Xu Hướng 2/2024 # “Tôi Là Mèo” – Natsume Souseki, Người Dịch: Reiko # Top 7 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết “Tôi Là Mèo” – Natsume Souseki, Người Dịch: Reiko được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Viec.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tác phẩm: TÔI LÀ MÈO

Tác giả: Natsume  Sōseki

Người dịch: Reiko (霊子)

Nguồn: Bản dịch tiếng Anh của Aiko Ito và Graeme Wilson, NXB Tuttle Publishing

Bản dịch Tiếng Việt hoàn toàn vì mục đích phi thương mại

Đề nghị ghi rõ nguồn nếu muốn sử dụng nội dung bài viết

GIỚI THIỆU

“Tôi là mèo” (Tựa tiếng Nhật: 吾輩は猫である) là một tác phẩm nổi tiếng của đại văn hào Nhật Bản Natsume Sōseki ((夏目 漱石, 1867 – 1916)

Tác phẩm miêu tả “Con người” trong xã hội trung lưu Nhật Bản thế kỉ XX qua góc nhìn của một chú mèo. Từ đầu tới cuối, một chú mèo không tên tuổi, không nguồn gốc lai lịch, chỉ được biết đến với danh xưng “tôi”, miêu tả lại cuộc sống với con người bằng giọng kể chân thực, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy châm biếm. Giọng văn tự sự vừa hờ hững, lại vừa hà khắc. Người đọc cảm thấy tác giả mượn lời mèo để phê phán con người, phê phán xã hội.

Bối cảnh lịch sử

Tác phẩm Tôi là mèo ra đời vào thời kì Minh Trị (1868 – 1912), giai đoạn giao thoa văn hóa phương Tây và văn hóa truyền thống Nhật Bản, cũng là giai đoạn “nhại lại” văn hóa Tây phương. Phải nói rằng, cuộc đời Natsume Souseki gần như nằm gọn trong thời kì Minh Trị Nhật Bản. Do đó, không có gì lạ khi nguồn cảm hứng dường như bất tận của ông chính là quá trình hiện đại hóa văn hóa cũng như những ảnh hưởng của văn hóa phương Tây lên văn hóa Nhật Bản trong thời kì này. Ông cũng có cảm hứng với loài mèo. Tôi là mèo chính là tác phẩm nổi tiếng nhất của ông viết về loài động vật này.

Tác phẩm được xuất bản lần đầu trong tạp chí văn học Hototogisu, dự định đăng thành 10 kỳ. Ban đầu, Natsume Souseki chỉ định viết truyện ngắn, chính là chương I của Tôi là mèo. Tuy nhiên, Takahama Kyoshi, một trong số các nhà biên tập của Hototogisu, đã thuyết phục Souseki tiếp tục viết tác phẩm, đăng liên tiếp. Trong các số tạp chí tiếp sau đó. Gần như tất cả các phần của Tôi là mèo có thể được coi như một tác phẩm hoàn chỉnh. (Tạp chí Hototogisu này chính là tạp chí Cuckoo xuất hiện trong phần 3, chương I)

Tác phẩm ra đời đã hơn 100 năm, nhưng khi đọc từng chương từng chương, người đọc vẫn cảm thấy hơi thở thời đại còn rõ mồn một. Không có cốt truyện rõ ràng, “Tôi là mèo” đơn giản chính là cuộc sống, không cần quá nhiều biến cố, nhưng vẫn có nhiều thứ để suy ngẫm.

Tác phẩm gồm 3 quyển:

Quyển I: 3 chương

Quyển II: 4 chương

Quyển III: 4 chương

NỘI DUNG

Quyển I – Chương 1

Quyển I – Chương 2  

Quyển I – Chương 3

Quyển II – Chương 1

Quyển II – Chương 2

Quyển II – Chương 3

Quyển II – Chương 4

Quyển III – Chương 1

Quyển III – Chương 2

Quyển III – Chương 3

Quyển III – Chương 4

————————-

Nguồn:

Bản tiếng Nhật đầy đủ 

“I am a cat“, Wikipedia

Tôi Là Con Mèo

TÔI LÀ CON MÈO – NATSUME SOSEKI Thời gian nghiền ngẫm: 02/07/2024 – 10/07/2024

Lí do biết đến văn hào Natsume Soseki với mình thì y xì như cách mình biết đến Dazai Osamu, qua manga và anime Bungou Stray Dogs (mà trên thực tế là rất cảm ơn Bungou Stray Dogs vì đưa mình đến với rất nhiều tác giả và tác phẩm kinh điển hay ho).

“Tôi là con mèo” là một cuốn sách rất thú vị. Cuốn sách được viết dưới góc nhìn một chú mèo. Chú mèo này ban đầu là một chú mèo hoang, sau đó thì vô tình nương nhờ và được nhận nuôi trong nhà một ông giáo nghèo.

Nếu chỉ có vậy thì cuốn sách này thật sự chả có gì đáng để bàn luận. Nhưng chính là từ những tình huống dung dị ấy, tác giả tài tình nêu ra những vấn đề thời thượng để bàn luận. Rồi từ những vấn đề mang tính chất thời sự nóng hổi (dù là có qua bao nhiêu năm đi chăng nữa thì những vấn đề mà tác giả nêu ra vẫn chẳng cũ, đọc nhiều đoạn phải đọc lại đến hai ba lần và không thể không vỗ đùi khen hay và tâm đắc), bằng những lời trào phúng của một con mèo, làm cho độc giả phải bật cười thích thú và chiêm nghiệm ra nhiều điều hay ho.

Ông giáo nghèo, chủ của chú mèo nhân vật chính là Kushami. Nếu ông ta chỉ là một ông giáo ngày đi dạy, tối về quây quần bên vợ con thì ông ta thực sự rất bình thường, bình thường đến vô vị. (mà vô vị thì chưa bao giờ là chất liệu văn chương, nhỉ?). Thật sự là không biết nên thích thú hay mỉa mai mà ông giáo Kushami lại là một ông giáo không bình thường (bất thường hay phi thường thì ai mà biết được ^^).

Ông ta là một người gàn dở, nửa vời, nhiều tật xấu, và hơn cả là một học giả không đến nơi đến chốn.

Đó là một ông giáo mắc chứng bệnh dạ dày. Lại phải cái tính cáu bẩn, hay nổi nóng, ai nói cũng tin,… Nói ông ta là kẻ vô học cũng đúng mà nói ông ta là một đầu đầy tri thức cũng không sai. Ông giáo Kushami ấy, là loại người kì lạ thế kia đấy. Và có lẽ vì tất cả những điều không được bình thường kia, ông giáo nghèo nọ mới giang tay đón nhận chú mèo hoang nhân vật chính. Cũng nhờ ơn điều đó mà chúng ta mới có cuốn sách này chăng? (ai mà biết được ~~)

Kushami không bình thường, cho nên bạn bè, những người thân thiết xung quanh của ông ta cũng không thể nào bình thường được. Đó là tay Meitei cà lơ phất phơ, anh học giả Kangetsu với mớ lý thuyết gàn dở, anh Tofu cuồng si đến rồ dại vì nghệ thuật, hay tay triết gia Dokusen suốt ngày huyên thuyên về thiền…

Câu chuyện chỉ gói ghém chủ yếu trong căn nhà của ông giáo Kushami, đôi lúc là cả những nơi xung quanh, như cái trường Lạc Vân Quán cách đó không xa, nhà bà thầy dạy đàn có chú mèo xinh đẹp tên Tam Mao, nhà hàng xe với anh mèo đen, hay nhà Kaneda ở cuối ngõ…

Những tình huống cũng rất dung dị và đời thường. Nhưng sự hài hước đen xen trong từng câu, từng chữ thì không chỉ làm độc giả phì cười, còn làm người ta thán phục và trầm trồ.

Qua tác phẩm đầu tay này, không ai có thể phủ nhận Natsume Soseki là một nhà văn đại tài. Kiến thức của văn hào này vô cùng sâu sắc và phong phú. Vốn hiểu biết ấy trải dài từ văn hóa phương Đông đến tận văn hóa phương Tây. Mà trên hết, chỉ như thế thì chưa đủ, cái làm nên tên tuổi của Natsume Soseki là cách ông đem sự phong phú về hiểu biết của mình gài vào từng con chữ, và những tình huống hài hước, đời thường, qua cách nhìn của một con mèo.

Hình tượng chú mèo xây dựng rất thú vị, cũng rất hợp lý. Có lúc mình đã nghĩ, nếu như không phải là một con mèo, mà là một con người kể chuyện thì sẽ như thế nào. Nhưng nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không hợp.

Nếu, qua mắt nhìn của một con người, thì những cuộc hội thoại của những tay mơ nhàn rỗi trong căn nhà tồi tàn của tay giáo Kushami sẽ không còn mang tính hài hước. Có lẽ nó vẫn sẽ đầy tính dèm pha, mỉa mai. Nhưng lại thiếu đi sự tinh tế, sâu sắc và chỉ mang tính chất chủ quan.

Qua lăng kính của một con mèo, người ta sẽ bật cười vì sự cố tỏ vẻ của những tên ngốc, người ta sẽ ồ à vì những triết lý mà sau khi quan sát chú mèo rút ra. Qua lăng kính con người, có lẽ vẫn vậy, nhưng sự một phía, sự chủ quan sẽ làm cho câu chuyện sặc mùi soi mói, mất đi cái hay và cái tài của tác giả, cũng như tác phẩm.

Bản tính của loài mèo vốn dĩ rất cao sang, và có chút chảnh chọe. Là một con mèo lại được nuôi bởi một người chủ “sáng nắng, chiều mưa, trưa ẩm ướt”, chú mèo nhân vật chính (thật ra thì mình cũng muốn gọi ngắn đi lắm, nhưng chú ấy lại không có tên) có một vẻ hạnh họe rất hay.

Một chú mèo luôn khẳng định ta đây có tri thức. Một chú mèo mà xả thân làm việc anh hùng, còn thử ăn bánh zoni. Một chú mèo như vậy không khỏi làm người ta bật người vì sự ngộ nghĩnh của chú ấy.

Tóm lại, “Tôi là con mèo” là một tác phẩm không chỉ mang tính hài hước, còn mang đầy tính nhân văn, trào phúng và triết lý. Với tác phẩm đầu tay này, độc giả dễ dàng nhận ra rằng Natsume Soseki là một văn hào không chỉ có tài nghệ kể chuyện, bút pháp hay ho mà còn là một nhân vật có học thức uyên thâm.

Chỉ có một hạn chế duy nhất đối với người đọc là mình, rằng mình chưa hiểu rõ lắm về văn hóa Nhật Bản, cũng không biết tiếng Nhật, nên phần nào đó chưa thấm được hoàn toàn cái hay của câu chuyện.

Ở phần lời của dịch giả, dịch giả đã ví người Nhật thưởng thức “Tôi là con mèo” của tác giả Natsume Soseki như người Việt Nam thưởng thức “Truyện Kiều” của Nguyễn Du. Chỉ một câu so sánh như này, cũng đủ biết rằng “Tôi là con mèo” có giá trị như thế nào đối với văn hóa Nhật Bản.

Một trong những câu nói mà mình vẫn luôn cho là đúng, rằng “dịch là diệt”. Thật ra, không phải mình bài xích dịch giả, dịch phẩm. Chỉ là mỗi ngôn ngữ đều có cái hay riêng biệt và mang tính chất đặc trưng mà không một ngôn ngữ nào có thể mô phỏng lại được.

Dịch giả Bùi Thị Loan cũng đã nhiều lần nhấn mạnh rằng có nhiều điểm hay ho về từ ngữ, ngữ pháp ở bản tiếng nhật mà người dịch không thể hoàn toàn truyền tải. Cho nên, mình vẫn thật sự muốn một lần có khả năng đọc được “Tôi là con mèo” bằng thứ ngôn ngữ do chính tác giả viết ra.

Mình mất khá nhiều thời gian để đọc xong cuốn sách này. Và mình thực sự chẳng thấy phí phạm chút nào sau khi hoàn thành xong tất cả. Cũng như “Tà dương” của Dazai Osamu, chắc chắn mình sẽ lại đọc nó khi mình đủ trải nghiệm và khả năng hơn. Lúc đó, hy vọng rằng, sẽ chiêm nghiệm được nhiều điều hay ho hơn nữa.

Chắc chắn một điều, các bạn sẽ chiêm nghiệm ra được nhiều thứ hay ho và bổ ích ^^

Huế, ngày 10 tháng 07 năm 2024 Hôm nay cũng là một ngày nóng chảy mỡ T_T

Bạn Gái Tôi Là Mèo

Trí nhớ của Lý Khoa lập tức trở lại, vào lần trước trước trước nữa bạn gái đến thăm anh, cô không thể chịu nổi việc anh suốt ngày không đặt món thì lại úp mì ăn liền, nên đã cố ý mua một quyển bách khoa toàn thư về món ăn trên Taobao. Nhưng là một phần tử nguy hiểm, không vào phòng bếp thì thôi, đã vào phòng bếp thì tuyệt đối sẽ gặp chuyện không may. Vì lo nghĩ cho phòng bếp nhà mình, nên Lý Khoa mang sách thu thập các món ăn ngon có truyền thống năm nghìn năm của thế giới và sách dạy nấu ăn gia đình đơn giản mà bạn gái nói cất vào trong tủ ti vi, không bao giờ lấy ra đọc nữa.

*Nhị thập tứ hiếu: một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp (có sách ghi Quách Cư Kinh 郭居敬, bính âm: Guō Jūjìng) vào thời nhà Nguyên biên soạn.

Khóe miệng Lý Khoa giật giật, anh nhìn cô mèo đang giẫm lớp đệm thịt hình hoa mai dưới chân lên bìa quyển sách dạy nấu ăn mới tinh, mặt mèo còn nhìn anh với vẻ “Em biết ngay là anh chưa bao giờ đọc quyển sách mà em mua cho anh mà.”

Thoáng nhớ lại trước kia có mấy lần nấu cơm trong phòng trọ, kết quả là thiếu chút nữa đã bị chủ nhà báo cảnh sát rằng có kẻ định phóng hỏa phá hủy tài sản tư nhân, mấy ký ức không thoải mái đó làm bàn tay đang cầm sách của Lý Khoa đột nhiên hơi run rẩy.

“Tiểu sư muội,” Tay của Lý Khoa lén lút đẩy quyển sách nấu ăn ngon đầy hắc ám vào tủ ti vi, vẻ mặt chân thành mà nhìn cô mèo trước mặt: “Chúng ta đặt món về nhà ăn đi.”

Cô mèo: “…”

Nhìn khuôn mặt mèo Garfield ngẩn ngơ, Lý Khoa biết đề nghị của mình không được tán thành.

Cái bụng bị bỏ đói mấy giờ khẽ kêu ục ục một tiếng, cô mèo nâng móng vuốt, dùng “hoa mai” che mặt, ngượng ngùng dùng mắt mèo nhìn Lý Khoa.

Cho dù bây giờ trong thân thể cô mèo là tiểu sư muội, nhưng chung quy vẫn là thân thể mèo, là mèo thì phải ăn thức ăn cho mèo!

Lý Khoa bất an mà đổ gần nửa bát thức ăn cho mèo, rồi đẩy bát lên trước mặt cô mèo, hôm nay xảy ra một loạt chuyện khiến người nuôi mèo hơn một năm như anh đột nhiên không biết nên cho mèo ăn như thế nào, thật sự xấu hổ!!

Cô bạn gái cũng coi như đã cùng Lý Khoa nuôi mèo Ba Tư lông ngắn đã hơn một năm, nhưng bản thân cô chưa bao giờ nếm thử thức ăn cho mèo, nên có vẻ ngơ ngác.

Nhưng dù duỗi đầu hay rụt cổ lại thì vẫn bị đau, dù thế nào thì thứ này có thể giúp cô đỡ đói, cô mèo nhắm mắt lại, mang dáng vẻ bất chấp tất cả, vươn đầu lưỡi hồng nhạt thử liếm thức ăn cho mèo hình tam giác trong bát một cái, sau đó nhanh chóng rụt đầu lưỡi lại, hai mắt đang nhắm cũng mở ra.

Trong nháy mắt, Lý Khoa cảm thấy được trong đôi mắt mèo của bạn gái có ánh sáng chợt lóe lên!

Nếm được vị ngon của thức ăn cho mèo, cô mèo quay đầu lại kêu meo meo với Lý Khoa một tiếng, sau đó nheo mắt lại, vẻ mặt hưởng thụ mà bắt đầu nuốt thức ăn cho mèo.

Thấy cô mèo hạnh phúc ngọt ngào ăn mà nước bọt trong miệng Lý Khoa nhanh chóng chảy ra, bây giờ, anh lại muốn giành đồ ăn với một con mèo thì phải làm sao đây?

Có lẽ là bởi vì miệng mèo lông ngắn Ba Tư nhỏ nên ăn cái gì cũng cực kỳ chậm, Lý Khoa ngồi xếp bằng trên thảm, kiên nhẫn mà nhìn cô mèo ăn từng miếng từng miếng một.

Con mèo biến thành bạn gái bây giờ đang ngủ trong phòng dành cho khách,

bạn gái biến thành mèo bây giờ đang ăn thức ăn cho mèo, thế thì người bạn trai kiêm quan dọn phân này phải làm sao bây giờ?

Chẳng lẽ về sau sẽ dọn phân cho bạn gái bị biến thành mèo, coi mèo bị biến thành bạn gái như con gái mà nuôi, dạy dỗ từ từ?

Lý Khoa sững sờ, anh đang gặp phải một khảo hạch khó nhằn xưa nay chưa từng có.

Sau đó gọi đặt món.

Sau khi cô mèo ăn và uống nước xong lại lăn về sô pha, thức ăn mà Lý Khoa đặt cuối cùng cũng được mang đến.

Cơm nước no say, cô mèo đã buồn ngủ đến mức không mở được đôi mắt tròn xoe ra nổi.

Lý Khoa dùng ánh mắt nhìn con gái mà yêu chiều mỉm cười với cô mèo, đang định ôm cô mèo vào phòng ngủ, nhưng tay vừa vươn ra thì Lý Khoa hơi khựng lại.

Sao anh lại đột nhiên quên mất bây giờ trong thân thể mèo là bạn gái của mình thế?

Lý Khoa đặt đĩa cơm Gaifan* mới ăn được vài thìa xuống, đứng lên, ưỡn thẳng sống lưng, trong đôi mắt dưới chiếc kính gọng đen có một chút chột dạ và nóng lòng muốn thử. Anh cẩn thận mà ôm lấy cô mèo đang cuộn mình lại trong góc sô pha, đi đến cửa phòng ngủ chính, thuận tay mở phòng ngủ cho khách ra nhìn con mèo bây giờ là bạn gái, bảo đảm hiện giờ “nó” đang ngủ ngon bên trong, Lý Khoa mới một tay ôm bạn gái bây giờ là mèo vào phòng ngủ chính.

*Gaifan: là một món ăn nhanh điển hình của Trung Quốc bao gồm gạo và cá, thịt, rau hoặc các thành phần khác, được phục vụ trên đĩa hoặc trong một cái bát.

“Thật sự không biết tại sao Lý Cẩu Đản không thích ổ mèo, haiz.”

Dọn dẹp ổ mèo xong, Lý Khoa ôm cô mèo trong lòng đang ngủ rất say đến giờ cũng không động đậy cái nào để vào bên trong ổ mèo, thuận tay vuốt ve đầu mèo một chút, đang định thu tay về thì cô mèo bất giác vươn móng vuốt “hoa mai” mũm mĩm hồng hồng mà ôm lấy tay Lý Khoa.

Cùng lúc đó, mắt mèo đang mơ mơ màng màng ngủ bỗng mở ra một chút, cô mèo nằm sấp bên trong ổ nghiêng đầu một cái, thần chí chưa tỉnh, cái miệng mèo nhe ra mà ngáp một cái.

Ánh sáng đáng yêu gây thương tổn 999!

Nếu vào lúc này cô mèo thật – Lý Cẩu Đản đang tỏ ra đáng yêu với anh thì Lý Khoa đã sớm bị thuần hóa, ôm vào lòng không chịu buông rồi, nhưng người nằm bên trong bây giờ chính là bạn gái anh!

Bạn gái hàng thật giá thật của anh và boss mèo hàng thật giá thật của anh!

Nếu không chính mắt nhìn thấy, cũng chính miệng chứng thực thì chính anh cũng không tin.

Lý Khoa khóc không ra nước mắt, nâng ổ mèo trông như vỏ sò lên, đặt xuống tủ đầu giường.

Một giây trước còn im lặng ngủ trong ổ, cô mèo bỗng động đậy cái đuôi lên, bò ra khỏi ổ, chân nhỏ bước tao nhã lên giường, động tác không khác gì Lý Cẩu Đản, cô cực kỳ tự giác mà rúc vào giữa hai chiếc gối màu trắng mềm mại, thân mình béo mập cuộn tròn lại rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Mèo Tôi Nuôi Đều Là Đại Lão

Edit: Tiệm Bánh Sò

Con mèo con này hình như mới sinh được mấy ngày, ngay cả màng mắt còn chưa rút hết nữa. Vì Văn Tâm không ở nhà nên nó được mèo rừng đặt tạm trong ổ mèo lót đầy bông, nhưng dù vậy nó vẫn kêu meo meo không ngừng, cẳng chân suy yếu vô lực vung vẫy loạn xạ.

Văn Tâm vừa nhìn đã thấy không ổn rồi. Mèo con nhỏ như vậy, nếu không có mèo mẹ chăm sóc thì rất có thể sẽ bị chết non. Huống chi chỉ bằng vào việc nó là một con mèo quýt con thì đã phù hợp với miêu tả về Đại lão bốn trong tiểu thuyết rồi. Bản thân Đại lão bốn cũng là một đứa nhỏ, chỉ mới mười bốn tuổi. Sau khi biến thành mèo thì lại càng nhỏ nữa, chỉ vừa mới sinh chưa tròn tháng.

Văn Tâm không nhớ sao nguyên chủ lại nhận được con mèo con này, nhưng cô còn nhớ, vì Đại lão bốn chỉ là một con mèo nhà thông thường, lại còn vừa mới sinh nên nguyên chủ cũng lười nuôi, bảo trợ lý ném nó ra ngoài luôn. Nhưng trợ lý, cũng chính là em gái Lý Tinh Tinh không đành lòng, lén giữ lại mèo con. Mà con mèo quýt con này cũng rất ngoan cường, bị Lý Tinh Tinh cho uống cả sữa bò mà cũng không bệnh tật gì, còn từ từ lớn nên nữa.

Thân phận thực sự của mèo quýt con là một thiếu niên thiên tài toán học, đạt được vô số giải thưởng trong ngoài nước. Ông cụ non này đã từng trải qua tuổi thơ nhiều nhấp nhô, những câu chuyện này đều được quay thành phim điện ảnh công chiếu trêи toàn thế giới, trở thành con ngựa đen lớn của hạng mục doanh thu bán vé năm đó, cũng thu về giải Oscar danh giá. Mà nguyên chủ cũng từng có cơ hội tham gia bộ phim này, lại vì hành động của mình mà bị Đại lão bốn kiên quyết phản đối, hơn nữa cậu ta còn tiện tay đề cử cô em gái Văn Ý mà nguyên chủ ghét nhất cho đạo diễn. Tuy rằng chỉ là một đứa nhỏ, nhưng vì là hình tượng nguyên mẫu của bộ phim, từ đạo diễn đến biên kịch đều là fans cậu bé nên rất xem trọng ý kiến của cậu.

Vì vậy, mộng đẹp tiến quân vào Hollywood của nguyên chủ, cứ thế tan tành mây khói. Có nằm mơ nguyên chủ cũng không thể tưởng tượng được, chỉ vì một con mèo mà mình từng ném đi mới dẫn đến kết cuộc này.

Đối với Văn Tâm mà nói, tiến quân vào Hollywood kỳ thật không quan trọng. Quan trọng nhất chính là giờ bé mèo con đang gào khóc đòi ăn này, Văn Tâm không thể làm như không thấy được. Chẳng còn cách nào, Văn Tâm nhanh chóng gọi cho Lý Tinh Tinh, để cô bé tìm cửa hàng thú cưng gần nhất mua sữa bột và bình sữa về.

Văn Tâm ngượng ngùng nói xin lỗi với hắn: “Xin lỗi nha Cậu ba, em ấy còn nhỏ quá, con nhịn một chút nha.”

“Meo meo meo?” Sao lại là ta mà không phải Nhóc đen với con Ragdoll kia chứ? Xét về độ dài lông và độ ấm áp thì rõ ràng là hai con mèo này càng thích hợp hơn ta chứ! Linh hồn trong mèo rừng kêu gào.

Lúc này, quần chúng vây xem Ragdoll không nhìn được nữa: “Cậu ba à, làm mèo không thể vậy được, đứa nhỏ là do anh mang về, anh xem anh với nó giống nhau chưa kìa, đàn ông phải biết chịu trách nhiệm chớ.”

“Nói cái gì mà giống hả…” Mèo rừng không nói nên lời. Nó là mèo rừng đó! Con trong ổ này rõ ràng là mèo nhà chính hiệu. Tuy màu cũng hơi giống nhưng trêи người mèo rừng có hoa văn vừa đẹp vừa mang dã tính, còn con mèo con này chỉ đơn thuần một màu cam mà thôi.

Mèo rừng hoài nghi con Ragdoll này bị mù màu rồi, vì thế lại nhìn về phía Nhóc đen: “Mặc kệ, đại ca anh phải chủ trì công đạo cho tui.”

Đại ca? Lúc này mới biết kêu nó là đại ca, muộn rồi.

Mèo đen lạnh lùng nhìn mèo rừng: “Công đạo hả, của nợ của mi thì mi tự chịu, đừng gây thêm phiền toái cho Văn Tâm.”

Mèo rừng ủy khuất: “Thật không phải ta mà, ta chỉ muốn đi dạo ngoài công viên một chút thôi, ai biết đột nhiên có một con mèo quýt xuất hiện quẳng đứa nhỏ này cho ta.”

“Chậc chậc…” Bé Ragdoll tặc lưỡi: “Vì sao lại không ném cho con mèo khác mà lại là anh chứ?”

Mèo rừng: “…” Nói quá đúng, không thể phản bác được.

Mèo đen nhìn con mèo con này, suy nghĩ sâu xa. Lại tới một con nữa, đây đã là con thứ tư rồi. Con này vẫn mang linh hồn người sao, hay là đây chỉ là một con mèo con bình thường mà thôi?

“Meoo~”

Mèo quýt con hình như có cảm ứng, nâng đầu lên. Chỉ là nó quá nhỏ, ngay cả mắt cũng mở không ra, đừng nói đến việc giao lưu với ba con mèo lớn. Từ trong tiếng kêu của nó, mèo đen chỉ có thể nghe được nó vẫn luôn kêu lạnh kêu đói, còn lại thì chẳng có tin gì cả.

Mèo đen không khỏi thở dài, con mèo nhỏ như vậy, nó khinh thường động tay động chân.

Năm phút sau, Lý Tinh Tinh mang sữa đến. Nghe nói trong nhà lại có thêm thành viên mới, Lý Tinh Tinh vui đến sắp điên luôn, hy vọng lần này lại là một cô bé đáng yêu dễ thương như Em gái vậy. Hai con mèo đực trong nhà, một là mèo đen cao lãnh đến với không tới, một con khác thì tinh quái, chỉ chịu ngồi yên trước mặt Văn Tâm mà thôi, những người khác ngay cả nửa con mắt cũng không thèm nhìn. Thế nên rõ ràng trong nhà có ba con mèo nhưng Lý Tinh Tinh chỉ có thể ngẫu nhiên ôm Em gái được một lần, còn phải giao nộp đồ ăn vặt trước mới được.

Nhưng mà, khi Lý Tinh Tinh nhìn thấy con mèo con đáng thương trong ổ…

“Đây là con của Cậu ba sao?” Lý Tinh Tinh kinh ngạc.

“Hả?” Văn Tâm nhận lấy bình sữa, trêи mặt vẽ một dấu chấm hỏi lớn.

“A a là em nói nhầm rồi, Cậu ba là mèo đực, sao có thể sinh con chứ?” Dưới sự nhe răng phản bác của mèo rừng, Lý Tinh Tinh lập tức sửa lời lại.

Văn Tâm ra vẻ suy tư: “Nói không chừng đúng vậy đó, chị xem ý của mấy con mèo này thì hình như là do Cậu ba mang nó về đấy.”

“Có phải là con riêng của Cậu ba không?”

“Rất có khả năng đó, có thể là Cậu ba nhân dịp chúng ta không ở đây lêu lổng bên ngoài.”

“Hình như cũng có mấy lần em nhìn thấy nó chạy ra ngoài…”

Văn Tâm vừa tám chuyện với Lý Tinh Tinh vừa pha sữa bột cho mèo con. May là lúc trước khi cô nhận nuôi mèo quýt nhà mình cũng từ lúc nhỏ như vậy, vì vậy đối với tình huống này Văn Tâm vẫn còn có thể ứng phó được. Thử độ ấm vừa phải, bảo đảm cho mèo con không bị nóng quá, Văn Tâm đưa bình sữa lại gần ổ mèo. Còn chưa tới gần, mèo quýt con đã ngửi được mùi, kêu ư ư nhích lại gần. Văn Tâm còn đang lo mèo con không chịu uống, nhưng thiên phú dị bẩm của mèo quýt con vượt cả tưởng tượng của Văn Tâm, mèo con không khó khăn chút nào tìm được núm иɦũ ɦσα cao su, rồi…

“Chụt chụt…” Uống thật ngon! Vừa uống, hai chân trước còn đưa lên muốn ôm lấy bình sữa.

Văn Tâm mềm nhũn lòng: “Đói lả rồi hả, đừng vội đừng vội, không có ai giành với mi đâu.”

“Chị Tâm Tâm, có thể là mèo con nhà ai lạc không?” Lý Tinh Tinh lại đưa ra một khả năng nữa.

“Không giống lắm…” Trong lòng Văn Tâm biết, đây là Đại lão bốn theo cốt truyện, nhưng vì đảm bảo không có nhầm lẫn, cô vẫn nhờ Lý Tinh Tinh chụp một tấm hình: “Em đăng trạng thái xem có ai tới tìm không đi.”

Lý Tinh Tinh vâng một tiếng lấy điện thoại ra vừa chụp vừa khen không dứt: “Oa~ Đáng yêu quá đi, sao mèo con có thể đáng yêu như vậy chứ!”

Mèo con trời sinh đã đáng yêu dễ thương, không cầm làm ra vẻ biểu tình gì hết cũng đáng yêu vô cùng, móng vuốt nhỏ, lỗ tai cũng nho nhỏ, cả thân thể mèo con đều chỉ gói gọn lại một từ đáng yêu thật là to. Lý Tinh Tinh tiện tay chụp mấy tấm cũng có thể làm thành avatar được luôn.

Văn Tâm đút sữa cho mèo xong, thò đầu nhìn qua, cũng lập tức bị vẻ đáng yêu này đập đến chảy máu mũi luôn: “Gửi gửi qua cho chị, chị phải đặt làm avatar mới được!”

“Hử?” Mèo đen cách đó không qua đột nhiên quay đầu.

Văn Tâm: “…”

Lý Tinh Tinh không hề phát hiện, vẫn hứng thú bừng bừng: “Bức này đẹp lắm nè, chụp rất rõ nét, chị dùng tấm này đi.”

“Chuyện này… Hay là thôi đi, nhỡ như đó là con mèo nhà người khác thì sao?” Văn Tâm chột dạ nói.

Lý Tinh Tinh cực kỳ tiếc nuối: “Cũng đúng…”

“Nào nào mang đèn sưởi lại đây đi, nhỡ đó lạnh ốm thì sao giờ.” Văn Tâm nhanh chóng đổi đề tài.

Lý Tinh Tinh không nghi ngờ gì, lập tức đi lấy đèn sưởi đến. Sau khi cắm điện, ánh sáng ấm áp chiếu tỏa xuống ổ mèo, mèo con lại vừa mới ăn no, không kêu cũng không động đậy nữa, chỉ yên phận nằm trong lòng mèo rừng, thoải mái khò khè mấy tiếng. Bấy giờ Văn Tâm mới yên lòng.

“Xem ra không còn vấn đề gì rồi, đợi nuôi thêm mấy ngày cho nó lớn một chút rồi chúng ta mang nó đi bệnh viện kiểm tra xem.”

Lý Tinh Tinh nhịn không được hỏi: “Chị Tâm Tâm, ý chị là nếu không ai nhận nó thì chúng ta sẽ nuôi sao?”

Văn Tâm đang muốn gật đầu, chưa kịp đáp đã thấy mèo đen đứng lên khỏi sofa. Mèo đen nâng đầu nhìn Văn Tâm, không nói lời nào, nhưng Văn Tâm có thể cảm nhận được áp lực ngàn tấn từ trong mắt nó.

Thực ra thì mèo đen cũng không ghét con mèo quýt con này, dù sao thì cũng đã qua hai lần rồi, mèo đen cũng đã quen với chuyện này rồi. Nhưng cùng lúc đó, mèo đen lại bất giác lo lắng thay cho Văn Tâm. Bình thường đã phải chăm sóc ba con mèo, còn phải đóng phim, quay gameshow, Văn Tâm đã rất vất vả rồi, giờ lại thêm một con nữa, còn nhỏ như vậy, sao mà Văn Tâm có thể đủ sức nuôi nữa đây? Cho dù có Lý Tinh Tinh hỗ trợ cũng không được.

Giờ độ nổi tiếng của Văn Tâm đang không ngừng tăng, lượng công việc của Lý Tinh Tinh cũng tăng hơn nhiều. Dù Lý Tinh Tinh có là một cô nàng sức sống tràn đầy có thể làm từ sáng sớm đến tối muộn thì cũng chỉ là một người bình thường, không thể nào phân thân được. Vì vậy, xuất phát từ sự quan tâm đến sức khỏe của Văn Tâm nên mèo đen mới không cho cô nuôi. Tuyệt đối không phải vì mấy chuyện ghen ghét ganh tị gì đâu, quá ấu trĩ, cũng chỉ có con Ragdoll và mèo rừng kia mới có mấy ý nghĩ như vậy.

Đúng lúc này, kính coong, tiếng chuông cửa biệt thự vang lên. Trêи bảng hiển thị truyền đến giọng của Đường Duệ: “Cô Văn à, tôi là Đường Duệ, tôi đến giới thiệu cho cô vài người.”

Lý Tinh Tinh mở cửa, mọi người nối đuôi nhau vào, trừ Đường Duệ còn có thêm bốn người nữa.

Đường Duệ giới thiệu qua cho Văn Tâm: “Người đại diện Hạ Lệ, tài xế Lý Sấm Nam, trợ lý Lý Phỉ Nhi, nhϊế͙p͙ ảnh gia…”

ĐườngDuệ còn chưa nói xong, mèo đen đã giẫm lên đôi giày Italy được thiết kế riêngmà bước qua.

Truyện Bạn Gái Tôi Là Mèo Chương 1

Tác giả: Quất Cửu Bàn

Chương 1: Có khả năng tôi đang nuôi một con mèo giả

Những áng mây chiều lan khắp bầu trời, phố mới lên đèn, màn đêm ở Thượng Hải bắt đầu mở ra.

Nơi đây, đường phố không ngừng lưu thông, xe cộ, người đi đường qua lại như mắc cửi, chỉ một lần đèn đỏ cũng có thể tắc đường hơn mười phút.

Nhìn màn đêm mờ ảo bên ngoài xuyên qua cửa sổ sát đất, Lý Khoa có hơi thất thần.

Hôm nay, cô bạn gái yêu xa một năm rưỡi đã bay tới Thượng Hải để gặp anh. Anh cực kỳ vui vẻ nên sung sướng bỏ lại đám bạn đồng nghiệp cuồng làm việc đang mê muội làm thêm giờ. Trên đường, từng giây phút đều làm cho người ta cảm thấy anh đang đi về nhà với tốc độ bàn thờ.

Vừa rồi… Được rồi, quay lại đoạn vừa rồi cho chúng ta xem lại nào.

Lý Khoa đứng trước cánh cửa chống trộm được sơn màu xanh, chất lượng còn rất tốt của nhà mình. Căn phòng mới được sửa chữa xong, ngay cả bức tường bên cạnh cũng trắng tới chói mắt. Ở cửa có một giá để giày mới tinh, trên đó bày một đôi dép nam màu xanh đậm và một đôi giày da nữ nhỏ nhắn, tinh xảo màu đỏ.

Khi đi tới cửa nhà mình, Lý Khoa mới bắt đầu hơi lo lắng, anh nhìn cửa chống trộm vẫn chưa xé màng bảo vệ rồi nhe răng, trợn mắt làm ra mấy vẻ mặt khác nhau, xác định vành mắt đen thui và bọng mắt do phải thức đêm lâu ngày mà có không hề gây ảnh hưởng tới vẻ đẹp trai của mình thì anh mới rút chìa khóa trong túi ra rồi từ từ vặn ổ khóa, đẩy cửa vào.

Sau khi vào cửa, Lý Khoa đối diện với cánh cửa nhà mình, suy nghĩ ba giây về cuộc đời rồi mới cởi ác khoác, treo trên giá ở cửa và đi vào phòng khách.

Cô bạn gái thơm tho, mềm mại đã lâu không gặp của anh đang ngồi trên ghế sô pha vuốt lông cho boss mèo. Boss mèo sung sướng tới mức râu mép rung rung, chân duỗi thẳng, ngáy grừ grừ vô cùng thỏa mãn.

Tâm trạng hơi khẩn trương của Lý Khoa lập tức bình tĩnh lại, trong lòng tràn ngập sự ngọt ngào và thỏa mãn: “Tiểu…”

Một luồng ánh sáng trắng không biết từ đâu xuất hiện chợt lóe qua. Cảnh tượng trước mặt đột nhiên biến hóa, cô bạn gái thơm thơm, mềm mại chợt đổi vị trí với boss mèo.

Lý Khoa sải bước tiến đến, lôi boss mèo từ dưới người bạn gái lên, nửa câu còn lại vẫn nghẹn trong cổ phun ra một cách kỳ dị: “… Kha?!”

“Meo?”

Boss mèo đang nằm trong lòng Lý Khoa kêu một tiếng thê thảm. Lý trí của Lý Khoa nhanh chóng quay về, anh ngẩng đầu lên nhìn cái đèn tuýp sau khi lóe lên một luồng ánh sáng trắng thì vẫn mang theo tinh thần “người tàn mà chí không tàn”, dùng ánh sáng của bản thân chiếu rọi căn phòng: “Ánh sáng trắng… vừa rồi là do đèn tuýp bị nổ sao?!”

Cô bạn gái ngồi trên sô pha bĩu môi, cặp kính cận dáng vuông lệch xuống má, để lộ ra đôi mắt cận độ cao, trước mắt mờ ảo làm cho hai mắt cô trở nên long lanh, đôi lông mày hơi nhíu lại trông rất đáng thương, vô tội, cứ như Lý Khoa và boss mèo cấu kết với nhau để bắt nạt cô vậy.

Ý thức được sau khi đèn tuýp nổ rồi lóe lên ánh sáng trắng thì phản ứng của bạn gái không giống bình thường, Lý Khoa, chàng trai chuyên ngành kỹ thuật thành thật, cẩn trọng đưa tay về phía bạn gái: “Tiểu sư muội đừng sợ, đèn tuýp bị hỏng thôi mà, anh lấy thang đến rồi sửa là được.”

Lý Khoa, người bạn trai có trình độ level max, an ủi bạn gái xong lại không ngờ bạn gái được đằng chân lân đằng đầu, cô dùng hai cánh tay vô cùng mềm mại ôm lấy cái tay đang đưa ra của Lý Khoa, đồng thời còn dùng gò má cọ mấy lần. Sau đó cô ngẩng đầu, dùng cặp mắt to long lanh ngập nước kia nhìn Lý Khoa như lấy lòng.

Đầu óc của Lý Khoa như bị đông cứng lại.

Là một thằng đàn ông đi làm kỹ thuật với đàn anh, hai năm trước Lý Khoa và đàn anh được trường học mời về để diễn thuyết một bài nhằm thu hút các sinh viên mới nhảy hố, lúc đó anh mới quen cô bạn gái bây giờ. Hai người vừa gặp mà như quen biết từ lâu, bắt đầu liên hệ với nhau qua thư, cho tới bây giờ, hai người đã yêu xa được một năm rưỡi, chưa từng xảy ra vấn đề gì về tình cảm và sinh lý cả. Cách đây không lâu, bạn gái mới tốt nghiệp, xuất phát từ việc suy nghĩ cho tương lai của hai người, cô định tìm việc làm ở Thượng Hải này.

Tuy rằng tình cảm vẫn luôn tăng tiến ổn định nhưng đã yêu nhau lâu như vậy mà tiếp xúc thân mật nhất của hai người cũng chỉ là nắm tay. Lý Khoa vốn đã độc thân suốt hai mươi hai năm, giờ đây không phải không muốn để mối quan hệ của hai người tiến thêm một bước, chỉ là…

Bạn gái có khuôn mặt rất trẻ con, đeo kính mắt, mặc đồ công sở gì vào cũng giống mấy em loli mặc đồ cosplay. Mỗi lần hai người ra ngoài, Lý Khoa đều cảm thấy mình như ông chú dẫn theo cháu gái mới học cấp hai xong, chuẩn bị lên cấp ba ra ngoài đi chơi công viên trò chơi vậy. Bản thân Lý Khoa cũng cảm thấy, bạn gái mình ngoại trừ tuổi tác ra thì chỗ nào cũng nhỏ, bởi vậy anh cũng không muốn chủ động để mối quan hệ tiến thêm một bước.

Anh căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt. Sau khi bạn gái đến Thượng Hải lại chủ động như vậy, có phải anh có thể thuận thế đẩy mối quan hệ tiến thêm một bước hay không? Cứ thuận theo chiều gió mà bị đẩy ngã thôi?

Mãi tới khi bắt đầu tưởng tượng lung tung thì boss mèo đang ở trong lồng ngực Lý Khoa đột nhiên bắt đầu uốn tới ẹo lui.

Lý Khoa dùng một tay để nâng boss mèo nặng tới bốn cân, anh chợt cảm thấy như mình đang nâng cả thế giới vậy, nhất thời anh đã ném hết chuyện sửa đèn tuýp và chuyện đẩy ngã hay bị đẩy ngã ra sau đầu.

“Ngao meo!”

Nói tới ức gà luộc thì trong nháy mắt, bạn gái đang ngồi trên ghế sô pha chợt kêu lên một tiếng. Trong chớp mắt, Lý Khoa cảm thấy trong mắt của cô đều là những vì sao sáng.

Cô bạn gái vẫn luôn yêu thương Lý Cẩu Đản như yêu Lý Khoa chợt có thái độ rất khác thường, cô không hề đón lấy boss mèo mà tùy tiện để boss mèo nặng bốn cân trượt từ bụng của cô xuống đùi.

Boss mèo “bị” trượt xuống đùi vô cùng bất mãn, nó duỗi vuốt ra lay cánh tay Lý Khoa, kêu meo meo không ngừng.

Lý Khoa nghiêm mặt lại, boss mèo và bạn gái tranh giành sự sủng ái, lúc này đây nhất định phải giúp người thân chứ không cần phải nói đạo lý làm gì: “Lý Cẩu Đản, con…”

“Meo…”

Bạn gái đang ngồi trên ghế sô pha chợt kêu một tiếng y như mèo.

“… Tiểu sư muội?”

“Meo!”

Boss mèo đứng trên ghế sô pha y như người kêu một tiếng.

Em Gái Tôi Là…Một Con Mèo

(game1s.com – Tham gia viết bài cho tập truyện “Những thiên thần ngồi trên cán chổi”) Nói một cách thật lòng thì tôi không an tâm giao con Mèo cho bất kỳ ai, không phải tôi không tin tưởng họ, càng không phải không tin tưởng khả năng của em tôi; mà bởi vì trong lòng tôi con Mèo là một thiên thần, thiên thần thì không thể để cho bất kỳ bàn tay trần tục nào chạm vào. *** “Mượn truyện nữa hả? Một tuần bài tập toán nhá?” Giọng điệu đắc ý của nó cộng thêm cái mặt “thịt nhừ” đúng chất Tùng Tư Heo lần nào cũng làm máu tôi sôi lên sùng sục. “Mày muốn chết hả? Mới hôm trước ba ngày giờ lại lên một tuần. Vừa phải thôi nghen!”. “Cái thằng tiểu-nhân-cơ-hội!”, tôi chửi thầm trong bụng. “Không chịu à? Không chịu thì thôi!”. Ai chớ thằng Tùng nói thôi là nó thôi thiệt, tôi biết tính thằng đó, nó không phải loại hay kèo nài làm giá. “Một tuần thì một tuần, nhưng cấm có tăng giá nữa nghen, mày mà tăng nữa là tao dẹp luôn ứ mượn”. Nghe xong nó nhe răng cười khoái chí bỏ đi. Thằng Tùng là con ông Tư, nhà nó mổ heo nên biệt danh của nó là Tùng Tư Heo. Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu nhà nó không mổ heo thì chắc tụi tôi vẫn gọi nó là Tùng Tư Heo thôi, tại nó mập y chang con heo. Nhà ông Tư Heo giàu nhất xóm tôi, còn thằng Tùng học ngu nhất lớp. Thằng Tùng là đứa vừa học ngu vừa làm biếng, nói như lời của tụi con gái thì nó thuộc dạng ngu lâu dốt bền khó đào tạo. Mỗi lần cho tôi mượn sách nó đều bắt tôi đưa vở bài tập toán về nhà cho nó chép. Lúc đầu nó chỉ đòi mượn chép một bữa rồi thôi, sau đó nó tăng giá lên hai ngày, rồi ba ngày, xong giờ nó hét giá một tuần. Mà tôi đâu có mượn sách gì của nó, tôi mượn sách của chị nó kia. Chị hai nó có cả một kho báu sách truyện đủ các thể loại mà con nít chúng tôi thời đó ai cũng phải ao ước (tất nhiên ngoại trừ thằng Tùng Heo). Thật lòng tôi không phải là đứa chăm ngoan yêu sách quý chữ, tôi cũng cóc cần đọc sách làm gì cho mệt, tôi mượn là để mang về cho con Mèo.

Cập nhật thông tin chi tiết về “Tôi Là Mèo” – Natsume Souseki, Người Dịch: Reiko trên website Viec.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!