Xu Hướng 3/2024 # Tôi Là Behemoth, Nhưng Bị Nhầm Với Mèo Con # Top 9 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Tôi Là Behemoth, Nhưng Bị Nhầm Với Mèo Con được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Viec.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Người dịch: Thông Thiên Mộc

***

“Cô ấy… không phải là một mạo hiểm già à? Cô ấy đang làm gì ở đây thế này…?”

“Hơn nữa, trông cô ấy trông có vẻ sợ hãi nyaaa. Có thể là đi lang thang rồi lạc vào đây đó.”

Aria và Vulcan có một cuộc trao đổi như thế khi nhìn vào cô gái xinh đẹp trong bộ quần áo rách rưới kia. Trừ việc có một vẻ ngoài xinh đẹp, nhưng cô ấy lại chẳng hề trau chuốt mái tóc cùng với một cơ thể gần như trần tụi kia… Khiến người khác chỉ có thể nghĩ rằng cô ấy là một người sống lang thang.

“Tại sao cậu lại lang thang ở một nơi nguy hiểm thế này chứ? Cậu là người từ thành phố mê cung phải không?”

Aria hỏi người con gái rách rưới kia với một nụ cười dịu dàng trên gương mặt. Cô cần phải giúp đỡ người này. Bởi vì Aria, một người có trái tim cao thượng, sẽ không bao giờ bỏ rơi người khác trong mê cung khi họ không thể tự bảo vệ bản thân.

“…? T-Ta là kẻ sinh ra từ trong bóng đêm.. T-Ta không đến từ nơi gọi là thành phố mê cung, ta cũng chẳng hề nhớ rằng mình đã từng ở đó bao giờ đâu…”

Dù rằng có vẻ khá sợ hãi khi bị Aria hỏi như thế, nhưng cô ấy vẫn cố gắng trả lời với một giọng điệu cứng rắn.

Ari và Vulcan nhìn nhau, câu trả lời của cô ấy rõ là bất thường mà.

“Vulcan-san, lẽ nào cô ấy…”

“Nya~ bị mất trí nhớ phải chứ?”

Đây là một mê cung nằm trong lòng thành phố. Kể cả, việc mà bản thân sống ở đây mà còn chẳng biết được tên thành phố là đủ kỳ lạ rồi.

Ngoài ra, cô gái xinh đẹp kia bảo rằng cô chưa từng sống ở một thành phố như thế. Việc đó khiến Aria đoán rằng cô ấy là là mạo hiểm giả và bằng lý do nào đó, cô ấy đã mất trí nhớ sau khi tiến vào bên trong mê cung.

Mê cung này là chiếc nôi của quái vật. Chúng ít khi nào được sinh ra trên sàn gạch, nhưng hiếm khi, vẫn sẽ có một vài quái vật mạnh mẽ được sinh ra trên những tầng trên cùng.

Và do đó, có một những số mạo hiểm giả đã bị mất trí nhớ sau khi bị bọn quái vật ấy tấn công.

“Nhân tiện, nơi này nguy hiểm lắm đấy. Hãy quay trở về thành phố với bọn tớ đi nào.”

“Quay lại… Thành phố? Ta không biết ngươi [Omae] đang nói gì nhưng, ta có vài việc với ngươi… Không, ý ta là, với Kẻ mạnh mẽ nằm ở giữa ngực của ngươi [Anata].”

Sau khi thay đổi lại cách xưng hô, cô gái xinh đẹp ấy nói với một giọng chắc nịch khi chỉ vào Tama, và nhìn họ một cách thận trọng.

Dù rằng đây chỉ là lần đầu tiên họ gặp nhau, nhưng cô ấy đã gọi Tama là ‘Kẻ mạnh mẽ’, và việc đó đã khiến Aria và Vulcan chết lặng.

Và rồi cô ấy nói…

“PHẢI RỒI ĐẤY, TA MUỐN CÓ CON VỚI KẺ MẠNH MẼ! VẬY NÊN, KẺ MẠNH MẼ! HÃY RỜI KHỎI BỘ NGƯC CỦA CON NGƯỜI KIA, VÀ CHIẾM LẤY TA ĐI NÀO! HÃY ĐÈ TA XUỐNG! RỒI CHIẾM LẤY THỂ XÁC TA ĐI! LÀM ĐI NÀO!”

NYAAAAAAAAAAAAAA!!?

Với một hơi thở thô ráp, và đôi gò má ửng đỏ, người con gái trong bộ quần áo rách rưới kia đang nói lên một thứ gì đó khá ngầu.

Tama thì đau đớn và bám lấy mạng sống đang bị đe dọa của mình ở giữa ngực của Aria.

Còn Aria thì thốt lên với một giọng khó hiểu. “Uhn~…!” Có vẻ như cô chưa theo kịp vấn đề.

“Tệ thật đấy. Chắc là cô ấy bị đánh vào đầu. Và đòn đó chắc là mạnh lắm…”

“N-Nya, phải ha, nghiêm trọng lắm đó.”

Aria và Vulcan nhìn cô gái kia với một ánh mắt đầy sự thương hại. Nói tóm lại, ngoài việc cô ấy chỉ đơn thuần là mất đi ký ức, mà đã gặp phải một vài vấn đề về não bộ nữa.

“Cậu không thể làm việc đó đâu. Cậu cũng không nên hét lớn những lời như

Tama khi em ấy vẫn còn là một chú mèo con. Dù sao thì, cậu cũng nên rời khỏi đây với chúng tớ.”

“Hả? Ta không thể có con với Kẻ mạnh mẽ vì anh ta vẫn còn là một chú mèo con cơ à… Ta không hiểu ý của ngươi là gì, nhưng ta sẽ được ở cung Kẻ mạnh mẽ nếu như đi cũng ngươi… phải chứ?”

“Phải, Tama là hiệp sĩ 《Thú cưng》của tớ. Cậu có thể ở cùng Tama nếu đi với chúng tớ.”

“Uhm, hiểu rồi. Ta sẽ đi cùng các ngươi!”

Mỉm cười dịu dàng, Aria nói như thế vôi cô gái kia. Tất nhiên, dù rằng có một vài cảm xúc phức tạp dành cho đối thủ, nhưng Aria chẳng có ý định muốn nhường Tama cho người con gái xinh đẹp kia.

“Nyaa… Có lẽ là cậu đã có kế hoạch chăm sóc cho cô ấy rồi hả, Aria-chan?”

“Tất nhiên rồi, Vulcan-san. Một cô gái đã mất đi ký ức sẽ không có nơi nào để đi, cũng chẳng có nơi để trở về. Nếu để mặc cô ấy như thế, cô ấy sẽ chẳng may và bị bọn buôn nô lệ bắt mất.”

Hơn nữa, cô ấy là một người đầy dặn. Tuy rằng tay chân thon thả nhưng hông và mông của cô có kích cớ cực chuẩn. Và việc đó càng chắc chắc hơn khi nhìn vào bộ trang phục rách rưới dùng để thắt ngang và lộ rõ phần hông ấy của cô.

Và kế đến, bộ ngực của cô thì căng mọng, nó to đến mức gần như muốn vỡ tung và lắc lư nhẹ nhàng! Purun! Nó cứ lắc lư qua lại không ngừng khi cô di chuyển. Về kích thước thì, to hơn so với hai quả táo của Vulcan… Nhưng vẫn chưa đủ để so sánh với hai

quả dưa của Aria.

Còn về tuổi tác, trông cô ấy có vẻ khoảng 18-19 tuổi. Cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào Tama ngơ ngác khiến cô trông chẳng khác gì một cô gái quyến rũ đang muốn ăn thịt.

Nếu một người xinh đẹp đến thế như cô vô tình xuất hiện trong thành phố, cô sẽ trở thành mục tiêu cho lũ cô đồ khó ưa.

Và nếu việc đó xảy ra, chúng chắc chắc sẽ hưởng thụ cơ thể xinh tươi ấy một cách triệt để. Và rồi bán cô cho bọn buôn nô lệ.

Chắc chắc rằng, cuộc sống của cô ấy sẽ chấm dứt sau khi bọn côn đồ kia đâm ra chán với cơ thể của cô. Cô chắc chắc sẽ trải qua một cuộc đời nô lệ, sống không bằng chết sau khi đã rơi vào tay bọn chúng.

Đó là vì sao Aria đã quyết định rằng sẽ chăm sóc cho cô.

“Trong lúc cô ấy vẫn con bị mất trí nhớ, hãy cho cô ấy tạm sống ở chỗ tớ.”

“Với lại, tớ nya cũng sẽ giúp cậu một tay nyaa. Nếu cậu cần gì, thì cứ nói cho tớ là được nya!”

Aria với một sự quyết tâm đanh thép khi vỗ vào ngực mình. Vulcan cũng như Aria, cô cũng có một niềm tin mãnh liệt vào công lý.

Và bằng chứng rõ rệt cho việc đó là cô ấy đã chấp nhận đi cùng với Aria, người vì lo lắng cho những người dân đang sống trong lo

sợ của thành phố Renault nên đã không do dự mà nhận lấy nhiệm vụ chinh phạt quỷ tộc.

Aria và Vulcan rời khỏi mê cung. Hơn nữa, cô gái xinh đẹp kia cũng theo sau Aria một cách rụt rè như thể đang cảnh giác với cô.

Ừm… thật sự là cô ấy bị mất trí nhớ ư? Nếu là thế, mình cảm thấy thật đáng thương cho những gì cô ấy đã làm đêm qua. Có lẽ sẽ tốt hơn nếu như mình chạy chậm lại và dẫn cô ấy rời khỏi mê cung vào. Nhưng, cái bầu không khí này, mình đã gặp cô ấy ở đâu rồi nhỉ…

Thực tế là, Tama đã chạy thục mạng để bảo vệ cục zin của mình mà không hề xem xét bất kỳ khả năng nào khác.

Chưa kể, vì vài lý do, cái cảm giác đã gặp cô ấy ở đâu đó vẫn còn nằm mãi trong tâm trí cậu.

Truyện Tôi Là Behemoth, Nhưng Bị Nhầm Với Mèo Con Chương 43

Tác giả: Ginyoku Nozomi

Chương 43-2: Mèo và Elf đi dã ngoại (phần 2)

Người dịch: Thông Thiên Mộc

***

Vào buổi sáng――

Tại một căn phòng trọ nào đó bên trong thành phố mê cung. Một con quái vật quái vật tỉnh giấc bởi những tiếng hót líu lo của các chú chim nhỏ bên ngoài cửa sổ.

Một chú mèo con với những làn sọc của hổ. Cậu thu hẹp cặp mắt màu vàng đáng yêu của mình như thể vẫn còn đang buồn ngủ.

Tên của cậu là Tama. Một sinh vật quý hiếm của dòng họ nhà mèo, một chú mèo nguyên tố. Hoặc chỉ là do người khác và cả chủ nhân của cậu hiểu lầm là thế. Nhưng danh tính thật sự của cậu là một quái vật Rank S, Behemoth sơ sinh, hay còn được gọi là giống loài thảm họa. Cậu đã từng là một con người, và được tái sinh thành một con quái vật với trí nhớ vẫn còn nguyên vẹn.

Giới tính của cậu là đực. Trong tiền kiếp, cậu là một hiệp sĩ cao quý và cũng là một kiếm sĩ vĩ đại, là kẻ đã nhiều lần bảo vệ con người khỏi quỷ tộc và quái vật.

Và hiện tại, Tama đang được…. Munyun!! Bao bọc trong cảm giác mềm mại.

“Dậy rồi à, Tama. Fufu… Hôm nay em vẫn rất đáng yêu nhỉ.”

Trong khi được bao bọc bởi cảm giác mềm mại và dịu dàng ấy, Tama nghe thấy một giọng nói từ phía trên. Đó là giọng của chủ nhân cậu, Aria. Cô là chủ sở hữu của cậu, và đồng thời cũng là chủ sỡ hữu của những thứ mềm mại xung quanh cậu lúc này.

Làn da trắng như tuyết, mái tóng vàng bạch kim óng ả trải dài đến tận lưng. Đôi đồng tử của cô có màu xanh và lạnh như băng. Nhưng nó vẫn tràn đầy tình thương. Cô là một nàng Elf với vẻ đẹp tuyệt trần. Và chưa kể, hai cặp ngực của cô căng đến mức muốn vỡ tung. Nếu như dùng một loại trái cây để làm ví dụ, thì có thể là ‘Dưa gang’.

“Nyao~n.”

Mỉm cười đáp lại với Aria, Tama rên rỉ đáng yêu khi tận hưởng cái cảm giác mềm mại ấy bao bọc lấy cơ thể.

Tuy rằng kiếp trước Tama là một hiệp sĩ trưởng thành, như hiện tại cậu chỉ là một đứa trẻ.

Và trái tim của cậu đang nghe theo bản năng của một đứa trẻ sơ sinh.

“Yan… Trời ạ, Tama dễ thương quá đi mất……”

Khi thấy Tama hành động như một đứa trẻ hư, Aria không hề ngăn cản mà lại phát ra những giọng nói đầy ngọt ngào và quyến rũ lòng người. Aria đã yêu Tama.

Là tình yêu dành cho động vật nhỏ bé… Nhưng trong đó cũng trộn lẫn một hàm ý khác.

Nó là một loại tình yêu lãng mạn. Sở thích của Aria―― khá đặc biệt. Nói cách khác, cô xem Tama như là một đứa trẻ khác loài, là thú cưng, và cũng là một người khác giới.

Ôi, tệ rồi. Mình sẽ bị làm thịt mất.

Aria hoàn hồn trở lại khi cảm thấy cô nàng Aria đang bắt đầu thở một cách mạnh bạo. Và cậu ngay lập tức giữ khoảng cách với cô.

“Ah… Chị muốn em làm những hành động như một đứa trẻ hư nhiều hơn nữa đấy…”

Aria nói một cách thất vọng. Cô đặt ngón trỏ lên môi, xoa chiếc đùi trắng nõn lộ ra từ chiếc váy ngủ và nhìn chằm chằm vào Tama một cách thèm thuồng.

Nếu bản tính hung bạo của cô ấy bắt gặp Tama trong trang thái Behemoth, thì đó sẽ là lần cuối cùng chúng ta nhìn thấy cậu.

Một điều chắc chắn rằng nếu Aria cứ như thế thì sẽ mất đi sự trong trắng. Nhưng bằng tình thần của một hiệp sĩ, Tama hoàn toàn có thể chịu được sự cám dỗ ấy.

“Un! Fu…! Chị sẽ để nó vào lúc khác vậy. Và giờ thì, chúng ta sẽ chuẩn bị để đi chơi nào.”

“Nyan!”

Aria thờ dài và đôi tai của cô khẽ run lên khi nói thế.

Sự run rẩy đó, lẽ nào… Tama quyết định bỏ qua phản ứng ấy của cô và trả lời một cách vui vẻ.

Hôm nay, Tama và Aria sẽ đi dã ngoại ở một khu rừng gần đấy.

Và hôm nay cũng là ngày nghỉ cuối cũng của cô. Kể từ ngày mai, Aria sẽ trở lại với những chuyến phiêu lưu của mình.

Khoảng một tháng trước-Aria đã bị trúng độc và đã kề cận với cái chết trong một cuộc chiến chống lại quỷ tộc. Nhờ có Tama, nhóm của họ đã lấy được mắt của Thạch Long, và cũng là thành phần chính cho thuốc giải, dường như họ không thể nào lấy được nó cho đến những giây phút cuối cùng. Và tác dụng khủng kiếp từ chất độc đã làm suy yếu sức mạnh và khả sức chịu đựng của cô.

Cô không thể làm việc trong tình trạng như thế. Đó là lý do tại sao, cô chỉ tập trung vào việc phục hồi cơ thể trong suốt một tháng qua.

“Thay đồ trước đã nào!”

Nói xong, Aria bắt đầu cởi bỏ y phục. Và rồi, cơ thể trần của cô lộ ra.

Fumu, Chủ nhân của mình vẫn xinh đẹp như thường lệ.

Làn da của cô trắng như tuyết. Chân tay thì thon thả, eo cũng vậy, và cặp ngực của cô được che lại bởi nội y màu đen. Cặp mông mềm mại, đầy đăn cũng thế.

Một nàng Elf xinh đẹp với vẻ ngoài hoàn hảo, và xung quanh vẻ ngoài ấy là nội y đầy hở hang――khiến kẻ khác nhìn vào cũng phải bị kích thích bởi bầu không khí mê hoặc chết người, và Tama cũng hoàn toàn chìm đắm trong vẻ đẹp ấy trước khi cậu kịp cảm thấy khó chịu về sự bất cẩn của bản thân.

Yan~! Tama, nếu em cứ nhìn chằm chằm mãi vào cơ thể chị với ánh mắt như thế… thì tim của chị sẽ đập mạnh hơn mất…

Aria lại cảm thấy phấn khích khi Tama nhìn cơ thể cô bằng ánh mắt như thế, nhưng… cậu lại không hề nhận ra bất kì sự thay đổi nào trên gương mặt ấy.

“Nào, giờ thì đến lượt Tama thay trang phục rồi đấy!”

Aria lúc này đã vận một chiếc áo Blouse trắng tinh khiết cùng với một chiếc váy màu đen tuyền, mỉm cười với Tama.

Cùng với đó là những bộ quần áo nằm trong tay.

Vài phút sau――

“… Yan~! Siêu đáng yêu luôn~ ”

“Nya~ (Ăn mặc thế này, nhục nhã quá). ”

Tama rên rỉ đáp lại giọng nói đang cực kỳ phấn khích của Aria. Hiện tại, Tama đang mặc một bộ y phục dành cho mèo.

Nó có màu xanh nhạt, và là một kiểu quần áo gothic với những viền gấp nếp màu trắng.

Dù là một hiệp sĩ đầy kiêu hãnh, nhưng cậu lại phải mặc một bộ quần áo gothic dành cho mèo cái cơ đấy… Tama hoàn toàn bị sỉ nhục bởi thứ trang phục như thế.

Nhưng mà, thật đáng buồn. Sự đáng yêu của Tama kết hợp với cái bộ trang phục ấy chỉ tổ khiến cho ngoại hình của cậu chỉ càng thêm đáng yêu mà thôi.

Ngoài ra, bộ trang phục cũng đã ngốn khá nhiều tiền của Aria khi cô đặt may nó ở một cửa hàng trong thành phố.

Và khi Aria nhìn thấy Tama như thế, sự hạnh phúc liền hiện rõ trên gương mặt… Vì thế, cậu không thể nào từ chối chúng.

Poyon!

Aria ôm Tama vào lòng, và rời khỏi quán trọ với tinh thần đầy sảng khoái.

“Ah là quả dâu rừng kìa!”

Cách đích đến của họ một quãng ngắn, Aria tìm thấy một quả dâu rừng chín mọng.

“Nyan~!”

Khi nghe được rằng sắp đến bữa trưa, Tama, người ban đầu cảm thấy chán nản vì phải mặc một bộ gothic cho mèo cái cuối cùng cũng đã hào hứng trở lại. Aria hái một vài quả dâu rừng và đặt chúng vào chiếc giỏ mà cô mang theo bên người. Và bên trong đó cũng có những chiếc bánh sandwich được chuẩn bị bởi bà chủ quán trọ.

“Giờ thì, Tama, a~n.”

“Nya~ ”

Aria đút một chiếc bánh sandwich cho Tama. Cậu mở miệng ra, nhoàm! Cắn một miếng rõ to.

Ooh, ngon quá! Thật là tuyệt!

Đôi mắt của cậu mở to. Bên trong chiếc bánh là gà hun khói, rau tươi, hơn nữa còn có một số loại nước sốt đặc biệt.

Sự kết hợp tuyệt hảo giữa rau ngọt, thịt umami và nước sốt với vị cay nhẹ đã khiến Tama phải tiếp tục cắn thêm một miếng nữa.

“Fufu… trông ngon nhỉ.”

Aria nhìn Tama đang ăn sandwich với một nụ cười đáng yêu trong, và rồi cô ấy cũng cắn một miếng bánh nằm trong tay còn lại.

“Uhm? Chủ nhân, có nước sốt dính trên môi kìa… Mình đoán là không còn cách nào khác.”

Tama nhận ra rằng có một ít nước sốt còn sót lại trên môi của Aria.

Pyon!

Bằng một cú nhảy nhẹ, Tama dễ dàng đáp lên vai cô.

“Chuyện gì vậy, Tama?”

Aria cảm thấy tò mò khi Tama đột nhiên nhảy lên vai cô. Đôi môi nhỏ bé của cô chậm rãi chạm vào môi Tama.

Trong suốt tháng này, Tama đã bảo vệ cô bằng cả sức lực của mình khi cô còn đang trong tình trạng yếu ớt. Cậu luôn đảm bảo mọi thứ sẽ dễ dàng hơn cho Aria như việc lấy một chiếc khăn khi cô cần lau mặt chẳng hạn.

Hôm nay cũng vậy, cậu cũng khéo léo chăm sóc cho vẻ ngoài của cô.

cứu mạng chị một–hoặc là hai lần nhỉ…”

Dù biết rằng cậu chỉ liếm miếng nước sốt trên môi, nhưng cô vẫn nói với một nụ cười nhẹ.

Lần đầu là lúc cậu cứu cô khỏi con goblin pháp sư bên trong mê cung. Và sau đó, cậu cũng đã đánh bại một con Thổ Long để lấy được mắt, là thành phần chính cho thuốc gải độc đang dần gặm nhắm cơ thể của cô.

Và đó là lý do vì sao cô nói rằng ít nhất một lần-Bởi vì, không ai có được bằng chứng rằng Tama đã giết con rồng đó cả.

Mình cũng vậy thôi. Nếu Chủ nhân không cứu mình ở trong mê cung, mình cũng chẳng thể nào sống sót nổi.

Tama cũng cảm thấy biết ơn sâu sắc đối với Aria. Bởi vì người đã cứu mạng cậu khi cậu nằm bên cửa tử không ai khác ngoài Aria.

Đó là lý do vì sao, cậu đã thề rằng sẽ trở thành hiệp sĩ (thú cưng) của cô.

“Nyan!”

“Kyaa, nhột lắm đấy, Tama.”

Với lòng biết ơn sâu sắc ấy, Tama dụi đầu cậu vào má Aria. Và mặc dù nói rằng nhột, nhưng côcũng nhẹ nhàng dụi má của mình vào đầu cậu.

Và thế mối quan hệ người con gái ấy cùng với chú mèo của cô đã tiến thêm một bước trong ngày hôm nay.

Tôi Là Con Mèo

TÔI LÀ CON MÈO – NATSUME SOSEKI Thời gian nghiền ngẫm: 02/07/2024 – 10/07/2024

Lí do biết đến văn hào Natsume Soseki với mình thì y xì như cách mình biết đến Dazai Osamu, qua manga và anime Bungou Stray Dogs (mà trên thực tế là rất cảm ơn Bungou Stray Dogs vì đưa mình đến với rất nhiều tác giả và tác phẩm kinh điển hay ho).

“Tôi là con mèo” là một cuốn sách rất thú vị. Cuốn sách được viết dưới góc nhìn một chú mèo. Chú mèo này ban đầu là một chú mèo hoang, sau đó thì vô tình nương nhờ và được nhận nuôi trong nhà một ông giáo nghèo.

Nếu chỉ có vậy thì cuốn sách này thật sự chả có gì đáng để bàn luận. Nhưng chính là từ những tình huống dung dị ấy, tác giả tài tình nêu ra những vấn đề thời thượng để bàn luận. Rồi từ những vấn đề mang tính chất thời sự nóng hổi (dù là có qua bao nhiêu năm đi chăng nữa thì những vấn đề mà tác giả nêu ra vẫn chẳng cũ, đọc nhiều đoạn phải đọc lại đến hai ba lần và không thể không vỗ đùi khen hay và tâm đắc), bằng những lời trào phúng của một con mèo, làm cho độc giả phải bật cười thích thú và chiêm nghiệm ra nhiều điều hay ho.

Ông giáo nghèo, chủ của chú mèo nhân vật chính là Kushami. Nếu ông ta chỉ là một ông giáo ngày đi dạy, tối về quây quần bên vợ con thì ông ta thực sự rất bình thường, bình thường đến vô vị. (mà vô vị thì chưa bao giờ là chất liệu văn chương, nhỉ?). Thật sự là không biết nên thích thú hay mỉa mai mà ông giáo Kushami lại là một ông giáo không bình thường (bất thường hay phi thường thì ai mà biết được ^^).

Ông ta là một người gàn dở, nửa vời, nhiều tật xấu, và hơn cả là một học giả không đến nơi đến chốn.

Đó là một ông giáo mắc chứng bệnh dạ dày. Lại phải cái tính cáu bẩn, hay nổi nóng, ai nói cũng tin,… Nói ông ta là kẻ vô học cũng đúng mà nói ông ta là một đầu đầy tri thức cũng không sai. Ông giáo Kushami ấy, là loại người kì lạ thế kia đấy. Và có lẽ vì tất cả những điều không được bình thường kia, ông giáo nghèo nọ mới giang tay đón nhận chú mèo hoang nhân vật chính. Cũng nhờ ơn điều đó mà chúng ta mới có cuốn sách này chăng? (ai mà biết được ~~)

Kushami không bình thường, cho nên bạn bè, những người thân thiết xung quanh của ông ta cũng không thể nào bình thường được. Đó là tay Meitei cà lơ phất phơ, anh học giả Kangetsu với mớ lý thuyết gàn dở, anh Tofu cuồng si đến rồ dại vì nghệ thuật, hay tay triết gia Dokusen suốt ngày huyên thuyên về thiền…

Câu chuyện chỉ gói ghém chủ yếu trong căn nhà của ông giáo Kushami, đôi lúc là cả những nơi xung quanh, như cái trường Lạc Vân Quán cách đó không xa, nhà bà thầy dạy đàn có chú mèo xinh đẹp tên Tam Mao, nhà hàng xe với anh mèo đen, hay nhà Kaneda ở cuối ngõ…

Những tình huống cũng rất dung dị và đời thường. Nhưng sự hài hước đen xen trong từng câu, từng chữ thì không chỉ làm độc giả phì cười, còn làm người ta thán phục và trầm trồ.

Qua tác phẩm đầu tay này, không ai có thể phủ nhận Natsume Soseki là một nhà văn đại tài. Kiến thức của văn hào này vô cùng sâu sắc và phong phú. Vốn hiểu biết ấy trải dài từ văn hóa phương Đông đến tận văn hóa phương Tây. Mà trên hết, chỉ như thế thì chưa đủ, cái làm nên tên tuổi của Natsume Soseki là cách ông đem sự phong phú về hiểu biết của mình gài vào từng con chữ, và những tình huống hài hước, đời thường, qua cách nhìn của một con mèo.

Hình tượng chú mèo xây dựng rất thú vị, cũng rất hợp lý. Có lúc mình đã nghĩ, nếu như không phải là một con mèo, mà là một con người kể chuyện thì sẽ như thế nào. Nhưng nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không hợp.

Nếu, qua mắt nhìn của một con người, thì những cuộc hội thoại của những tay mơ nhàn rỗi trong căn nhà tồi tàn của tay giáo Kushami sẽ không còn mang tính hài hước. Có lẽ nó vẫn sẽ đầy tính dèm pha, mỉa mai. Nhưng lại thiếu đi sự tinh tế, sâu sắc và chỉ mang tính chất chủ quan.

Qua lăng kính của một con mèo, người ta sẽ bật cười vì sự cố tỏ vẻ của những tên ngốc, người ta sẽ ồ à vì những triết lý mà sau khi quan sát chú mèo rút ra. Qua lăng kính con người, có lẽ vẫn vậy, nhưng sự một phía, sự chủ quan sẽ làm cho câu chuyện sặc mùi soi mói, mất đi cái hay và cái tài của tác giả, cũng như tác phẩm.

Bản tính của loài mèo vốn dĩ rất cao sang, và có chút chảnh chọe. Là một con mèo lại được nuôi bởi một người chủ “sáng nắng, chiều mưa, trưa ẩm ướt”, chú mèo nhân vật chính (thật ra thì mình cũng muốn gọi ngắn đi lắm, nhưng chú ấy lại không có tên) có một vẻ hạnh họe rất hay.

Một chú mèo luôn khẳng định ta đây có tri thức. Một chú mèo mà xả thân làm việc anh hùng, còn thử ăn bánh zoni. Một chú mèo như vậy không khỏi làm người ta bật người vì sự ngộ nghĩnh của chú ấy.

Tóm lại, “Tôi là con mèo” là một tác phẩm không chỉ mang tính hài hước, còn mang đầy tính nhân văn, trào phúng và triết lý. Với tác phẩm đầu tay này, độc giả dễ dàng nhận ra rằng Natsume Soseki là một văn hào không chỉ có tài nghệ kể chuyện, bút pháp hay ho mà còn là một nhân vật có học thức uyên thâm.

Chỉ có một hạn chế duy nhất đối với người đọc là mình, rằng mình chưa hiểu rõ lắm về văn hóa Nhật Bản, cũng không biết tiếng Nhật, nên phần nào đó chưa thấm được hoàn toàn cái hay của câu chuyện.

Ở phần lời của dịch giả, dịch giả đã ví người Nhật thưởng thức “Tôi là con mèo” của tác giả Natsume Soseki như người Việt Nam thưởng thức “Truyện Kiều” của Nguyễn Du. Chỉ một câu so sánh như này, cũng đủ biết rằng “Tôi là con mèo” có giá trị như thế nào đối với văn hóa Nhật Bản.

Một trong những câu nói mà mình vẫn luôn cho là đúng, rằng “dịch là diệt”. Thật ra, không phải mình bài xích dịch giả, dịch phẩm. Chỉ là mỗi ngôn ngữ đều có cái hay riêng biệt và mang tính chất đặc trưng mà không một ngôn ngữ nào có thể mô phỏng lại được.

Dịch giả Bùi Thị Loan cũng đã nhiều lần nhấn mạnh rằng có nhiều điểm hay ho về từ ngữ, ngữ pháp ở bản tiếng nhật mà người dịch không thể hoàn toàn truyền tải. Cho nên, mình vẫn thật sự muốn một lần có khả năng đọc được “Tôi là con mèo” bằng thứ ngôn ngữ do chính tác giả viết ra.

Mình mất khá nhiều thời gian để đọc xong cuốn sách này. Và mình thực sự chẳng thấy phí phạm chút nào sau khi hoàn thành xong tất cả. Cũng như “Tà dương” của Dazai Osamu, chắc chắn mình sẽ lại đọc nó khi mình đủ trải nghiệm và khả năng hơn. Lúc đó, hy vọng rằng, sẽ chiêm nghiệm được nhiều điều hay ho hơn nữa.

Chắc chắn một điều, các bạn sẽ chiêm nghiệm ra được nhiều thứ hay ho và bổ ích ^^

Huế, ngày 10 tháng 07 năm 2024 Hôm nay cũng là một ngày nóng chảy mỡ T_T

Em Gái Tôi Là…Một Con Mèo

(game1s.com – Tham gia viết bài cho tập truyện “Những thiên thần ngồi trên cán chổi”) Nói một cách thật lòng thì tôi không an tâm giao con Mèo cho bất kỳ ai, không phải tôi không tin tưởng họ, càng không phải không tin tưởng khả năng của em tôi; mà bởi vì trong lòng tôi con Mèo là một thiên thần, thiên thần thì không thể để cho bất kỳ bàn tay trần tục nào chạm vào. *** “Mượn truyện nữa hả? Một tuần bài tập toán nhá?” Giọng điệu đắc ý của nó cộng thêm cái mặt “thịt nhừ” đúng chất Tùng Tư Heo lần nào cũng làm máu tôi sôi lên sùng sục. “Mày muốn chết hả? Mới hôm trước ba ngày giờ lại lên một tuần. Vừa phải thôi nghen!”. “Cái thằng tiểu-nhân-cơ-hội!”, tôi chửi thầm trong bụng. “Không chịu à? Không chịu thì thôi!”. Ai chớ thằng Tùng nói thôi là nó thôi thiệt, tôi biết tính thằng đó, nó không phải loại hay kèo nài làm giá. “Một tuần thì một tuần, nhưng cấm có tăng giá nữa nghen, mày mà tăng nữa là tao dẹp luôn ứ mượn”. Nghe xong nó nhe răng cười khoái chí bỏ đi. Thằng Tùng là con ông Tư, nhà nó mổ heo nên biệt danh của nó là Tùng Tư Heo. Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu nhà nó không mổ heo thì chắc tụi tôi vẫn gọi nó là Tùng Tư Heo thôi, tại nó mập y chang con heo. Nhà ông Tư Heo giàu nhất xóm tôi, còn thằng Tùng học ngu nhất lớp. Thằng Tùng là đứa vừa học ngu vừa làm biếng, nói như lời của tụi con gái thì nó thuộc dạng ngu lâu dốt bền khó đào tạo. Mỗi lần cho tôi mượn sách nó đều bắt tôi đưa vở bài tập toán về nhà cho nó chép. Lúc đầu nó chỉ đòi mượn chép một bữa rồi thôi, sau đó nó tăng giá lên hai ngày, rồi ba ngày, xong giờ nó hét giá một tuần. Mà tôi đâu có mượn sách gì của nó, tôi mượn sách của chị nó kia. Chị hai nó có cả một kho báu sách truyện đủ các thể loại mà con nít chúng tôi thời đó ai cũng phải ao ước (tất nhiên ngoại trừ thằng Tùng Heo). Thật lòng tôi không phải là đứa chăm ngoan yêu sách quý chữ, tôi cũng cóc cần đọc sách làm gì cho mệt, tôi mượn là để mang về cho con Mèo.

Con Mèo Của Tôi Bị Tiêu Chảy, Tôi Phải Làm Sao?

Con mèo của tôi bị tiêu chảy! Đừng lo lắng, vấn đề tiêu hóa là phổ biến ở vật nuôi và không phải lúc nào cũng là vấn đề nghiêm trọng. Nó có thể là một chứng khó tiêu đơn giản, hoặc nếu nỗi sợ hãi của bạn, một vấn đề ký sinh trùng, một bệnh hoặc không dung nạp thực phẩm được xác nhận. Nhưng trước khi đưa ra kết luận vội vàng, hãy xem bạn nên làm gì.

Tôi phải làm gì nếu con mèo của tôi bị tiêu chảy?

Điều đầu tiên bạn nên rõ ràng là, vì bạn không biết điều gì sai, bạn không bao giờ nên tự mình điều trị con mèo. Không cho thuốc chưa được bác sĩ thú y kê toa, ít thuốc hơn cho người. Nó có thể trở nên tồi tệ hơn và thậm chí là nguy hiểm!

Mặc dù không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng hãy cố gắng tìm hiểu nguồn gốc của bệnh tiêu chảy này: đã có sự thay đổi đột ngột trong chế độ ăn uống của bạn chưa? Bạn đã ăn gì bạn không nên? Bạn có nghĩ rằng có khả năng bị say với một cái gì đó? Con mèo của bạn có bị căng thẳng hay lo lắng không? Có rất nhiều câu hỏi bạn có thể tự hỏi mình.

Về nguyên tắc, tiêu chảy không nên lo lắng cho bạn. Thú cưng thường có nhu động ruột nhẹ nhàng hơn, có thể là do chúng đã ăn nhiều chất xơ hơn mức bình thường hoặc không tiêu hóa được thứ gì đó tốt. Nếu con mèo của bạn bị tiêu chảy, làm cho anh ta nhịn ăn trong 24 giờ, điều đó sẽ cho phép thời gian để đại tràng của anh ta được làm sạch khỏi quá trình tiêu hóa kém. Sau đó, bạn có thể đưa ra một chế độ ăn mềm dựa trên thịt gà và cơm, luôn luôn ở những phần nhỏ và xem cảm giác như thế nào.

Con mèo của tôi bị tiêu chảy và không qua khỏi

Nếu sau 48 giờ, tiêu chảy của mèo của bạn không được cải thiện, thì có thể đó không phải là chứng khó tiêu, mà là một vấn đề khác. Sau đó đến bác sĩ thú y của bạn, vì anh ta sẽ cần điều trị bằng thuốc, có thể là thuốc kháng sinh.

Xem nếu ngoài tiêu chảy, bạn có các triệu chứng bệnh khác, chẳng hạn như sốt hoặc nôn, chúng có thể là dấu hiệu của nhiễm trùng hoặc ký sinh trùng. Nếu bạn có thể Lấy một mẫu phân cho bác sĩ thú y, bạn có thể phân tích nó để đạt được chẩn đoán. Một khi bạn đã có nó, bạn sẽ được chỉ định phương pháp điều trị thích hợp nhất để chấm dứt vấn đề do tiêu chảy gây ra.

Nếu con mèo của bạn bị tiêu chảy, đừng bỏ qua vấn đề!

Biện pháp khắc phục và sản phẩm nếu con mèo của bạn bị tiêu chảy

Điều đầu tiên bạn có thể làm cho một con mèo bị tiêu chảy là nhịn ăn. Đừng cho bất cứ thứ gì để ăn ít nhất một ngày để cơ thể bạn làm sạch. Chỉ cho anh ta nước và bạn cũng có thể cung cấp cho anh ta, nếu con vật thích nó, nước dùng rau và thịt gà không có chất béo.

Một trong những nguyên nhân chính gây ra bệnh tiêu chảy ở mèo là bóng lông, vì vậy giữ cho lông âm hộ của bạn ngắn là một biện pháp phòng ngừa tuyệt vời chống lại tình trạng này.

Những lời khuyên quan trọng khác cần ghi nhớ cho con mèo của bạn nếu nó bị tiêu chảy là:

Bác sĩ thú y. Nếu bệnh tiêu chảy kéo dài hơn hóa đơn và thậm chí sử dụng những biện pháp này hoặc một số biện pháp này vẫn không được cải thiện, hãy mang mèo của bạn đi mà không gặp bác sĩ thú y, bởi vì đó có thể là một dấu hiệu cho thấy có gì đó nghiêm trọng hơn đang xảy ra trong cơ thể động vật .

Thuốc. Tất nhiên, những điều này sẽ luôn được đưa ra dưới sự giám sát của bác sĩ thú y. Không bao giờ thiền về thú cưng của bạn, ngay cả khi bạn đã trải qua điều đó và có một số điều đó đã làm bạn tốt. Trường hợp này có vẻ giống nhau, nhưng nguyên nhân có thể khác nhau và cần một cái gì đó khác nhau. Bác sĩ thú y sẽ biết nhiều hơn bạn những gì động vật nên lấy.

Làm gì khi bị tiêu chảy ở mèo?

Khi một con mèo bị tiêu chảy, điều rất quan trọng là phải biết những gì đằng sau, vì có thể có nhiều bệnh gây ra nó. Ngoài ra Nếu nó diễn ra đúng lúc, con mèo của bạn sẽ có nguy cơ bị mất nước, điều này thực sự nghiêm trọng.

Nên làm gì khi chúng ta bị tiêu chảy ở mèo?

Đi bác sĩ thú y

Tiêu chảy lẻ tẻ có thể là một điều gì đó bình thường, con mèo của bạn có thể đã ăn một thứ gì đó khác thường và ngồi xuống thường xuyên, trong trường hợp đó, Vấn đề sẽ kết thúc với sự kết thúc của tiêu hóa. Nhưng nếu con mèo của bạn bị tiêu chảy trong một vài ngày, đó không phải là do khó tiêu. Đó là khi bạn nên đến bác sĩ thú y. Nhiều khả năng, ngoài tiêu chảy, bạn còn có các triệu chứng bệnh khác: nôn mửa, thiếu thèm ăn, thờ ơ …

Điều rất quan trọng là đi đến bác sĩ thú y, vì đó là cách duy nhất để biết nguyên nhân gây ra bệnh tiêu chảy đó và do đó, đưa ra cách điều trị thích hợp nhất. Nó có thể là virus, nhiễm vi khuẩn, ký sinh trùng, dị ứng thực phẩm …

Sau khi chẩn đoán, bạn nên tuân theo điều trị dược lý mà bác sĩ thú y kê toa, không bỏ qua các mũi tiêm và miễn là anh ta xem xét. Hãy chắc chắn rằng con mèo của bạn không nhổ thuốc!

Nếu con mèo của tôi không bị bệnh thì sao?

Có những lúc tiêu chảy ở mèo là do thay đổi chế độ ăn đột ngột. Nếu bạn đã thay đổi suy nghĩ trong vài ngày qua, rất có khả năng con mèo của bạn không tiêu hóa tốt, đó là lý do tại sao nhu động ruột của nó lại như vậy.

Thay đổi thực phẩm nên luôn luôn được thực hiện dần dần, kể từ khi Ruột được sử dụng để tiêu hóa một số thành phần nhất định và sẽ không thể chịu được sự thay đổi đột ngột. Trộn thức ăn mới với thức ăn cũ trong vài ngày, đặt tỷ lệ lớn hơn của thức ăn mới mỗi ngày cho đến khi thức ăn cũ được loại bỏ hoàn toàn. Vì vậy, hệ thống tiêu hóa của bạn sẽ dần dần quen với việc tiêu hóa thức ăn mới và ngừng tiêu chảy.

Bạn có thể giúp con mèo của bạn xây dựng lại hệ thực vật đường ruột của nó bằng men vi sinh. Hỏi bác sĩ thú y của bạn! Ngoài ra, hãy luôn nhớ rằng tiêu chảy và nôn mửa khiến bạn mất nhiều nước Bạn nên ngăn mèo bị mất nước bằng cách đảm bảo nó uống đủ. Nếu bạn không muốn uống, thực phẩm đóng hộp có thể giúp bạn bổ sung chất lỏng.

Coi chừng tiêu chảy ở mèo! Hãy nhớ rằng sức khỏe của thú cưng là trách nhiệm của bạn!

Chim Cụt’S Review Of Tôi Là Con Mèo

TIỆT TÁC CHẾT TIỆT

Tui đọc dở (vài trang) cuốn này trước nhất trong các cuốn của Soseki. Sau đó vì quá bận rộn chuyện trên Gác với lại sau đó nữa làm người tốt tặng sách cho bạn, tui chuyển sang đọc (cũng lại vài trang) cuốn Ngày 210 nhân bữa lê la ở hiệu sách. Ác cái là cũng chưa xong thì phải về, lần sau tính tiếp tục thì ngẩn tò te, ơ bán hết rồi à. Vào một ngày chả nhớ thời tiết thế nào, tui quyết tâm đọc tiệt tác này nên xách mông lên thư viện.

Thật sự là quyết tâm luôn!

Quyết tâm đọc cho bằng được vì nó là tiệt tác. (Hãy cứ đừng tái bản, bởi thế nhiều người sẽ tranh giành nhau sứt đầu mẻ trán tìm mua đọc nó hơn, không tính ebook. Tui đọc rồi nên kệ thây mấy người.) Quyết tâm đọc cho bằng xong vì độ chán ngắt của cuốn sách ngang ngửa độ chán ngấy con người của con mèo. Sáu trăm trang cộng thêm vài lạng chán nữa thì quyển sách thiệt rất dày đó nghe.

Quả thật là quá quyết tâm luôn!

Nếu thay con người, ông chủ, bà chủ… hay bất cứ nhân xưng nào thành đích danh tui chắc tui sẽ táng quyển sách vào đầu con mèo một phát quá đi mất. Sau khi nó nằm lăn quay đơ ra thì tui tiếp tục án xử tương tự với cuốn sách, cho con mèo cào cấu (nó chỉ bất động một lát chứ chưa chết hẳn) đến khi cuốn sách nát không đọc được nữa thì thôi. Cứ giả sử đôi chúng nó phân thân nhau là được, mấy má cứ bỏ qua các dấu hỏi cho lối phân tích vô tội vạ của tui đi hơ. Vì sao tui vào rừng mơ bắt con tưởng bở tên Nếu ấy ư? Vì con mèo cùng với quyển sách mà nó làm ổ trong đó đã tố cáo tui với vô số những tội-danh-hợp-pháp. Tội đọc sách nhiều để ra vẻ học thức. Tội đua đòi những đam mê nửa vời. Tội không dám dối gạt người khác: Lừa đảo thiên hạ thì không sao nhưng sợ lộ ra là nói dối… Rất nhiều tội khác nữa chẳng dám liệt kê, bằng không chắc tui những muốn nhấn tổ hợp phím ctrl+A, sau đó là delete cho chừng này con chữ về (gần) với cát bụi cùng cuốn sách quỷ quái và con mèo thần kinh.

Rất may là chỉ dừng ở nếu thôi nên hãy cứ để nhiều và nhiều người hơn nữa đọc cuốn này. Tui thậm ghét mình bị ghét mà người khác thì không bị ghét. À, nhân tiện, kể thêm tội danh ích kỷ, tham lam, kiêu căng, vênh váo.

Con mèo với kiểu tự sự bố đời nhìn tui, à không, nhìn con người bằng chỉ một phần ba con mắt với sự khinh thường tròn đầy. Nó cứ lảm nhảm một mình hết sáu trăm trang sách là biết nó thần kinh độ nào rồi. Cái gì mình ghét thì mình nói một thôi một hồi hết hơi khô nước miếng rồi thì im mẹ đi, đằng này nó cứ ườn mình ra đó nhai đi nhai lại, dính dai như zoni (hông phải yoni mấy má). Món canh bánh dày này chính con mèo già mồm kia đã ăn vào thì nhả ra không được nuốt xuống chẳng xong. Một đống nhầy nhầy đó cắn chặt răng miệng nó. Đáng đời mày! Cho chết! (Má, lúc đó nó chưa chết mới ghét chớ.) Rất may là nó không nhai mãi một tội (như thế thì không biết phải chán bao nhiêu cộng để nâng độ chán lên cấp báo động đỏ nữa) và do đó, rất khủng khiếp, nó càng nhai thì tội danh con người càng nhiều. Kiểu nhai của nó nào có dừng ở chỉ trích trực tiếp tục tằn thô lỗ như thuở ban sơ khi cuốn sách bắt đầu (chán) nữa mà đã đạt tới đỉnh điểm đá xéo tinh ranh mưu mô chước quỷ.

Châm biếm! Châm biếm! C h â m b i ế m !

Natsume Soseki có yêu ghét gì loài mèo không nhỉ? Phải có tình cảm sâu sắc lắm (mặc yêu kệ ghét) mới có thể phác họa được một con mèo châm biếm con người sắc sảo như thế chứ nhỉ? Mặc dù tui không mấy thích vật nuôi có móng vuốt và lông (vì chúng làm tui ngứa mũi), lại càng ghét con mèo này của Soseki nhưng tui phải thừa nhận nó là con mèo có phong độ và sẽ là có đẳng cấp (nếu cuốn sách mãi là tiệt tác) trong văn đàn Nhật, chắc của thế giới luôn á chớ. Để coi, sách về hoặc có con vật thì tui đã đọc qua Cô gà mái xổng chuồng, hai cuốn mèo của Luis Sepúlveda, Một cậu thỏ nghịch ngợm kinh khủng, Hòn đảo cá heo xanh, Hoa trên mộ Algernon, Chuyện ở nông trại, Mong Mong chú chó ham đọc sách. Ừm, trong số này thì con mèo vô danh kia đúng là phong độ và đẳng cấp. Theo đó, cuốn sách này chán thì có chán vì nó mỉa mai tụi con người chúng ta dai quá đáng nhưng nói phải tội, mèo và sách và ông tác giả nói đúng chớ có sai cái gì.

Đúng là đẳng cấp châm biếm!

Với con mèo, zoni là món canh ma. Với tui, Tôi là con mèo là quyển sách ma.

Ôi mèo ơi… tao đúng là con mụ giỏi phê bình dở động viên. Không hiểu sao tao chê bôi thì chữ nghĩa ý tưởng cứ tuôn trào không kịp gõ, như cuốn này hay Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối mà những quyển tao yêu thích ghê nơi như Biển, Lời hứa lúc bình minh thì thật vất má ôi vả mới được một bài cảm nhận chính tao cũng thấy phụ lòng thành người viết.

À, chợt nhớ tao bắt đầu đọc (ra ngô ra khoai) quyển này sau đúng chính xác 100 năm ngày mất của đại văn hào Nhật Bản – Natsume Soseki (9/12/1916 – 9/12/2024).

Trùng hợp ngẫu nhiên một cách thần kỳ!

(Ảnh: Chim Cụt)

Cập nhật thông tin chi tiết về Tôi Là Behemoth, Nhưng Bị Nhầm Với Mèo Con trên website Viec.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!