đây lâu hơn chút nữa, ông sẽ lên tăng xông mà chết mất.

Yên vẫn ngồi đó với tư thế phòng bị, Phong bước lại đứng trước Yên, anh không nói gì chỉ lẳng lặng nhìn cô, trong ánh mắt cô bây giờ anh là người xa lạ đến nỗi cô phải dè chừng như thế hay sao?.

– Tôi muốn về nhà.

Yên nói trong giọng có chút sợ hãi, từ khi mất đi trí nhớ Yên không còn lạnh lùng như trước, cô như yếu đuối rất cần người che chở, nhưng người đứng trước mặt đây toàn phả ra mùi băng giá, khiến cô không muốn ở đây lâu.

– Đây là nhà em.

Phong nói ánh mắt vẫn rất lạnh lùng, cô ấy muốn về nhà, là nhà củangười tên Hạo kia sao?, từ khi nào người con gái của anh lại muốn về nhà người khác mà không phải là anh.

– Không … không phải, Hạo. Xin anh cho tôi về, chắc Hạo đang lo cho tôi. Yên ngước mắt lên, lắc đầu liên tục, tay Yên nắm lấy tay Phong lắc mạnh, thật sự cô muốn rời khỏi nơi này.

Phong lấy bàn tay bị thương mà phủi bàn tay nhỏ bé của Yên ra khỏi tay mình.

– Ta lặp lại đây là nhà em. Phong đã dường như mất hết kiên nhẫn, nhìn thấy cô như thế, anh thật như muốn nổ tung.

– Không……. Đây không phải. Yên lại lắc đầu chống cự.

‘ xoảng’ chiếc ly xấu số bị Phong ném thẳng vào tường vang âm thanh chói tai, anh thật sự muốn điên tiết lên, Yên không muốn ở lại bên anh mà lại cầu xin anh cho cô ấy về với thằng đàn ông khác.

– Câm miệng cho ta, ta nói đây là nhà em thì là nhà em, nếu em nói thêm bất cứ lời nào nữa, em có tin ta sẽ sang bằng cái công ty của cái người mà em đang nhắc đến hay không? Phong cúi xuống nắm chặt chiếc cằm của Yên, sức Phong rất mạnh nên Yên cảm thấy rất đau đớn.

Yên mím chặt môi không dám hé thêm lời nào, cô sợ anh ta nói là sẽ làm thật, con người này khi nói chuyện thật đáng sợ.

– Anh .. thật… kinh khủng. Yên gằng từng chữ mặc dù cằm đau nhưng cô cũng không muốn rên ra cho dù là nữa tiếng.

– Kinh khủng? Từ khi nào, em lại như thế, em rời xa ta, sống cùng người khác, ta không trách em vì em đã mất trí nhớ, có thể em không nhớ ta, nên em không tìm được đường về, từ nay ta cấm em bước ra khỏi căn phòng nữa bước, cho đến khi em nhớ lại tất cả về ta.

Phong hất cằm của Yên ra, cằm Yên đau nhứt đến khó tả. Cô lấy tay xoa xoa chỉ mong có thể giảm bớt cơn đau này.

Yên nhìn Phong bằng ánh mắt xa lánh và ghê sợ, cho dù cô thấy anh ta rất quen mắt nhưng anh ta quá độc ác, bắt cô về đây, rồi lại nói những lời như vậy, trong tiềm thức cho dù cô có quen biết anh ta thật, nhưng anh ta có cần ra tay mạnh bạo như thế hay không chứ.

Phong bước ra khỏi phòng, trong lòng anh thật sự đang rất nóng, anh sợ nếu như anh ở đây thêm chút nữa, anh sẽ làm tổn thương cô ấy mất.

– Kai, cậu đến phòng Tiểu Yên, canh giữ cô ấy thật cẩn thận cho ta, nói xong Phong cúp máy, bàn tay đang rỉ máu, nhưng nó không làm Phong quan tâm tới, điều anh quan tâm chỉ có một.

Kai nghe thấy như vậy thì không khỏi vui mừng, tiểu thư đã trở về, cô ấy chưa chết, thật sự chưa chết, anh thầm cảm ơn ông trời đã cho anh cơ hội này để anh có thể chuộc lại lỗi lầm với tiểu thư, thật là anh rất có lỗi với cô ấy.

Nhưng khi gặp được Yên, nhận được từ cô ấy chỉ là ánh mắt xa lạ, cô ấy rút người lại không muốn nói chuyện với anh, cô ấy dường như xa lạ với tất cả mọi thứ ở đây, thậm chí đây là phòng của cô ấy, mà cô ấy lại phải dè chừng như thế.

Anh suy nghĩ hồi lâu thì rút điện thoại ra điện thoại cho ông bác sỹ khi nãy, ông ta có lẽ sẽ biết chuyện này thật ra là như thế nào.

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với bác sỹ, Kai nhìn về phía giường, ánh mắt mang một tia đau thương, cô ấy đã quên tất cả, chả trách cô ấy lại như thế.

Tất cả là lỗi tại anh khiến cô ra nông nỗi này, anh phải làm như thế nào bây giờ, làm sao có thể giúp cô ấy bây giờ.

– Tiểu thư. Kai khẽ gọi.

Yên không đáp chỉ rút người trong chăn.

– Tiểu thư, tôi xin lỗi, tất cả là lỗi tại tôi. Kai nói trong khi lời nói mang đầy sự ân hận.

Yên khẽ kéo tắm chăn xuống, nhìn thấy anh ta đứng đó chỉ cúi đầu nhìn phía dưới, anh ta không đáng sợ như người lúc nãy, cô cảm thấy có chút thương tiếc khi nhìn thấy anh ta như thế.

– Anh quen tôi… phải không? Yên cất tiếng hỏi.

Kai ngước mắt lên, gương mặt cô ấy vẫn như thế, vẫn hiền từ, nhưng sao ánh mắt ấy, đã mất đi chút gì đó gọi là sự lạnh lùng, Kai cười nhẹ gật đầu, anh thật mừng vì cuối cùng cô cũng chịu nói chuyện với anh.

– Có thể kể tôi nghe, trước kia… tôi là người như thế nào hay không?

Truyện Anh Trai Em Gái

Dương An ngồi dưới chân cột đèn đường, ánh đèn khuya hắt lên khuôn mặt xinh đẹp nhưng mệt mỏi. cô đưa mắt lơ đãng nhìn ra xa, tít tận điểm mút con đường có những ngọn đèn nhỏ dần. vừa rồi cô đã thỉnh cầu Liêu Văn Đạo cho ngủ nhờ một đêm.

Đêm về khuya, ở những tòa nhà xung quanh, thỉnh thoảng có ô cửa sổ vẫn còn sáng đèn. An An vô cùng cô đơn.

Liêu Văn Đạo đang nhìn người con gái ngồi co ro duối chân cột đèn đường không chịu về nhà, chợt cảm thấy thật ảm đạm.

Một cô gái mười tám, mười chín, xinh đẹp, tự tin lại tự để rơi vào cảnh ngộ khiến người ta có cảm giác cô đang bị xa lánh, đang trốn chạy tội lỗi, hoặc gặp chuyện éo le nào đó – đây là lần đầu tiên anh gặp tình huống như thế này.

Các cô gái thời nay quả đáng sợ. Anh cho rằng Dương An cũng chỉ là một trong bao nhiêu thiếu nữ được nuông chiều giận dỗi bỏ nhà ra đi vì bị cha mẹ mắng mấy câu mà không biết rằng bên ngoài có bao nhiêu cạm bẫy.

Lẽ ra Liêu Văn Đạo phải lấy làm mừng, bởi vì một cô gái xinh đẹp chủ động đưa ra lời đề nghị – tưởng chỉ có trong giấc mơ của cánh mày râu.

Liêu cũng chỉ là một người đàn ông bình thường.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy cô gái trẻ, hai tay ôm gối ngồi dưới chân cột đèn đường nhất định không chịu về nhà thì anh bắt đầu do dự. Anh có cảm giác cô ta không giống đứa con hờn dỗi cha mẹ. “Dỗi bố mẹ bỏ nhà đi hả?” Liêu tiến lại gần, đặt tay lên vai cô. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh, tự dưng mỉm cười, môi hơi nhếch lên vẻ chế nhạo, lại quay đi, nhìn xa xăm. Vẻ tội nghiệp, yếu đuối lập tức bị thay thế bởi cái ngang tàng, bất cần cố ý.

“Tôi đưa em về nhà!” Liêu Văn Đạo không thích kiểu cách phóng đãng cố ý của một cô gái trẻ măng. Anh nói, giọng cương quyết.

“Về nhà ư? Anh dựa vào đâu mà bảo tôi nên về nhà? Tôi không thích cô đơn.” Cô ngước nhìn anh, chun mũi, nhăn mặt, trông rất ngộ. “Cảm giác cô độc thật khó chịu.” Cô buột miệng.

“Vì sao?”

“Bởi vì…”, cô ngoẹo đầu, đứng dậy, một tay nắm chặt cột đèn đường xoay người một vòng rồi mỉm cười, ngửa đầu về sau, vừa liếc nhìn anh vừa thủng thẳng buông một câu chẳng hề phù hợp với dáng điệu bất cần của cô lúc đó. “Khi chỉ có một mình, người ta sẽ nghĩ đến những chuyện không nên nghĩ.”

Liêu Văn Đạo nhìn cô gái hồi lâu. Cô ta xoay người quanh cột đèn đêm của thành phố với vẻ sung sướng lạ thường. Vẻ tội nghiệp yếu đuối dường như đã biến mất tự lúc nào.

Liêu phân vân, thì ra mỗi người đều có tâm sự riêng, mà nếu có chuyện gì xảy ra với một người xa lạ thì mình cũng không phải chịu một trách nhiệm nào hết. Trong xã hội này, đàn ông sợ nhất hai chữ: “trách nhiệm!”. Đôi vai của bao nhiêu đàn ông đã oằn xuống bởi trách nhiệm mà vẫn phải giả bộ đàng hoàng trước người khác. Có người cho thế là giả dối nhưng thực ra, nó thể hiện một đều rất quan trọng: sự mệt mỏi.

“Tôi không dám đảm bảo tôi là người tốt. Em có hiểu ý tôi không?” Anh nói rất thật, bởi anh ái ngại cho sự ngây thơ, khờ khạo của cô gái.

“Đêm nay có thể xảy ra chuyện gì ư?” Cô gái người nhìn anh, ánh mắt trong sáng, chân thật.

Liêu Văn Đạo không nói gì nữa, lẳng lặng đưa cô về nhà, trong lòng không chút áy náy.

Trong khoảnh khắc quay người đi về nhà, Liêu Văn Đạo nghĩ, dường như với cô gái ngày nay, tuổi tác tỷ lệ nghịch với tình sử. Không biết đó là phúc hay họa của đàn ông?

Liêu Văn Đạo là người Trùng Khánh. Anh vừa hoàn thành khóa đào tạo nhạc công ở Thẩm Quyến. Quán Địa Đàng nơi anh làm việc, nằm ở trung tâm thành phố, gần nơi có bia tưởng niệm quân giải phóng, anh cùng với bạn thuê phòng ở gần đó.

Từ quán Địa Đàng đến nơi ở của Liêu mất khoảng mười phút đi bộ; trên đường đi, cảm giác yên tâm không chút áy náy lúc trước đã tiêu tan, Liêu lại thấy băn khoăn. Trái lại, cô gái đi bên cạnh anh tỏ ra hết sức vui vẻ; cô như một con chim nhỏ nhảy nhót trên đường, miệng liến thoắng hỏi tất cả những gì nảy sinh trong cái đầu hiếu kỳ kia.

“Sao anh lại đi làm nghề này?”

“Làm nhạc công có mệt không? Tôi thấy lúc chơi nhạc, trông anh “phê” lắm!”

“Sao cái nghề của anh có vẻ tầm thường thế? Trong trí tưởng tưởng của tôi, nhạc công phải là những anh chàng tóc đỏ, tóc túm sau gáy, râu quai nón, tai đeo khuyên sáng loáng cơ. Trông anh chẳng giống họ chút nào!”

Nói đến đây, An An quay người đi giật lùi. Miệng vẫn nói nói cười cười, không lúc nào yên.

Liêu Văn Đạo băn khoăn, chẳng lẽ vừa rồi cô ta không hiểu câu nói của anh. Một câu mà bất kỳ cô gái nào ở tuổi trưởng thành cũng không thể không hiểu. Ai chẳng biết tình cảnh hiện nay của hai người đã có một cái tên rõ ràng – “cuộc tình một đêm”. Từ bao giờ, cuộc tình một đêm đã đi vào lứa tuổi thuần khiết của các thiếu nữ? Phải chăng, phàm những cô gái lõi đời hoặc trục lợi đều cố tình tỏ ra ngây thơ?

Liêu Văn Đạo châm thuốc rít một hơi dài. Ánh đèn đêm lúc mờ lúc tỏ. Anh nhìn rất lâu cô gái mới quen, như muốn biết bên ngoài vẻ ngây thơ con trẻ kia, thực chất cô ta là ai, nhưng ánh mắt, khóe miệng, cả những câu hỏi liến thoắng của cô mà anh nghe câu được câu chăng chỉ thể hiện một sự thơ ngây thuần túy. Phát hiện này, không hiểu sao khiến anh bật cười.

“Không phải nhạc công nào cũng lập dị. Coi như tôi hơi khác người. Nhưng tôi thực sự không thích phô trương.” Anh nói, vẻ nghiêm túc.

“Ô, vậy anh nhìn nhận thế nào về những anh chàng thích trang phục sặc sỡ?”

“Tôi không phản đối, rốt cuộc vẫn có những người làm như vậy để thu hút sự chú ý. Trang điểm cho mình có gì xấu!” Liêu thong thả nói.

“Tôi hiểu, có phải anh định nói anh có khả năng thực sự, không cần phải đánh bóng bằng trang phục lòe loẹt?”

“Có lẽ em đã quá lời.”

“Anh không nghĩ anh cần một cô bạn gái sao?”

“Có chứ, nhưng tôi chưa tìm được!” Liêu chậm rãi nhả khói; làn khói thuốc lẩn quất, vòng vèo trước mặt.

“Lương tháng năm ngàn, ở cái đất Trùng Khánh này coi như không đến nỗi nào, chỉ có điều, hiện vẫn chưa gặp tình yêu đích thực.” Nói xong câu cuối, anh liếc nhìn cô, mỉm cười.

“Có phải anh sợ các cô gái lừa gạt tình cảm của anh, đến với anh chỉ vì tiền?”

Liêu nhìn An An, anh thích sự thông minh, thẳng thắn của cô.

“Có thể coi là thế, nhưng cũng còn bởi tôi chưa tìm thấy một người tôi thực sự thích.”

An An gật đầu, vẻ hiểu biết.

Khi đi được nửa đường, Liêu chợt nghĩ đến câu hỏi đầy ẩn ý của An An vừa rồi, anh bỗng tiến sát bên cô, đưa tay nắm lấy vai cô. Cô gái quả nhiên không phản ứng gì, tiếp tục đi. Thỉnh thoảng lại hỏi vài câu, có lúc bỗng cười phá lên, rất tự nhiên. Cô đi giật lùi trước mặt Liêu, tóc cột cao sau gáy, má ửng hồng, môi đỏ, rất đáng yêu.

Lần đầu tiên đưa một cô gái thông minh, xinh đẹp về nhà, lúc bước vào phòng, Liêu cố kiềm nén hồi hộp.

Vào nhà thì Chàng Béo đang lên mạng; nhìn thấy cô gái đi sau Liêu Văn Đạo, anh ta cũng tỏ ra thông minh, không hỏi nhiều, chỉ mỉm cười gật đầu thay cho lời chào.

Vừa vào phòng An An đã kêu mệt, muốn đi ngủ.

“Vậy cô nghỉ một lát rồi đi tắm, hôm nay nóng quá!” Liêu vừa đưa cho cô gái tách trà vừa đưa ra lời khuyên không hẳn là vô tư.

An An nói: “Hay đấy”, sau đó nhảy chân sáo vào nhà tắm.

An An ở trong nhà tắm. An An đang tắm. Liêu cảm thấy tiếng nước chảy nghe rõ hơn mọi ngày. Tiếng nước ào ào nhắc Liêu trong đó có một mỹ nhân đang để trần tấm thân trắng như tuyết. Tắm xong, An An bước ra, thoang thoảng mùi xà phòng thơm. “Đây là phòng ngủ của tôi. Em đi nằm trước đi.” Liêu Văn Đạo nói, rồi anh đi vào nhà tắm.

Trong phòng tắm lờ mờ ánh đèn còn phảng phất mùi người lạ, Liêu Văn Đạo cảm thấy như vừa hít phải hơi men. Đầu óc anh thốt nhiên đờ đẫn. Anh nhắm mắt hình dung cảnh tượng vừa diễn ra trong phòng tắm vài phút trước, tưởng chừng như anh đã nhìn thấy tất cả.

An An đang đứng ở ban công, cởi chiếc khăn trên đầu bỏ vào túi. Cô gục đầu vào thành lan can; dưới lớp tóc mái dày, cặp mắt đen chăm chú dõi nhìn ra xa. Từ trên tầng mười bốn nhìn xuống, thành phố như cả một biển đèn lung linh.

“Nhìn gì thế?” Liêu lặng lẽ đi đến, vòng tay ôm An An từ phía sau. Không hiểu sao tiếng nói của anh bỗng khản đặc. Nói thế nào nhỉ, có một cô gái rất đẹp đang chờ anh trong đêm…

“Đèn!” An An trở nên đăm chiêu.

“Đèn?” Liêu ngạc nhiên. Lúc này, nếu họ có nói chuyện với nhau thì cũng nên nói ở trên giường mới đúng! “Đèn làm sao?”

“Có một ngọn đèn là có bấy nhiêu gia đình. Bao giờ mới có một ngọn đèn thuộc về em?!”

Liêu nghe câu nói ấy, đột nhiên đầu óc tỉnh táo trở lại. Anh khẽ buông An An. Khuôn mặt trông nghiêng của cô đượm buồn. Anh nhớ lại hình ảnh cô gái ngồi dưới ngọn đèn đường, mắt nhìn xa xăm.

Lẽ nào cô ấy đúng là con mèo lang thang?

Cô ấy vì ai mà phải đi lang thang như vậy?

Liêu nhớ lại hoàn cảnh lúc anh rời nhà ra đi – mười bảy tuổi, không nơi nương tựa, tài sản duy nhất là một cơ thể cường tráng và những giấc mơ đẹp. Thời gian đầu anh làm gì cũng thất bại, thành tích học tập không lấy gì là lý tưởng, nhưng lại ngây thơ cho rằng mình có thể làm được tất cả, tương lai tốt đẹp đang chờ ở phía trước. Sau nửa năm rời gia đình, tiền tiêu hết, anh gặp Chàng Béo, cả hai lăn lộn tìm việc, những lúc đói bụng chỉ có thể tự an ủi bằng tương lai huy hoàng trong tưởng tượng.

Những lúc như vậy, anh vừa gặm bánh bao chay vừa mơ ước: giá mà mình có 500 vạn đồng.

Nhớ hồi nhỏ đi học, thầy giáo dạy văn thường ra đề bài: “Nếu em có…”

Hồi đó Liêu đã viết: “Nếu em có cha…”

Bài văn của em được thầy đọc mẫu trước lớp, gây xúc động lớn cho các bạn. Nếu anh có cha… Trong ký ức của anh, cha là một từ rất xa lạ, không thể hình dung, không thể chạm tới. Anh nghĩ nếu nhà mình không quá nghèo thì mình đã không bỏ nhà ra đi lúc mười bảy tuổi, để đến nỗi ngày ngày gặm bánh bao chay, mơ ước viển vông. Nếu tôi có 500 vạn đồng…

Chàng Béo đã gầy đi nhanh chóng chính trong khoảng thời gian này.

Đó là chuyện bảy năm trước, khi còn ở Thâm Quyến. Lúc đó anh tưởng rằng ở Thâm Quyến, vàng rải khắp nơi.

Vào một đêm bảy năm trước, khi không nhặt được vàng cũng không còn tiền mua bánh bao chay, Liêu Văn Đạo cũng từng nhìn ngắm những ngọn đèn qua các ô cửa sổ, xót xa nghĩ, mỗi ngọn đèn là một gia đình, bao giờ mới có một gia đình thuộc về mình?

Liêu Văn Đạo nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mặt, dường như anh muốn ngay lập tức cho cô một gia đình: Đừng lang thang nữa, mèo con của tôi!

Sau một hồi im lặng, An An bỗng cất giọng sôi nổi: “Có chuyện gì phải buồn kia chứ, ngủ thôi!”

Sau đó cô chạy tọt vào phòng ngủ. Liêu Văn Đạo do dự một lát rồi vào theo.

Cập nhật thông tin chi tiết về Mèo Nhỏ: Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Anh trên website Viec.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!