Xu Hướng 3/2023 # Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ # Top 4 View | Viec.edu.vn

Xu Hướng 3/2023 # Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ # Top 4 View

Bạn đang xem bài viết Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ được cập nhật mới nhất trên website Viec.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Chương 49: Lửa Giận Ngập Trời 2

Ngưng Lộ từ từ tỉnh lại, mặc dù chưa mở mắt ra nhưng cô cảm nhận được một luồng áp lực đè nén trong không khí làm cô không muốn đối mặt. Không khí quen thuộc như vậy, chẳng lẽ là anh ta đến đây? Nghĩ đến khả năng này, bàn tay nhỏ nắm chặt cái chăn trên tay, mắt càng lúc càng nhắm chặt hơn. Cô không dám đối mặt với anh, là cô không tuân thủ theo hợp đồng lúc trước giữa bọn họ, sau khi biết thì anh muốn xử lí cô như thế nào? Nghĩ tới bộ dạng tức giận đầy đáng sợ của anh, toàn thân Ngưng Lộ run rẩy. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

“Có gan làm, không có gan nhận sao?” Dù chỉ là một động tác nhỏ cũng không thể gạt được ánh mắt Sở Mạnh, anh đi tới bên giường ngồi xuống; bởi vì sức nặng của anh mà nệm lún xuống khiến lòng Ngưng Lộ chìm đến đáy. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Sở Mạnh cúi đầu, hai tay chống lên phía đỉnh đầu cô, hơi thở nóng đầy nam tính phả vào khuôn mặt cô, vào tai, làm toàn thân cô nóng lên nhưng cô quyết không mở mắt. Nếu có thể nhắm hai mắt như vậy thì thật tốt, không cần phải đối mặt với anh ta rồi. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Lông mi dài không ngừng rung rung tiết lộ cô vô cùng căng thẳng và sợ hãi. Xem ra người đi trước tổng kết đúng: phụ nữ có lông mi dài thường rất ngang bướng. Đừng đánh giá cô qua bộ dạng mềm yếu thật ra, cô rất bướng bỉnh hơn nhiều so với người khác. Nhưng sự bướng bỉnh của cô làm cho anh vô cùng tức giận; nghĩ đến việc cô thà làm thương tổn bản thân cũng không muốn mang thai con anh, lửa giận trong lòng anh càng lúc càng dâng cao.

“Mở mắt ra nhìn tôi!” Ngón tay thon dài khéo nắm cằm cô, buộc cô mở mắt. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Chết thì chết, dù gì cũng không chống đối được khí thế mạnh mẽ của anh ta. Ngưng Lộ mở to mắt, cố gắng không để mình sợ hãi, không để mình khẩn trương. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Thấy mắt anh mở to, giận đến đỏ mắt, nhất thời giữa hai người ngoài yên lặng vẫn là yên lặng. Vẫn là khí thế không bằng, Ngưng Lộ chịu thua nói: “Anh muốn như thế nào?”. Lời vừa nói ra lập tức rơi vào hoàn cảnh bất lợi. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

“Cô nói đi!”. Cô gái đáng chết này lại hỏi anh nghĩ như thế nào? Phải là cô muốn như thế nào mới đúng chứ? Dám làm trái hợp đồng, không muốn có con của anh. Tay nắm lấy cằm của cô càng dùng thêm sức, tăng thêm lực làm cho Ngưng Lộ đau đến mức khuôn mặt nhỏ nhíu lại. Người đàn ông này thực sự có khuynh hướng bạo lực, hơn nữa còn lại là loại rất nghiêm trọng.

“Tôi không biết!” Cô chính là giả ngu, không biết có thể giả bộ cho qua được không? Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

“Quan Ngưng Lộ, cô đáng chết không quan tâm con tôi? Cô dám?”. Tay khác của người đàn ông đang tức giận này bóp chặt cái cổ mảnh khảnh của cô, không ngừng lay động thân thể không chút sức lực của cô. Trời ơi, thật sự là một người đần ông đáng sợ, cô hô hấp không được. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

“Khụ khụ khụ…” Thời điểm cô nghĩ sẽ thịt nát xương tan(1) dưới tay anh thì anh rốt cuộc cũng buông tay để cho cô có thể hô hấp không khí trong lành. Sự uất ức cùng tức giận chôn trong lòng cũng bộc phát ra: “Tôi chính là không muốn sinh con của anh, không muốn sinh…”. Trước đôi mắt trợn trừng của anh, Ngưng Lộ lại dám nói ra những điều muốn nói nhất, nói xong cô nhắm mắt lại không muốn nhìn anh. Nếu như anh ta muốn hận cô tới chết,vậy thì đến đi!

(1): bản gốc: 香消玉殒 – hương tan ngọc nát. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Cô gái này cho rằng anh sẽ cứ như vậy mà bỏ qua cho cô sao? Sau khi Sở Mạnh thấy bộ dáng nhắm tịt mắt đầy kiên cường của cô thì lửa giận từ từ lắng xuống. Cuối cùng thì cô cũng nói ra đúng không? Không muốn sinh con của anh? Vậy anh càng muốn cô sinh, hơn nữa là ngay bây giờ. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Môi anh bắt lấy cái miệng nhỏ nhắn của cô hôn chuẩn xác, anh cạy hàm răng cô ra, điên cuồng quấn quít nơi đầu lưỡi làm cho cô không có chỗ trốn. Thời điểm tay anh đi xuống dưới làm Ngưng Lộ sợ hãi muốn đẩy anh ra, không thể, không thể, nơi này là bệnh viện; hơn nữa hiện tại cô rất bất tiện, mặc dù bụng sẽ không đau nữa nhưng cô căn bản là không thể chịu nổi cơn tức giận của anh ta. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Cô càng dùng sức đẩy anh, anh càng bất động, một tay anh áp chế thân thể nhỏ nhắn phía dưới anh không cho động đậy, mà cái miệng nhỏ cũng bị anh chặn lại đến không nói ra một câu. Chẳng lẽ anh ta định cưỡng bức cô như những lần trước sao? Nghĩ đến khả năng này, sắc mặt Ngưng Lộ càng thêm tái nhợt. Cô không muốn phát sinh quan hệ với anh ta ở đây, chết cũng không muốn!

Trong lòng tức giận, cô dùng sức cắn đầu lưỡi của anh đang làm loạn trong miệng cô. Máu tanh tràn ra trong miệng. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Cuối cùng Sở Mạnh cũng dừng lại tất cả động tác, vẻ mặt tối tăm không thể tin được trừng mắt nhìn cô. Mèo hoang nhỏ phát cáu lại dám cắn anh? Được, anh sẽ cùng cô chơi trò chơi thú vị này. Xem thử đến cuối cùng ai có thể thắng, vươn tay nhẹ nhàng lau đi máu trên môi, khóe miệng của anh giương lên, lạnh lùng cười một tiếng: “Quan Ngưng Lộ, có tiến bộ đó! Để tôi xem rốt cuộc cô tiến bộ bao nhiêu.” Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Vừa dứt lời, chăn đơn trên giường bị anh kéo ra, mà giây tiếp theo anh đã đem quần áo trên người mình ném xuống đất. Con mồi nhìn anh lạnh lùng như ác ma từ địa ngục, từng bước một lui về phía sau, cô có thể lui đến đâu chứ? Lui nữa chính là sàn nhà. Nếu như cô muốn tận hưởng cảm giác lạ, anh không ngại, ngay trên mặt đất cũng tốt lắm. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

“Anh không được lại đây, không được lại đây…” . Rốt cuộc biết sợ có phải đã là chậm quá hay không? Không có thứ gì trên tay làm sự hoảng loạn Ngưng Lộ tăng lên theo cấp số nhân.

“Không tới làm thế nào để cô sinh con? Hả?”. Một bước anh đã đi đến bên giường, giây tiếp theo thành công biến quần áo cô thành vải rách ném xuống đất. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

“Không, không được …” Cô rốt cuộc bị hành động của anh làm sợ đến mặt đầy nước mắt. Chống cự như thế nào cũng là vô dụng sao? Lúc này cô thật sự hận, rất hận anh. Tại sao lại phải dồn ép cô đến mức này? Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Khăn trải giường trắng tinh ở phía dưới vì cô chống cự mà dính máu, nhìn thấy mà giật mình, màu đỏ kia làm lương tâm anh buông tha cô. Lúc này thật sự là không nên, anh không muốn xong chuyện thì trên khăn trải giường đầy máu. Anh có quá đáng nhưng không tới mức biến thái. Mặc dù cực kỳ tức giận cô nhưng đến thời điểm cuối cùng lại dừng tay. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Nhưng không thể vì vậy mà bỏ qua cho cô. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

“Còn dám nói không sinh con tôi nữa hay không? Hả?”. Anh muốn có được lời hứa từ chính miệng cô mới có thể buông cô ra.

“Có phải chỉ cần sinh con của anh, anh sẽ buông tha tôi?” Đôi mắt đẫm lệ, Ngưng Lộ hỏi. Nếu câu trả lời của anh ta là như vậy, vậy cô sinh. Chỉ cần sinh con anh ta mà anh ta đồng ý để cô tự do, vậy cô sinh! Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

“Buông tha cô? Quan Ngưng Lộ, cô nghĩ cô là ai? Cô là vợ tôi cưới hỏi đàng hoàng, cô sinh con tôi là chuyện đương nhiên. Cô muốn dùng con để thoát khỏi tôi? Cô đừng mơ tưởng, cả đời này cũng đừng mơ! Không cần phải giở thêm trò gì nữa, nếu không người nhà cô sẽ không chấp nhận được kết quả đâu. Ngay cả Sở Khương cũng không thể may mắn thoát khỏi, làm chuyện gì cũng phải suy tính rõ ràng hậu quả!”. Sở Mạnh tức giận đứng dậy, nhanh chóng nhặt quần áo lên, mặc xong rồi nhanh chóng rời đi. Tiếp tục ở lại đây, anh không biết mình sẽ làm ra chuyện gì. Người phụ nữ đáng chết này dám chọc giận anh, chỉ muốn thoát khỏi anh? Tới địa ngục mà chờ đi!. Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn

Trong phòng bệnh vang lên tiếng khóc từ nhỏ đến to, cuối cùng biến thành gào khóc. Ngoài cửa, y tá cùng y tá trưởng không ai dám đi vào xem rốt cuộc là có chuyện gì. Bởi vì người đàn ông vừa rời đi có vẻ mặt hung hăng làm tất cả các cô đều sợ hãi. Người đàn ông kia không phải là chồng cô ấy sao? Không phải là bạo lực gia đình chứ? Thật là đáng sợ, nhưng mà người ở bên trong nếu còn sức lực khóc chứng tỏ tính mạng vẫn rất tốt. Họ cũng không cần nhiều chuyện, nếu người đàn ông kia đột nhiên quay trở lại hóa ra không phải các cô tự tìm phiền phức sao?

Truyện Trả Thủ Tổng Giám Đốc Ác Độc Chương 83

Tác giả: Nhật Dạ An Nhiên

Chương 83: Mèo con xù lông

Một Năm Sau.

Trên con đường rộng lớn tấp nập người qua lại, một cô gái vận một chiếc váy xánh nhạt, tóc dài thắt bím để một bên, đôi mắt trong veo mê hoặc nhìn về một hướng, dáng người quyến rũ hấp dẫn biết bao ánh mắt say mê.

Một cô gái khác vận bộ váy hồng nhạt, tay đang đẩy một chiếc xe nhỏ, bên trong là một bé trai khuôn mặt khôi ngô tuấn tú, nhìn rất đáng yêu đi tới.

” Cậu định cắm rễ ở đây luôn sao ? hai mắt sắp rớt luôn rồi kìa.” – Cô gái áo hồng nhăn mày nói.

” Tiểu Nghi dễ thương nhất, không như mẹ của cháu, thật hung dữ nha, giống cọp cái xổng chuồng chạy đi cắn người lắm đó.”

Áo hồng đen mặt, cắn răng nói. – ” Cậu nói ai cọp cái ? muốn chết phải không ?”

” Đã là mẹ của hai con rồi mà còn hung dữ như thế ? … dịu dàng một chút đi, Dương Nghị mà thấy cậu như vậy … chậc, chậc … anh ấy thế nào cũng gác tay lên trán suy nghĩ vì sao mình lại cưới nhằm sư tử vậy trời ?”

” Lăng Tịnh Hy, dạo gần đây cậu rất rảnh phải không ?”

Gia Tiểu Mẫn nghiến răng nghiến lợi nói, mắt cũng nổi lửa như muốn thiêu đốt Lăng Tịnh Hy.

Lăng Tịnh Hy nghe xong, cười còn sáng hơn mặt trời mới mọc, giọng cũng châm chọc không tỏ ra sợ hãi trước tiếng gầm của sư tử cái.

” Nếu không rảnh thì đã không có thời gian dạo phố với cậu rồi … Tiểu Mẫn A ~”

Chữ cuối cùng còn kêu rất dài, rất ớn da gà, Gia Tiểu Mẫn cảm thấy không ổn, cô lui lại vài bước nghi hoặc nhìn Lăng Tịnh Hy.

” Cậu … không phải muốn cắn người đó chứ ?”

Lăng Tịnh Hy đen mặt, liếc xéo cô nàng một cái. – ” Nếu muốn cắn người cũng không đến lượt của cậu.”

” Phải nha, mình nhớ có người nào đó rất muốn cậu cắn đó, nếu tâm trạng không tốt thì kiếm người ta cắn đi.”

” Đừng nhắc tên biến thái đó trước mặt mình.” – Cô tức giận nói, hừ mũi một cái xoay người đi về phía trước.

Một năm, cô đã gọi cái tên đó là biến thái hết một năm trời, từ cái ngày bị hắn cướp hôn trước mặt mọi người thì cô quyết định chỉnh hắn cho chết luôn.

Là vị hôn phu thì sao ? cô cóc cần, hắn lúc nào cũng như hổ rình mồi, cô làm bất cứ điều gì cũng bị hắn quấy nhiễu, ngay cả việc cô đến công ty nào làm cũng bị hắn phá hỏng.

Nói là phá hỏng nhưng thật chất toàn cho cô một cục diện ngọt ngào, cô đi làm ở chỗ nào thì hắn trãi vàng trên thảm cho cô đi, mọi người trong công ty xem cô như nữ hoàng, không ai dám sai cô làm việc, mà công việc cô làm đều bị giành làm hết, cô không biết mình đi làm hay là đi làm bình hoa di động nữa đây ?

Về tiền bạc, cô không quan tâm trong thẻ có bao nhiêu tiền, cứ ra sức mua sắm, ăn uống thoải mái, đến khi tra tài khoản mới biết là thẻ đen, dù rút ra mua một căn biệt thự cũng không mất bao nhiêu tiền.

Về phương diện tình cảm thì khỏi phải nói, cô cũng không có tình cảm với tên đàn ông nào hết, toàn bộ là tự bọn họ tìm đến đấy thôi … vậy mà hắn lại ngang ngược, hễ thấy cô nói chuyện hay thân mật một chút với tên đàn ông nào là tên đó ngày mai sẽ không xuất hiện trước mặt cô nữa, mà dù có xuất hiện cũng chỉ là cái mặt sưng vù như cái đầu heo.

Cha mẹ cô thì hối cưới, bạn bè cũng hối cưới, làm như bọn họ sợ cô ế chồng không ai lấy không bằng … nhưng nói thật, theo cái đà này thì ngoài hắn ra cô chắc sẽ không lấy được ai.

Lấy hắn ư ? … không dễ thế đâu, cô còn yêu đời, còn yêu tự do, còn muốn làm rất nhiều chuyện nha, cô không muốn đeo gong vào cổ sớm thế đâu.

Gia Tiểu Mẫn thấy Lăng Tịnh hy cứ đi về phía trước không thèm để ý đến hai mẹ con cô nên nhanh chân đẩy Tiểu Nghi xe đi theo.

Cô sinh được hai đứa con, một bé trai tên Dương Nghi, một bé gái tên Dương Miên hiện đang ở cùng Dương Nghị, từ ngày Tiểu Miên ra đời thì Dương Nghị xem con gái như bảo bối, còn Dương Nghi thì đẩy sang cho Gia Tiểu Mẫn.

Lúc đó cô chỉ bất đắc dĩ lắc đầu, cô biết lúc nhỏ hắn có một em gái mới một tuổi nhưng không may bị bệnh qua đời, giờ thấy có đứa con gái xinh xắn dĩ nhiên tình thương em gái cùng con gái trỗi dậy, Tiểu Miên được cưng chìu hơn cả trứng ngỗng, nagy cả Tiểu Nghi cũng bị dẹp sang một bên.

Lại nhìn Lăng Tịnh Hy đi kế bên, một năm không tính là dài nhưng mọi người đều sống trong lo sợ, sợ rằng Lăng Tịnh Hy chưa kịp yêu Vương Vũ Hàn thì đã nhớ lại chuyện xưa như thế tình thế sẽ rất khắc nghiệt nha.

Bọn họ từ trong ra ngoài, từ bề trên đến xuống thấp nhất đã hảo hảo khen Vương Vũ Hàn tốt này tốt nọ, chỉ sợ là chưa đem hắn đưa lên chín tầng mây mà thôi nhưng Lăng Tịnh Hy thấy hắn như có thù từ kiếp trước, mảy may xem hắn như không khí.

Thật ra như vậy không đáng sợ, đáng sợ ở chỗ khi Lăng Tịnh Hy lâu lâu chợt nhớ cái gì đó khiến bọn họ chết ngất mấy lần, cô nàng cứ như vậy không biết bọn họ phải thay bao nhiêu tim mới đủ nữa đây ?

Quán Cafe TEAM.

Hai cô gái cùng ngồi ở chỗ gần cửa sổ, Tiểu Nghi rất ngoan, cứ ôm bình sữa uống ngon lành, lâu lâu còn chớp mắt mấy cái với bọn họ, đôi mắt trong trẻo lấp lánh khiến người ta nhìn vào liền bị hớp hồn ngay.

” Mình thấy Vũ Hàn rất yêu cậu, còn nguyện chờ đợi cậu hết một năm trời vậy mà cậu cứ xem anh ta như vi khuẩn, không đánh cũng mắng, không mắng thì tránh, cậu định chơi trò này đến bao giờ đây ?”

Gia Tiểu Mẫn rầu rỉ cầm tách trà sữa lên uống một ngụm, cô rất muốn thoát khỏi trò chơi của hai người.

” Tiểu Mẫn, cậu bị hắn ta bỏ bùa rồi phải không ? vì sao cứ muốn mình gả cho hắn ? … mình không thích.”

Lăng Tịnh Hy bị áp lực tinh thần rất nặng, cô chỉ muốn chơi lâu một chút, nếu lấy chồng rồi thì sẽ bị quản thúc, tuy không có cha mẹ chồng nhưng tên kia chưa lấy cô đã quản cô gần chết, nếu lấy hắn rồi chắc sẽ như chim nhốt vào lòng mất thôi.

” Tuổi cậu cũng không còn nhỏ, cậu nhìn mình xem, cùng bằng tuổi nhau mà mình đã có hai con rồi đó thôi.”

” Mình không tham như cậu, mình còn yêu tự do, yêu hòa bình của cuộc sống, hơn nữa mình còn chơi chưa có đủ nha.”

Gia Tiểu Mẫn thật sự bó tay rồi, chợt nhớ cái gì đó, cô vội lên tiếng.

” Nha … cậu khi nào mới chịu đi làm đây ? bộ muốn thành con heo lười tối ngày chỉ biết ăn với ngủ hay sao ? … tiền nhà trọ cậu còn chưa có đóng nữa đấy.”

Nói xong, cảm thấy thật sư thừa, nhà trọ đó toàn bộ điều bị Vương Vũ Hàn mua hết, cả khu nhà trọ giờ chỉ còn mình Lăng Tịnh Hy ở … Hazi, có phúc mà không biết hưởng.

Lăng Tịnh Hy liếc xéo Gia Tiểu Mẫn, thấy cô nàng không nói nữa biết đã suy nghĩ ra cái gì rồi, cô hừ lạnh.

” Tên biến thái kia không phải rất nhiều tiền sao ? hắn thích chi tiền như vậy thì mình cũng không ngại … đợi đến khi nào hắn tán gia bại sản thì mình sẽ đi làm.”

Nói là nói như vậy, chứ cô có khi nào đụng đến tiền của Vương Vũ Hàn đâu ? cô đã bí mật làm một cái thẻ khá, lấy tên của mẹ cô để làm thẻ vì thế tiêu tiền cũng vui vẻ hơn nhiều.

Gia Tiểu Mẫn thở dài trong vô vọng, có thể Vương Vũ Hàn ít làm chuyện ác quá nên bây giờ ông trời mới tạo ra một yêu nghiệt là Lăng Tịnh Hy, muốn cô nàng đến bên cạnh hắn trừng phạt hắn đây mà.

Thấy Gia Tiểu Mẫn không nói gì mà vẻ mặt lại không vui, cô cũng không hơi đâu nói chuyện trên trời làm gì ?

” Được rồi, ngày mai mình sẽ đi xin việc làm … vừa lòng cậu chưa ?”

Gia Tiểu Mẫn thở dài. – ” Nói thật, dù cậu muốn lấy hay không thì Vũ Hàn cũng sẽ đợi cậu, bất quá khi hai người chống gậy đi vào lễ đường, mình cũng sẽ cố gắng chống gậy theo sau làm phù dâu.”

” Ngày đó sẽ không xảy ra đâu.” – Lăng Tịnh Hy bình thản trả lời.

Hai cô gái bắt đầu nói chuyện phiếm, khoảng đến trưa thì chuẩn bị về nhà.

” Để mình tính tiền cho.”

Lăng Tịnh Hy tranh trả tiền, cũng gọi phục vụ đến, cô đưa tấm thẻ cho nhân viên thanh toán sau đó tiếp tục chơi đùa với Tiểu Nghi.

Một lát sau, phục vụ đi ra trả thẻ cho cô, nụ cười tươi rối chuyên nghiệp trên môi cô phục vụ nhưng giọng có chút chua chát.

” Xin lỗi quý khách, thẻ của quý khách đã bị đóng băng, không biết quý khách còn thẻ nào khác không ? nếu không, quý khách có thể tính bằng tiền mặt.”

Giọng nói thanh thanh văng vẳng bên tai nhưng Lăng Tịnh Hy cảm thấy giống như tiếng sét đáng ngang trời, cô đờ ra tại chỗ chỉ trong một giây, ngay sau khi lấy lại bình tĩnh thì vẻ mặt như sắp có bão táp tới nhìn phục vụ.

” Thẻ này tôi mới làm, đóng băng gì chứ ? cô đã kiểm tra kỹ chưa ? hay máy của quán cô bị hư rồi ?”

Phụ vụ vẫn giữ nụ cười trên môi nhưng rất méo mó, giọng nói không kiên nhẫn vang lên.

” Xin lỗi quý khách, máy tính của chúng tôi là loại mới ra, tất cả mọi người đều tính tiền được, chỉ có thẻ của quý khách là không được.”

Lăng Tịnh Hy máu lên tới não muốn phản bác thì Gia Tiểu Mẫn đã đưa thẻ mình ra. – ” Hôm nay mình mời, cậu đừng nháo nữa được không ?”

Lăng Tịnh Hy nhận lại thẻ, mặt tối sầm nhưng ngay sau đó mắt lóe sáng, quanh thân tỏ ra hàn khí, môi mím chặt, tay nắm thành nắm đấm nhỏ, chợt quay qua Gia Tiểu Mẫn.

” Mình biết vì sao rồi ? tên biến thái kia mình sẽ không tha cho hắn đâu.”

Nói xong cũng biến mất, để lại Gia Tiểu Mẫn một dáng vẻ rất khổ sở, vậy là bọn họ cần bị hành hạ dài dài rồi.

Tập Đoàn HP.

Trong phòng hợp rộng lớn, các cổ đông ai nấy đều run rẩy, mồ hôi như nước tuôn ra ướt cả áo, mà Vương Vũ Hàn một thân Tây Âu sẫm, đôi mắt xanh lam bình tĩnh nhìn tập hồ sơ, ngón tay gõ nhịp nhàng trên bàn.

Bao lâu nay, mỗi lần hợp cổ đông là bọn họ lại luôn cầu phúc sớm, bởi toàn bộ số liệu, kế hoạch cũ và mới đều phải trình báo, tuy bọn họ làm rất tốt nhưng áp lực bên trên vẫn khiến họ nhục trí, dù tốt cách mấy nhưng ông chủ không thích thì coi như công cóc.

Đang trong lúc dầu sôi lửa bổng, cánh cửa lớn bị đá văng ra, cánh cửa này không biết đã thay bao nhiêu lần nhưng do sức mạnh bền bỉ của nó nên vẫn có thể chịu đựng được cú đá của Lăng Tịnh Hy.

Ngay sau đó giọng nói trong trẻo tức giận vang lên. – ” Vương Vũ Hàn, anh lăn ra đây cho tôi ?”

Các vị cổ đông như tìm thấy ánh mặt trời, bởi cứu tinh đã đến, nếu là một năm trước thì họ sẽ cho đó là hành động – ” Đại Nghịch Bất Đạo.” Nhưng sau một năm thì đó như tục lệ thường xuyên xảy ra.

Vương Vũ Hàn nghe tiếng con mèo nhỏ đáng yêu gọi tên mình, tâm trạng lạnh băng khi nãy biến mất, đôi mắt mang sát khí cũng tiêu tan, bên môi nở nụ cười cưng chìu nhìn người đang đi tới.

Lăng Tịnh Hy xem nơi đây như chỗ không người, nếu là một năm trước cô sẽ thấy mất mặt khi xong vào chỗ người ta đang hợp nhưng sau một năm mặt cô đã chai lì rồi, cũng do tên biến thái này gây ra nên cô cũng không để cho hắn có một chút sĩ diện nào hết.

Bước nhanh tới chỗ Vương Vũ Hàn, Lăng Tịnh Hy không kiêng nể, tay chỉ thẳng vào mặt hắn, hét lớn.

” Đồ biến thái, ai cho phép anh đóng băng tài khoản của tôi ?”

Chỉ có tên dở hơi này mới đi làm chuyện dư thừa như vậy, một năm rồi, cô bị hắn quấy nhiễu cuộc sống hết một năm rồi.

Vương Vũ Hàn vẫn nhã nhăn, tay kéo tay cô thật mạnh khiến cả người cô ngã nhào vào hắn, tay còn lại ôm chặt eo cô, để cô thuận lợi ngồi trên đùi của hắn.

Lăng Tịnh hy đỏ mặt, trước mặt bao nhiêu người mà hắn không biết vô sỉ là gì ? cư nhiên lại làm thế với cô … tức chết đi được, cố gắng giãy ra nhưng không được vì thế dùng miệng phát huy năng lực mắng người.

” Tên biến thái này bỏ ra … não anh có vẫn đề phải không ? hay tai anh bị thối nên không nghe tôi nói hả ? … buông ra ngay ….”

” Vợ yêu, não anh rất tốt, tai anh cũng không bị thối nên nghe rất rõ em nói tài khoản em đã bị đóng băng thì phải ?” – Hắn ra vẻ mặt vô tội.

Những cổ đông đang ngồi cúi mặt, một ôm chặt ngực, sợ tim rớt ra ngoài.

Lăng Tịnh Hy nhìn hắn với ánh mắt hung dữ cũng không để tâm hắn gọi mình là vợ yêu, giọng lạnh tanh.

” Anh còn dám chối, ngoài kẻ biến thái như anh thì không ai rảnh rỗi đi làm những chuyện vô bổ như thế hết … không nói hiều nữa, trả tiền lại cho tôi.”

” Được.” – Vương Vũ Hàn ngoan ngoãn vâng lời, còn gật đầu một cái, chỉ thiếu một cái khoanh tay là đủ bộ.

Hắn lấy trong áo ra một cái thẻ đen đưa trước mặt cô. – ” Của em.”

Mặt cô lập tức nóng lên, không phải vì ngượng mà vì tức, tức đến học máu, đây không phải cái thẻ cô đã chọi vào mặt hắn sao ? … tức, tức, tức quá đi.

” Đây không phải tiền của tôi.” – Cô gắt giọng.

” Của chồng công vợ, em chưa nghe câu này sao ?” – Hắn bình thản nói.

” Ai vợ anh ? có điên mới làm vợ anh.” – Cô phản bác.

” Vậy anh cũng điên giống em thì em sẽ gả cho anh ?” – Hắn lại hỏi.

” Ya … anh rốt cuộc có trả không thì bảo ?” – Cô mất kiên nhẫn hét.

” Làm vợ anh thì anh sẽ trả em.” – Hắn mặt dày lên tiếng.

Phải nói nếu là một năm trước thì đã bị mấy câu nói của cô làm cho tức giận nhưng bị Mạch Quân Vỹ chỉ cho bí quyết. ” Muốn có vợ … phải mặt dày.”

Thế là một năm qua, mỗi lần đối mặt với Diệp Thiên Ngân, mặt hắn đã dày lên rất nhiều, ngay cả đạn bắn cũng không thủng huống chi là mấy câu nói của cô.

” Tốt, rất tốt … anh không trả, vậy tôi sẽ cắn anh.”

Nói xong, ngay lập tức nắm lấy cánh tay hắn, nhắm thật chuẩn xác tấn công nhanh như chớp, cắn một phát thật mạnh.

Cảm giác rất đau nhưng Vương Vũ Hàn không tránh né, lại nhìn mấy người cổ đông, phất tay lên ý bảo bọn họ rời đi, mọi người thấy tính hiệu thì nhanh chống biến mất, bọn họ lại thoát một kiếp nạn.

Đợi mọi người đi hết, Vương Vũ Hàn nhìn người con gái đang ngồi trên đùi mình, cô bây giờ như con mèo hoang, luôn xù lông với hắn, không có một điểm thân thiện.

Nói trắng ra cũng do hắn, ngày trước khi cô tỉnh lại, do quá gấp gáp nên hôn cô, từ đó cũng mang tiếng biến thái, việc cưới cô cũng là chuyện xa vời nhưng hắn nguyện chờ đợi nên không cảm thấy khổ sở, ít ra còn được nhìn thấy cô cười.

Bàn tay to lớn còn lại vuốt nhẹ tóc cô khiến Lăng Tịnh Hy dừng lại động tác cắn, mặt sửng sờ ngước nhìn Vương Vũ Hàn, chỉ thấy đôi mắt mang vẻ cưng chìu, không có nữa điểm oán trách, lại nhìn chỗ mình đang cắn, vội nhã ra ngay.

Bên trên cánh tay in rõ dấu răng, còn có ít máu, khiến cô có chút áy náy, chỉ nghĩ cắn cho hả giận không ngờ mình ra miệng cũng mạnh thật.

” Ngốc, đau sao không kêu lên ?” – Cô trách móc, cũng thấy nực cười với câu nói của mình.

” Bị em cắn là điều rất vinh hạnh, nếu anh bị em cắn cả đời, anh cũng nguyện ý.”

Giọng hắn tựa như dòng nước rất ấm rót vào lòng cô, mặt chợ đỏ lên.

” Xì … dẻo miệng.” – Cô quay đi chỗ khác để khuôn mặt đỏ ao không để hắn thấy nhưng cằm bị hắn xoay lại.

” Con mèo hoang này, cắn người xong cũng phải có lòng một chút, xử lý vết thương giúp anh.” – Vừa nói vừa đưa cánh tay trước mặt cô.

” Hừ, tự làm tự chịu, tôi không phải bác sĩ mà giúp anh băng bó lại đâu … còn nữa, trả tiền lại cho tôi.” – Có điên mới băng bó giúp hắn, như thế rất mất mặt.

Ai ngờ tên này không tức giận mà lại làm một hành động khiến mặt cô đỏ hơn. Vương Vũ Hàn cười cười nhìn cô, đôi môi mỏng dời xuống vết cắn liếm nhẹ vết máu y như mèo con đang liếm vết thương.

Lăng Tịnh Hy trợn mắt, phán một câu. – ” Thật bẩn.”

Hắn dừng động tác, ngước nhìn cô. – ” Nước bọt của em anh cũng nếm qua, cái này thì có nhằm nhò gì chứ ?”

” Anh … anh … anh … anh biến thái, tôi và anh … như vậy hồi nào ?”

Cô lắp bắp nói, mặt ngượng chín đỏ trong rất đáng yêu nha.

” Trước khi mất trí nhớ, không những nước bọt của em, mà trên người em, nơi nào cũng cũng nếm qua hết rồi.”

Hắn vừa nói vừa nhìn cô từ trên xuống, khiến Lăng Tịnh Hy nổi máu xung thiên, cô quát lạnh.

” Vương Vũ Hàn, anh đừng có vô sỉ như thế được không ? tôi không muốn nhớ chuyện trước kia gì hết, vì thế đừng nhắc nữa, anh là vị hôn thu của tôi thì sao ? bây giờ tôi tuyên bố chúng ta hủy hôn, từ nay đường ai nấy đi … Bye Bye.”

Cô không muốn nói nhiều với tên này, càng nói chỉ càng làm mình mất mặt mà thôi, vì thế quyết định rời đi nhưng vừa đứng lên thì cả người bị kéo lại, xoay một vòng thì cả người đã nằm trên bàn lớn, mà Vương Vũ Hàn cũng nằm lên thân cô.

” Anh … tên hỗn đãng này, biến thái vừa phải thôi, tôi … ưm …”

Mắng chưa hả giận, môi đã bị phong ấn, hắn tiến quân thần tốc đi vào trong khoan miệng cô, bắt đầu là cuồng dã mút lấy môi cô, quấn lấy cái lưỡi thơm tho của cô nhưng sau đó lại là dịu dàng ôn nhu gây chết người.

Lăng Tịnh Hy trợn mắt nhìn hắn, muốn giãy nhưng có làm được gì đâu, mà như thế mới chết chứ, cô bị nụ hôn của hắn làm cho say rồi nhưng khi cô bắt đầu say thì hắn lại buông môi cô ra làm cô mất hứng.

Vương Vũ Hàn nhìn Lăng Tịnh Hy, đôi mắt như say như dại nhìn cô, khi nãy vì mất khống chế mới hôn cô nhưng cũng hãy hiểu cho hắn, một năm cấm dục, hàng ngày nhìn người con gái mình yêu thương lại không chạm vào được, nỗi khổ này còn khó chịu hơn là bị ngũ mã phanh thay nhiều.

Lấy lại bình tĩnh kéo cô ngồi dậy nhưng vẫn là tư thế cô ngồi trên đùi hắn, giọng có chút khàn khàn, lời nói chân thành nhưng mị hoặc.

” Tịnh Hy, anh biết chuyện quá khứ em không muốn nhắc đến nên anh sẽ không ép em nhưng anh thật yêu em, anh có thể đợi, chỉ mong em đừng bài xích anh, ở bên cạnh anh thôi cũng được, có được không ?”

Lăng Tịnh Hy rơi vào trầm tư, lời hắn nói chỉ là dư thừa bởi không mình hắn mà ngay cả gia đình hay bạn bè đều nói tình yêu của Vương Vũ Hàn đã cắm rễ ở người cô rồi.

Cho dù cô có mắng, có đánh, có tránh cũng vô dụng, trừ khi cô chết nhưng như thế hắn cũng sẽ chết theo cô để được chôn cùng cô, để được yêu thương cô.

” Tôi cần thời gian, tôi chưa muốn bị trói buột.” – Cô thẳng thắn nói.

” Anh sẽ không trói buột em, nếu em chịu gả cho anh, em muốn như thế nào anh sẽ làm theo ý em hết nhưng chỉ có một chuyện là không được.”

” Chuyện gì ?” – Cô tò mò hỏi.

” Ngoài anh ra, không được phép nhìn bất cứ người đàn ông nào, ngay cả thân mật quá cũng không được.” – Hắn bá đạo nói.

Mặt cô đen xì, tay nắm chặt đấm vào ngực hắn. – ” Anh đi chết đi.”

Cô nhảy khỏi người hắn, đứng dậy nhìn hắn, giọng nói chút khinh thường.

” Anh nghĩ trên đời này chỉ có mình là đàn ông chắc, còn thiếu gì mấy tên đàn ông khác tốt hơn anh nhiều, có khi thế lực còn mạnh hơn anh, tôi sẽ đi tìm một tên đàn ông nào đó hơn anh, anh hãy chờ xem.”

Nói xong cô chạy thẳng ra cửa biến mất mà quên đi nhiệm vụ cần làm khi đến đây … cô chưa đòi được tiền nha.

Vương Vũ hàn nghe thế không tức giận, cô muốn tìm đàn ông tốt ? chỉ sợ không ai có gan động đến cô, trừ khi tên đó có chín cái mạng nhưng dù thế hắn cũng sẽ chôn sống tên đó.

” Thiên Ngân, xin lỗi em, anh không đợi được nữa rồi.”

Đọc Truyện Con Mèo Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Sau cái vụ tuyên bố hùng hồn kia, tôi bắt đầu cùng bọn bạn bà tám của mình đi mua hồ sơ rồi điền vào sơ yếu lí lịch. Thật là phức tạp, tôi vò tới vò lui cũng đã mấy bộ mà cuối cùng chẳng có bộ nào có thể đem đi xin việc. Miễn cưỡng tẩy xóa mấy lần tôi hài lòng với năm bộ hồ sơ trước mặt. Chúng tôi cũng đã xem trước thông tin tuyển dụng của mấy công ty lớn, hy vọng bọn họ sẽ để ý tới bọn tép riu vừa mới chân ướt chân ráo bước ra trường như chúng tôi đây. Con Thu nghía qua tờ giới thiệu của tôi, nó la toáng lên:

“Mày định đi xin việc hay đi cầu bọn họ bỏ hồ sơ của mày vào sọt rác thế hả?”

Tôi chẳng hiểu ý của nó, nhìn chằm chằm vào hồ sơ của mình:

“Có vấn đề gì sao? Tao tẩy kỹ lắm mà, họ không phát hiện ra đâu!”

Con Sang từ đâu chui ra cũng học điệu bộ của Thu cốc lên đầu tôi:

“Mày thật là mất mặt, cái danh hiệu con gái của Nguyễn Nhật Ánh biến đi đâu rồi hả?”

Tôi méo mặt, chỉ vì trong tên tôi có hai chữ giống tên cái ông nhà văn nổi tiếng đó mà tôi nghiễm nhiên được trở thành con gái của ông ta. Mà môn ngữ văn suốt mấy năm tôi có khi nào vượt qua con số bảy phẩy chưa? Kỷ lục duy nhất của tôi là bài văn tám điểm năm lớp ba kể về việc… xếp quần áo. Tôi cố nén bụng tức, hỏi ngược lại bọn nó:

“Có vấn đề gì sao? Tao thấy cũng đâu đến nỗi tệ!”

“Mày không biết có câu “nhà văn nói láo, nhà báo nói thêm” à? Viết thẳng như ruột ngựa thế này không bị loại mới là lạ!”

“Nhưng như vậy là thiếu trung thực?”

“Ồ ô mày trở thành công dân tốt, trung thực từ khi nào vậy?”

Loan ở đâu cũng chen ngang mỉa mai tôi, nó nói thêm:

“Trung thực chẳng khiến mày được nhận làm đâu con ạ, hay là mày cứ ở nhà chờ lấy chồng đi cho rồi!”

Tôi nuốt nước bọt:

“Vậy phải làm sao?”

Loan cười hí hửng:

“Đành phải nhờ vào tài múa bút của con My rồi!”

“Không được Trung Quốc còn đang lăm le chiếm biển đảo của chúng ta, thân là một người con của Tổ quốc, cháu của Bác Hồ, con của ba mẹ, tao không thể dửng dưng để mày nói biết tiếng Trung được!”

Mấy con bạn bên cạnh cũng gật đầu phụ họa, tôi cũng khảng khái đồng ý.

Cuối cùng nhìn tờ giấy trên tay, tôi không biết nên khóc hay cười. Có phải tôi là người được ghi trong đó không. Sao tôi thấy khác nhau một trời một vực quá. Tôi méo mặt. Gì mà thân thiện, nhiệt tình, năng nổ, tôi quả thật là một con heo lười, rảnh rỗi cũng chỉ nằm ườn trên giường chơi game, không hề đụng đến một hoạt động nào của đoàn trường, vì vậy nên con Miền nằm trong ban quản lí Công tác sinh viên lúc nào cũng kêu ca phàn nàn với tôi. Nhưng dù nó nói đến rát cuống họng, đối với tôi tham gia câu lạc bộ karate đã là nhất lắm rồi. Còn nói thông thạo tiếng Anh, tiếng Nhật, tiếng Hàn. Chết nghẹn tôi mất thôi, tôi yêu thích manga Nhật, cũng thích ẩm thực Nhật hầu như là những thứ của xứ sở hoa anh đào tôi đều thích nên cũng bỏ ra chút thời gian nghiên cứu tiếng Nhật, cũng được xem là có biết. Nhưng còn tiếng Anh, riêng kỳ thi Toic lần này, tôi phải chật vật lắm mới qua được. Còn phải cầu cứu tên béo kế bên bằng nụ cười tươi nhất có thể nữa chứ. Làm bài xong liền chạy vọt ra khỏi cửa chỉ sợ tên kia lại dở chứng xin số điện thoại thì tôi chỉ còn nước lệ chảy hai hàng mà thôi.

Biết việc tôi lo lắng, Ly vỗ vai an ủi:

“Không sao đâu, bọn tao cũng viết như vậy, ai đi xin việc mà không làm quá lên một chút, mày biết trong tiếng Việt đó cũng là một thủ pháp không?”

Aiza, tôi bị đánh bại hoàn toàn. Quay qua thấy con Thúy nãy giờ vẫn đang chăm chú trước màn hình máy tính gõ gõ, tôi hiếu kỳ hỏi nó:

“Ê, mày đang làm cái gì vậy?”

Nó cười với tôi nụ cười thâm hiểm:

“Tao ghi chép lại sau này con chúng mày có hỏi vì sao tụi mày thất nghiệp còn có cái mà đối chiếu!”

Nó vừa dứt lời, cả tám đứa bọn tôi cùng xong vào dần cho nó một trận tơi tả. Không hiểu nó đã kịp lưu cái văn án kia chưa nữa.

Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Cho người đến ép cô uống, hay là Đông Phùng Lưu tự mình bón cô uống, dựa vào tính cách của Đông Phùng Lưu, cách thứ hai có khả năng rất cao, nhưng dựa theo những gì mà cô có thể nghĩ tới được, có lẽ cách còn lại có vẻ càng cực đoan hơn.

Cả quá trình không được tốt đẹp cho lắm, Đường Tinh Khanh không dám nghĩ sâu, không khỏi mím môi một cái, trong lòng nghĩ, dù sao cũng chỉ là một cốc cà phê thôi mà, vừa nãy chính mắt cô cũng đã nhìn thấy Đông Phùng Lưu uống, tuyệt đối sẽ không có thứ gì không sạch sẽ đâu.

Nếu đã như vậy, sao cô lại không dám uống chứ.

Đường Tinh Khanh nhướng mày, bước lên một bước, nhấc cốc cà phê lên hớp một ngụm, cà phê hơi nóng, cũng không thể uống hết trong một hơi được.

Đường Tinh Khanh cầm cốc cà phê nói với Đông Phùng Lưu: “Tôi ra ngoài uống.”

“Không.” Đông Phùng Lưu thẳng thừng từ chối đề nghị của Đường Tinh Khanh, anh hất hất cằm, chỉ về phía sô pha, cương quyết nói: “Em phải uống hết cốc cà phê này trong tầm mắt của anh.”

Đường Tinh Khanh liếc mắt về phía sô pha, trong lòng có chút tức giận, nhưng không thể hiện ra bên ngoài.

Đường Tinh Khanh thầm nghĩ, ngồi thì ngồi, dù sao vừa hay cô cũng muốn nhân cơ hội nghỉ ngơi một chút, có cơ hội làm biếng một cách chính thức thế này, sao cô phải chạy chứ?

Thế là Đường Tinh Khanh cầm cốc cà phê đi đến ghế sô pha, nhâm nhi từng ngụm một, thỉnh thoảng còn lật mấy tờ báo trên bàn lên xem, Đường Tinh Khanh coi như Đông Phùng Lưu không hề tồn tại, ngồi trên sô pha như không coi anh ra gì.

Chắc có lẽ trên đời này chỉ có mỗi mình Đường Tinh Khanh mới dám hỗn xược trước mặt ông chủ như vậy thôi,

Đông Phùng Lưu nhìn Đường Tinh Khanh như vậy cũng không để ý, anh tiếp tục với đống công việc của mình, mắt chẳng biết vô tình hay cố ý mà vẫn chú ý đến động tĩnh của Đường Tinh Khanh.

Đợi sau khi Đường Tinh Khanh uống cà phê xong, đứng đậy đi thẳng về phía cửa, Đông Phùng Lưu mới nhận ra được ý đồ của cô, bèn lên tiếng chặn lại: “Đợi đã.”

Nghe thấy vậy, Đường Tinh Khanh lại dừng lại một lần nữa, cô im lặng không lên tiếng nhìn Đông Phùng Lưu, nghĩ xem anh lại muốn giở trò gì nữa.

Chỉ thấy mặt Đông Phùng Lưu không biểu cảm ngẩng đầu khỏi chồng tài liệu, anh liếc Đường Tinh Khanh một cái, ra lệnh: “Pha cho anh thêm một cốc cà phê nữa.”

Nghe Đông Phùng Lưu nói, Đường Tinh Khanh nhướng mày lên, hóa ra anh gọi cô là vì chuyện này ư?

Sau khi Đông Phùng Lưu nói xong, lại cắm đầu vào làm việc, giống như chuyện lúc nãy chưa từng xảy ra.

Đường Tinh Khanh thấy anh không nói gì liền quay người bước ra ngoài.

Còn chưa đi đến cửa, giọng nói trầm thấp của Đông Phùng Lưu ở phía sau lại vang lên: “Nghe đây, nếu như lần này em pha cà phê còn khó uống như lần trước, thì em phải tự mình uống hết đấy.”

Bước chân Đường Tinh Khanh khựng lại một lát, sau đó gắng gượng dừng lại.

Uy hiếp, đây chính là uy hiếp một cách trắng trợn!

Đông Phùng Lưu đang vòng vo trách cứ hành vi của cô, nếu như Đường Tinh Khanh còn giữ tính khí tức giận như vừa nãy, vậy thì toàn bộ cà phê mà cô pha, cô sẽ phải tự mình uống hết, không nói đến chuyện cô uống có ngấy hay không, nếu như cô không uống, dựa vào thủ đoạn của Đông Phùng Lưu, anh sẽ có hàng nghìn cách ép cô uống bằng được.

Lần đầu tiên, Đường Tinh Khanh ý thức được, cô dường như còn kém xa Đông Phùng Lưu về khoản náo loạn.

Đường Tinh Khanh đứng nguyên chỗ cũ nổi giận, rất nhanh liền bình tĩnh lại, sau đó cô lại bước tiếp ra ngoài.

Không lâu sau, cô lại pha một cốc cà phê mới mang vào, Đông Phùng Lưu hớp một ngụm, trong lòng đầy vẻ tán thưởng, không tồi, chính là vị mà anh thích.

Lúc này, Đông Phùng Lưu ngẩng đầu liếc Đường Tinh Khanh một cái, thấy vẻ mặt cô bình tĩnh, sống lưng thẳng tắp, không kiềm được mà cảm thấy rất buồn cười. Có lẽ trong lòng Đường Tinh Khanh đã tức đến phát điên rồi.

Con mèo hoang này, chính là phải dùng cách này để làm nhụt nhuệ khí của cô!

Đông Phùng Lưu vẫy tay về phía Đường Tinh Khanh: “Qua đây.”

Nghe thấy lời Đông Phùng Lưu, Đường Tinh Khanh nhướng mày, tên khốn nạn này, không phải lại muốn gây thêm rắc rối cho cô nữa đấy chứ? Đến cà phê cũng pha đạt tiêu chuẩn của anh ta rồi, lẽ nào anh ta còn chưa hài lòng?

Dù cho trong lòng khó chịu, Đường Tinh Khanh vẫn nghe lời bước đến.

Nhưng điều khiến Đường Tinh Khanh không ngờ được rằng là khi cô vừa mới bước đến bên cạnh Đông Phùng Lưu đã đột ngột bị kéo đi, khi cô kịp phản ứng lại thì đã ngồi gọn trên đùi Đông Phùng Lưu rồi.

Ánh sáng trước mặt từ từ biến mất, thay vào đó là khuôn mặt phóng đại của Đông Phùng Lưu, Đường Tinh Khanh chưa kịp đẩy ra, đôi môi anh đã phủ xuống.

Một tay Đông Phùng Lưu ôm eo Đường Tinh Khanh, tay còn lại giữ chặt gáy cô, nụ hôn càng thêm sâu.

Biết bản thân mình không thể chống cự lại được, Đường Tinh Khanh chỉ còn cách ra lệnh cho bản thân mình cố gắng hết sức không được đáp trả lại sự dụ dỗ của Đông Phùng Lưu, dù sao chỉ là một cái hôn thôi mà, cũng chả mất miếng thịt nào.

Thế mà, Đông Phùng Lưu dường như không hề biết đủ, bàn tay vẫn đang đặt bên hông của Đường Tinh Khanh dần dần mò vào trong áo, vuốt ve từng tấc da của cô từ trên xuống dưới.

Bầu không khí có khuynh hướng tăng nhiệt, Đường Tinh Khanh vội vàng đưa tay chặn hành động của Đông Phùng Lưu lại, không ngờ Đông Phùng Lưu lại nhanh hơn cô một bước, bế cô lên, sự phản kháng của Đường Tinh Khanh tốn công vô ích.

Đông Phùng Lưu đặt Đường Tinh Khanh ngồi lên bàn làm việc chất đầy tài liệu, trong cả quá trình, nụ hôn của anh không hề ngừng lại, bàn tay vẫn vuốt ve làn da nhẵn bóng của cô, tiện tay tóm chặt đôi tay của Đường Tinh Khanh, khiến cho cô không thể nào giãy giụa được.

Chính vào lúc Đông Phùng Lưu muốn tiến hơn một bước nữa với Đường Tinh Khanh thì cánh cửa đột nhiên bị mở ra.

Người vừa đến nhìn thấy cảnh trước mắt, không khỏi ngẩn người ra, tiếp theo, anh ta lúng túng nói: “Hai người tiếp tục… hai người tiếp tục…”

Nói xong, Nam Cường Thịnh lui ra ngoài, đóng cửa lại.

Đông Phùng Lưu và Đường Tinh Khanh đều đờ người ra, hứng cảm đã bị người khác cắt ngang, cũng không có ý muốn tiếp tục nữa, Đông Phùng Lưu buông Đường Tinh Khanh xuống, đứng dậy.

Sắc mặt Đường Tinh Khanh có chút khó coi, cô chỉnh trang lại quần áo lộn xộn của mình lại cho ngay ngắn, ánh mắt oán hận lườm Đông Phùng Lưu một cái, sau đó không nói không rằng bước ra khỏi phòng làm việc.

Nam Cường Thịnh đang đứng chờ ở bên ngoài thấy cửa được mở ra từ bên trong, người bước ra còn là Đường Tinh Khanh, mặt anh ta có chút lúng túng, vô thức giơ tay lên, nói: “Hey, Tinh Khanh, lâu rồi không gặp.”

“Lâu rồi không gặp.” Sắc mặt Đường Tinh Khanh không được tốt cho lắm, cô gật đầu, quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn Nam Cường Thịnh, rảo bước như chạy nhanh chóng đi về phía nhà vệ sinh.

Nam Cường Thịnh nhìn theo bóng lưng rời đi của Đường Tinh Khanh, mới bình tĩnh lại được sự lúng túng trong lòng, khóe môi không khỏi kéo lên một một nụ cười hài lòng, xem ra, hai bọn họ phát triển không tệ nha, không uổng công bản thân anh ta đã lo lắng bao nhiêu ngày.

Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của Đường Tinh Khanh nữa, Nam Cường Thịnh mới quay người bước vào phòng làm việc.

Thấy Đông Phùng Lưu đang ngồi với bộ mặt trầm mặc, Nam Cường Thịnh không khỏi chọc ghẹo: “Xem ra tôi đến không đúng lúc rồi.”

Đông Phùng Lưu lạnh lùng quét mắt nhìn Nam Cường Thịnh một cái, hừ lạnh một tiếng không trả lời.

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Cập nhật thông tin chi tiết về Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ trên website Viec.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!