Con Mèo Của Nam Em / TOP #10 ❤️ Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 9/2022 ❣️ Top View | Viec.edu.vn

Em Hãy Tả Con Mèo Của Nhà Em (Hoặc Của Nhà Hàng Xóm)

Tham Khảo Những Bài Văn Hay Tả Con Mèo Nhà Em

Thuyết Minh Về Con Mèo Nhà Em

Em Hãy Miêu Tả Con Mèo Mà Nhà Em Nuôi Hay Nhất

Tả Con Mèo Nhà Em Nuôi Hoặc Con Mèo Mà Em Thường Thấy

Tả Con Vật Mà Em Yêu Thích Nhất Lớp 5

Em hãy tả con mèo của nhà em (hoặc của nhà hàng xóm)

“Reng! Reng!…” Tiếng chuông đồng hồ báo thức ngân dài, em tung chăn dậy định ra sân tập thể dục thì chú mèo từ cuối giường chạy lại sà vào lòng em.

Đó chính là chú mèo mướp mà ba tặng em nhân dịp sinh nhật vừa qua. Cả nhà em gọi chú là Tép.

Chú Tép này mới đẹp làm sao! Chú khoác trên mình một chiếc áo lông màu xám tro, mượt như tơ. Mình chú to bằng chai La vi loại nhỏ. Đôi mắt của chú long lanh như ngọc và tròn như hai hòn bi ve. Đôi mắt ấy tinh ranh lắm đấy! Trong bóng tối, chú vẫn có thể nhìn mọi vật một cách dễ dàng. Mỗi bước đi của chú thật uyển chuyển, nhẹ nhàng. Khách đến nhà em chơi, ai cũng tấm tắc khen chú. Bình thường chú khá hiền lành, chú mặc cho mọi người ôm ấp hay vuốt ve lên bộ lông mượt mà. Thế nhưng, khi nghe tiếng chuột kêu chít chít là chú nhảy phắt ra, dáng vẻ tinh nhanh khác thường.

Một lần, em đang ngồi học thi có tiếng động nhỏ ở dưới bếp. Hình như mấy con chuột nhắt đang lục thức ăn. Chú Tép liền chạy vụt xuống bếp, mấy cái ria vểnh lên, rón rén từng bước nhẹ nhàng. Phốc! Thoắt một cái chú đã thu gọn chân vồ lấy chuột. Bắt được mồi, chú ta vờn một lúc cho chết hẳn rồi tha ra chỗ vắng người để ăn.

Có chú, nhà em yên tâm để bổ thóc ở dưới bếp. Chú là một thành viên không thể thiếu trong gia đình nhà tôi.

Hoàng Phương – Hà Nội

Nhận xét của giáo viên:

1.Nhũng ưu điểm cẩn học tập.

Mở đầu bài văn bằng tiếng chuông đồng hồ báo thức, bạn Phương tạo được ấn tượng khá thú vị với người đọc. Bài văn có bố cục ba phần rõ ràng, cách chia đoạn hợp lý. Bạn kết hợp với tả hình dáng và hoạt động của chú mèo qua một số đặc điểm tiêu biểu như: bộ lông, đôi mắt, đặc biệt là hoạt động đặc trưng của giống mèo đó là: bắt chuột. Lời văn của bạn Phương khi miêu tả hoạt động này của chú mèo rất ngắn gọn nhưng không kém phần sinh động, hấp dẫn.

2.Nhũng hạn chế cẩn rút kinh nghiệm.

-Một số từ ngữ bạn dùng chưa chính xác.

-Hình ảnh so sánh “Mình chú to bằng chai Lavi loại nhỏ” vừa không hợp lý, vừa không đẹp.

-Đoạn tả hình dáng chú mèo hơi sơ sài. Bạn viết: “Chú Tép này mới đẹp làm sao” nhưng chưa làm nổi bật được vẻ đẹp của chú.

Bài luyện tập:

1.Chỉ ra lỗi dùng từ trong câu sau và chữa lại cho đúng.

Chú là thành viên không thể thiếu trong gia đình nhà tôi.

chúng tôi hãy viết câu văn tả thân hình chú mèo thay cho câu văn sau:

Mình chú to bằng chai La vi loại nhỏ.

3.Viết thêm 2-3 câu văn tả hình dáng chú mèo để làm nổi bật vẻ đẹp của chú (có thể chọn tả cái đầu, bộ ria mép, cái mũi hoặc đôi chân… chú mèo).

Viết một đoạn văn ngắn (4-5 câu) tả một đặc điểm mà em thích nhất của con mèo nhà em (hoặc con mèo mà em thường thấy).

Hãy Tả Con Mèo Nhà Em

Em Hãy Tả Về Con Mèo Nhà Em

Tả Cây Rau Bắp Cải Mà Em Biết

Tả Chiếc Đồng Hồ Mà Em Yêu Thích

Lập Dàn Ý Tả Con Mèo Mà Em Thích Lớp 4, 5

Miêu Tả Con Mèo Đáng Yêu Của Em

Đề Bài: Tả Con Vật Em Chợt Gặp Trên Đường

Đọc Truyện Tiểu Quỷ, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!

Truyện Tiểu Quỷ, Em Đừng Hòng Chạy Thoát! Chương 14

Tả Con Mèo Nhà Em Lớp 5

Tả Con Mèo Nhà Em Văn Lớp 5

Miêu tả con mèo đáng yêu của em

“Meo… Meo”. Con mèo cọ người vào chân em đòi bồng. Em học bài cũng vừa xong nên cúi xuống chơi với chú. Miu khá lớn rồi còn ưa làm nũng. Nó tên là Miu vì bà em gọi như vậy.

Chú Miu nhỏ trắng như bông. Toàn thân nó mềm mại. Cái đuôi dài cũng mềm mại, chót đuôi có túm lông màu nâu. Cặp mắt nó lúc mở to thì tròn xoe, xanh biếc. Em vuốt ve cái đầu tròn nhỏ êm như nhung của nó. Chú Miu lim dim mắt, dụi đầu vào tay em. Lúc này coi bộ nó hiền và rất dễ thương. Khi Miu bước đi thì lại oai ra trò. Nó vươn mình dài, chân bước êm mà dõng dạc từng bước. Trông không khác chi một con cọp thu nhỏ. Cái tai nó vênh vểnh, cái đầu nó nghiêng nghiêng.

Thoắt một cái nó đã nhảy lên giường. Con mèo trắng sạch lắm. Nó thường nằm trên cái đệm tròn riêng do má em làm cho. Nó nằm ghé cả gối của má nữa. Má em thương và cưng nó lắm. Má đi chợ không quên mua cá cho nó. Miu được ăn trong cái dĩa nhỏ. Nó thích cơm trộn chút cá. Nó ăn chậm, nhấm và gặm từng chút một chứ không phàm như con cún. Con mèo Miu cũng có cách làm vệ sinh đặc biệt của nó. Nó ngồi thu người lại, le lưỡi liếm dần khắp mình. Riêng cái mặt, nó liếm vào chân trước rồi lấy chân xoa mặt. Má em cười: đúng là rửa mặt như mèo! Rồi nó nằm dài trên giường tắm nắng, ông mặt trời lại tắm cho Miu một lần nữa.

Từ khi Miu về, nó kêu meo, meo, chuột chạy đâu hết cả. Miu vẫn rình chuột. Không có chuột nó vồ gián. Một con gián chạy trên sàn nhà, Miu phóng theo. Nó giỡn lấy chân đập đập rồi vờn con gián như một cầu thủ giỡn giữ banh. Đêm em đi ngủ, Miu vẫn thức tuần trong nhà. Nó rất giỏi, tối thế mà nó không va, không làm rớt thứ gì. Bình tĩnh vô địch. Chân nó cũng uyển chuyển không kém. Thỉnh thoảng con cún xộc tới đe chú Miu. Miu cong đuôi nhảy phóc lên. Nó đứng thủ thế rất lâu trên nóc tủ. Em phải xua cún đi. Mèo giữ trong nhà, chó canh ngoài sân.

Mèo và chó, cả hai con vật này đều thân thiện. Khi em đi học về, con cún vẫy đuôi mừng rối rít từ ngoài cổng. Khi em bước chân vào nhà, Miu nhảy tới cong đuôi lên, quấn sát vào ống quần em. Có hai bạn nhỏ như thế cũng thích.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

? Làm Thế Nào Để Nuôi Một Con Mèo Con Mà Không Có Một Con Mèo Ở Nhà

Chú Mèo Đi Lạc Cứu Sống Em Bé Bị Bỏ Rơi Trong Giá Lạnh

? Mèo Cắn Đứa Trẻ

Làm Thế Nào Để Vẽ Một Con Mèo Con Siêu Dễ Thương, Hướng Dẫn Từng Bước

Đọc Truyện Mèo Con Là Để Yêu Thương

Sau Khi Biến Thành Mèo Của Nam Thần

Truyện Những Chiến Binh (6)

Truyện Lời Tiên Tri Mới

Tả Con Mèo Mướp Nhà Em

Mỗi Ngày Đi Ngủ Đều Xuất Hồn

Yếu Bóng Vía Dễ Bị Ma Nhát

Sau Khi Biến Thành Mèo Của Nam Thần

Chương 8: Nghịch cái đầu cậu!

Sau giờ cơm tối, Sở Phi Ly mới mang theo Thẩm Tử Sơ đến cửa hàng làm thẻ tên. Để phòng ngừa chuyện hôm qua tái diễn, anh cẩn thận nói rõ địa chỉ và số điện thoại của mình với chủ quán, nhờ ông ta khắc hết các thông tin đó lên mặt thẻ.

Đợi chừng một tiếng đồng hồ, thẻ tên đã được khắc xong.

Miếng thẻ mà anh chọn cho Thẩm Tử Sơ có màu hồng, còn đeo thêm một chiếc chuông nhỏ.

Vừa nhìn thấy phong cách kia, Thẩm Tử Sơ lập tức âm thầm từ chối. Cậu là gay thật, nhưng cậu tuyệt đối không thích cái màu bóng lộ này.

“Meo!” – Cậu không đổi màu khác được à?

Sở Phi Ly mỉm cười, buộc chặt chiếc chuông cho mèo con: “Đừng phá.”

Thẩm Tử Sơ bi phẫn vô cùng. Chuyện hôm qua cũng làm cậu sợ, tuy nhiệm vụ thăm dò chỉ còn khoảng mười tám tiếng nhưng cậu vẫn không dám đi thực hiện, nguyên nhân cũng bởi cậu không đeo thẻ tên, sợ lại bị ai đó bế đi mất.

Trong lúc Sở Phi Ly đeo vòng cổ lên, Thẩm Tử Sơ bực bội muốn chết mà không thể làm gì hơn, phải cắn răng nhịn không tặng cho anh một vuốt. Khó khăn lắm mới buộc xong dây, ấy thế mà anh còn nghịch cái chuông trước cổ cậu nữa.

Nghịch cái đầu cậu! Mẹ kiếp, ông đây phải khô máu với cậu!

Sở Phi Ly cười thầm, ỷ vào ưu thế chiều cao cúi nhìn mèo con quấn bên chân. Thẩm Tử Sơ không cách nào nhảy lên trên được, cuối cùng không thèm cào anh nữa, ngồi tự kỷ một góc, thở một hơi thật dài.

Sở Phi Ly tự thấy mình không nên tưởng tượng quá mức, nhưng làm thế nào cũng không dừng lại được. Từ sau khi mang nhóc con này về, số lần anh cười trong một ngày nhiều hơn hẳn.

Nhớ tới lời Thẩm Tử Sơ từng nói với mình qua điện thoại rằng cậu từng cho bé mèo này ăn một thời gian, đôi mắt Sở Phi Ly bỗng nhiên sáng ngời.

Có nên ôm theo Khỏa Khỏa đi gặp Thẩm Tử Sơ không nhỉ?

Anh suy nghĩ một chút, vẫn lắc đầu.

Còn chưa biết cậu có cong hay không nữa.

Sở Phi Ly còn nhớ trước kia có một lần phòng họ ra ngoài liên hoan, Thẩm Tử Sơ uống say trở nên hoàn toàn khác với ngày thường, gương mặt trắng nõn ửng đỏ tựa như có người phủ một lớp màu bóng mỏng manh trên mặt giấy Tuyên Thành, khiến anh nhìn mà si dại.

Anh thăm dò hỏi cậu: “Tớ thấy gần đây trên mạng có một câu hỏi thế này, nếu cậu cong thì cậu là 1 hay 0?”

Thẩm Tử Sơ mặt liệt chẳng bao giờ cười: “Nhìn tớ giống gay à?”

Sở Phi Ly vẫn gắng gặng hỏi: “Chỉ là câu hỏi vui thôi.”

Hai mắt Thẩm Tử Sơ đã nửa mê nửa tỉnh, nhưng lời nói ra lại rành rọt vô cùng: “1.”

Nút thắt trong lòng Sở Phi Ly hoàn toàn không thể diễn tả chỉ bằng một câu đơn giản.

Thích thì làm gì được chứ? Dù là thẳng hay cong, 1 hay 0, ở trong cái giới này vẫn là chuyện rất khó khăn.

Anh vào giới sớm, từ năm lớp 11 anh đã biết mình thích con trai nên đã công khai với người nhà từ lâu rồi. Mấy năm nay anh cũng nghe được đủ chuyện trong giới, chuyện cong thích thẳng không hề tốt đẹp như trong tiểu thuyết, hầu hết đều kết thúc bằng bi kịch, nếu không cẩn thận có lẽ ngay cả làm bạn cũng không thể.

Hơn nữa hình như Thẩm Tử Sơ không thích anh lắm, mỗi lần trò chuyện chẳng quá nổi vài câu.

Sở Phi Ly bỗng cảm thấy thật chua xót. Anh ngồi xổm xuống ôm mèo con lên: “Về nhà thôi.”

Thẩm Tử Sơ chẳng hiểu ra sao. Không phải vừa rồi anh đang vui vẻ lắm à, sao đột nhiên lại xuống tinh thần thế?

Cậu có hơi lo lắng: “Meo?” – Cậu làm sao thế?

Sở Phi Ly thấy mèo nhỏ nghiêng đầu nhìn mình, trái tim lập tức chìm trong sự dễ thương.

Một bé mèo con đang tuổi bú sữa đúng là không thể coi thường!

“Mày đang lo cho tao hả? Không sao, tao chỉ nghĩ lại vài việc thôi.” Sở Phi Ly vuốt ve bé mèo hai cái “Về nhà nào, có thẻ tên cún rồi thì từ giờ mày sẽ không bị lạc nữa.”

Thẩm Tử Sơ cực kỳ phẫn nộ, quay mông về phía Sở Phi Ly, không thèm nhìn mặt anh.

Tâm trạng Sở Phi Ly tốt lên đôi chút, bế mèo về.

Lúc này đã khá muộn, Sở Phi Ly vất vả mấy ngày cũng không khỏi mệt mỏi rã rời. Anh ngáp một cái: “Muốn ngủ chung không?”

Thẩm Tử Sơ “meo” một tiếng, cậu còn nhiệm vụ chưa hoàn thành đây. Chừng nào công việc chưa xong, chừng đó cậu vẫn chưa được yên ổn.

Sở Phi Ly về đến nhà thì cũng đã khuya lắm rồi, Thẩm Tử Sơ biết anh sẽ không để cậu chạy lung tung nữa, chỉ đành đợi anh ngủ rồi mới đi làm nhiệm vụ.

Từng giây từng phút cứ thế trôi qua, thời hạn của nhiệm vụ thăm dò chỉ còn mười lăm tiếng.

Thẩm Tử Sơ sầu não. Sao còn chưa ngủ!

Sở Phi Ly vừa mới tắm xong, toàn thân tỏa ra cảm giác sạch sẽ không vướng bụi trần. Anh lau bọt nước còn dính trên mình, dưới mắt là một quầng xanh tím: “Hôm qua tìm mày cả đêm, may quá… cuối cùng cũng tìm được mày rồi.”

Thẩm Tử Sơ sững sờ, đôi đồng tử mở to hướng về phía Sở Phi Ly.

Thanh âm của anh tràn ngập mừng rỡ, ánh mắt nhìn cậu cũng vô cùng dịu dàng.

Được anh nhìn như thế, tai cậu tức thì run lên, cứ cảm thấy trong lòng có hơi hoảng sợ.

Kích thích đến hoảng sợ.

Thấy Sở Phi Ly rốt cục cũng lên giường, Thẩm Tử Sơ liền rúc thành một cục be bé. Chờ đến khi anh tắt đèn ngủ say, cậu mới thận trọng chui ra khỏi phòng.

Cả căn nhà lớn chỉ có một mình Sở Phi Ly, Thẩm Tử Sơ thuận lợi bò qua lỗ mèo. Nhiệm vụ thăm dò yêu cầu cậu phải đi cùng Mướp Ú, nhưng đúng lúc này mèo béo kia lại không thấy tăm hơi.

Có lẽ bởi hiện tại đang là mèo, Thẩm Tử Sơ có thể nhìn rất rõ trong bóng tối, nhưng cậu bây giờ chỉ ước sao mình có cái mũi chó thôi. Chạy quanh tìm một vòng mà vẫn không thấy mèo mướp mập đâu, cậu không khỏi chán nản thất vọng.

Có điều cậu mới kịp buồn khổ chút ít, một con mèo đen trắng thình lình chui ra từ bụi cỏ. Nó rít lên một tiếng về phía cậu, tỏ ý “mày xâm nhập địa bàn của tao hơi lâu rồi đấy”.

Mèo đen trắng rít lên đe dọa, không ngờ “kẻ xâm lăng” hình như chẳng hiểu nó nói gì, chỉ lùi về sau hai bước, cũng không có vẻ định rời khỏi đây.

Con mèo này muốn làm gì? Oánh nhau à?

Đúng lúc mèo đen trắng đang chuẩn bị xông lên, Mướp Ú dẫn theo tiểu đệ mèo mun bỗng từ đâu xuất hiện. Thấy có mèo lạ định xơ múi vợ mình, béo ta lập tức nhào lên như điện xẹt: “Méo-!” – Bỏ cái móng của mày ra!

Thẩm Tử Sơ sợ hết hồn, hóa ra Mướp Ú phục phịch cũng có thể nhanh nhẹn đến thế.

Không biết chúng meo meo mẻo mẻo nói với nhau những gì, Thẩm Tử Sơ hoàn toàn chẳng hiểu nửa chữ. Có điều thấy Mướp Ú xông thẳng vào ẩu đả với đối phương, con mèo đen trắng bị cắn trúng cổ, Mướp Ú cũng sắp hạ nanh tiếp rồi, cậu vội vàng “meo” lên một tiếng.

Chẳng rõ Mướp Ú có hiểu không, nhưng vừa nghe âm thanh của Thẩm Tử Sơ, nó tức thì dừng miệng.

Mèo đen trắng thấy vậy liền ba chân bốn cẳng chạy mất tích.

Mướp Ú liếm móng vuốt đầy sang chảnh, bước tới trước mặt Thẩm Tử Sơ: “Meo~” – Vợ ơi anh trút giận cho em rồi!

Thẩm Tử Sơ: “…” Chả hiểu gì hết chả hiểu gì hết!

Mướp Ú meo meo vô cùng tha thiết, còn xáp lại liếm một lượt khắp người Thẩm Tử Sơ. Thẩm Tử Sơ đang sốt ruột muốn mèo mập này dẫn mình đi làm nhiệm vụ, đành há miệng e ấp gọi nó: “Meo meo meo!”

Nhưng mà tiếng kêu này… Chẳng những Mướp Ú nghe không hiểu, đệ tử mèo mun của nó cũng không hiểu.

Việc đã gấp lắm rồi, cậu chỉ có thể chuyển sang dùng cách hoa tay múa chân để trao đổi thôi. Đầu tiên cậu bắt chước bộ dạng Mướp Ú đi phía trước, sau đó đổi vai diễn tả bản thân mình đang tò mò hết nhìn đông lại ngó tây.

Mướp Ú: “…” – Vợ đang làm nũng với mình!

Mèo mun: “…” Xong phim rồi bé mèo con này dễ thương quá! Hình như mình sắp cong rồi!

Thẩm Tử Sơ nôn nóng nhìn hai con mèo kia như đang hỏi: Có hiểu không? Không hiểu thì tao lại diễn lại một lượt!

Mướp Ú sao có thể không hiểu chứ, vừa khéo nó cũng muốn đưa Thẩm Tử Sơ đi xem địa bàn của mình.

Thế là giữa đêm khuya thanh vắng, ba con mèo bắt đầu đi do thám khắp nơi. Nhà cửa xung quanh trông rất quen, có điều góc nhìn khác biệt khiến Thẩm Tử Sơ không thể nhận ra ngay đây là nơi nào.

Không biết đã đi dạo bao lâu, trời cũng sắp sáng, Thẩm Tử Sơ mới chợt phát hiện một tòa nhà cực kỳ quen thuộc.

Không phải nhà của Sở Phi Ly, chắc chắn cậu đã đến căn nhà này khi còn là người rồi.

Thẩm Tử Sơ nhìn trái một lát, nhìn phải một lát, chỉ thiếu nước vò đầu bứt tai suy nghĩ, mãi cho đến khi có một bóng người bước ra từ bên trong, hình như trên lưng còn cõng theo một người nữa.

Cậu lập tức nhớ ra…

Căn hộ mà Trình Mục Tiêu đang thuê cũng ở khu này! Người kia chả phải hắn thì là ai?

Trông hắn có vẻ đang rất vội, Thẩm Tử Sơ lò dò qua ngó một cái, rốt cuộc đã nhìn rõ người hắn đang vác trên lưng.

“Méo!” – Cậu mang cơ thể tớ đi đâu thế hả?

Thấy con mèo chạy theo dưới chân, Trình Mục Tiêu sốt ruột mắng: “Mèo con tránh ra đi, tao phải đến bệnh viện.”

“Mẻo?” – Đến bệnh viện?

“Cậu ta ngủ lâu lắm rồi, gọi thế nào cũng không tỉnh, phải đi khám thôi.” Trình Mục Tiêu cũng chẳng biết tại sao mình lại phải giải thích cặn kẽ với một con mèo, có lẽ là vì nó cứ quẩn quanh, lại thêm bộ dạng ấy khiến hắn có cảm giác nó có thể hiểu được lời mình nói.

Thẩm Tử Sơ kinh hãi: Đừng mang cơ thể tớ đến bệnh viện mà!

Cậu không khỏi nóng nảy, nếu làm ầm lên thì bố mẹ sẽ phát hiện mất. Cậu căm ghét hai người đó!

Nhưng Trình Mục Tiêu không hiểu cậu nói gì cả. Hắn thoăn thoắt ra khỏi khu nhà, gọi một chiếc taxi đi mất.

Thẩm Tử Sơ hoảng hốt chạy vòng quanh, chỉ đành đi làm cho xong nhiệm vụ với Mướp Ú đã. Bây giờ nói gì cũng vô ích, phải trở lại thân thể trước khi bác sĩ phán cho cậu mấy loại bệnh kỳ quặc.

Nhưng nhiệm vụ thăm dò này đúng là quái lạ, cậu đi lâu đến thế vẫn không nghe tiếng thông báo hoàn thành.

Thẩm Tử Sơ cố nhịn nội tâm đang nổi sóng đùng đùng, đi theo Mướp Ú thêm một giờ nữa.

Ấy vậy mà kết quả vẫn không có gì thay đổi, hoàn toàn không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của hệ thống.

Mướp Ú và mèo mun đã đói bụng, gọi Thẩm Tử Sơ quay về. Không có Mướp Ú thì xác suất hoàn thành nhiệm vụ của cậu lại càng thấp hơn, cậu suy nghĩ hồi lâu rồi cũng về cùng mèo mập.

Cửa chính của tòa nhà đóng kín, phải được người mở giúp mới có thể đi qua. Chờ đến khi có người ở trong mở cửa ra, một mèo to một mèo nhỏ vội lủi ngay vào.

Thẩm Tử Sơ về tới nhà, Sở Phi Ly đã thức dậy. Vừa nhìn thấy anh, hệ thống trong đầu cậu bỗng vang lên âm thanh thông báo hoàn thành nhiệm vụ.

Thẩm Tử Sơ nghiến răng:

Thẩm Tử Sơ không lường trước còn có cái điều kiện đi kèm này, nhưng bây giờ cậu không muốn cãi cọ với hệ thống.

Bởi vì cái đồ ngốc Trình Mục Tiêu đang xách cậu đến bệnh viện kia kìa!!

[Mau lên, tao muốn đổi thời gian trở về cơ thể người!]

Hoàng Hôn Đứng Tựa Khóm Trúc Dài

Cách Giúp Mèo Tăng Cân “béo Tốt” Hiệu Quả Và Dễ Dàng

16 Giống Mèo Phổ Biến Nhất Ở Việt Nam

Những Và Sự Thật Về Loài Mèo Vàng (Mèo Cam)

Truyện Những Chiến Binh (2)

Tả Con Mèo Nhà Em

Tả Con Vật Mà Em Yêu Quý

Mèo Chartreux Pháp Giá Bao Nhiêu Tiền? Mua Bán Ở Đâu Tphcm, Hn

Tứ Thứ Nguyên Đạo Cụ

Đọc Cá Vàng Và Mèo Mun (Phần 1)

Nằm Mơ Thấy Mèo Là Điềm Báo Gì?

“Meo…meo…meo, rửa mặt như mèo”.Đó là bài hát yêu thích của em Phượng, em gái em.Vì ngày nào Phượng cũng hát bài đó nên mẹ đã mua cho hai chị em một con mèo tam thể rất đẹp.

Chú mèo tên là Tom.Bộ lông ba sắc màu vàng, đen, trắng xen kẽ nhau mượt mà và còn đem lại cho Tôm một bộ y phục tuyệt diệu.Cái đầu tròn tròn bằng nắm tay người lớn, được điểm sáng bằng cái mũi nho nhỏ, xinh xinh với hai cái lỗ ươn ướt màu hồng phấn.Hai bên khóe miệng, những sợi râu mép trắng như cước lúc nào cũng cử động liên tục.Chân chú như quả bí đao.Bốn chân nhỏ và thon.Cái đuôi dài thướt tha, duyên dáng.Bộ móng vuốt của Tôm thì rất lợi hại vừa nhọn trông vừa đáng sợ như một vũ khí phòng thân khi có chuyện gì xảy ra.

Ban đêm, Tôm tỏ ra chăm chỉ và cần mẫn làm việc lắm.Không có một xó xỉnh nào mà chú không lục lọi.Đặc biệt là dưới bếp lũ chuột hay qua lại.Đôi mắt của chú trong đêm tối như những tia hào quang xuyên thủng bức màn đêm.Đôi bàn chân của chú được “trang bị” một lớp nệm dày và êm nên những bước đi của Tôm rất nhẹ nhàng.Vì vậy, những con chuột nhắt, chuột cống bẩn thỉu không thể nào qua khỏi chiếc miệng với những chiếc răng sắc nhọn của chú.

Em rất quý Tôm vì chú đã giúp gia đình em diệt sạch lũ chuột hư đốn.Với công lao to lớn này của chú em sẽ cho chú mèo Tôm “một người thợ săn chuột” bữa tiệc với vài con cá bống và một cốc sữa con bò.Tôm quả là một con mèo khôn ngoan và biết nghe lời.

Bài làm 2

“Meo, meo, meo”, hôm nào cũng vậy, cứ khi em ngồi vào bàn học bài là chú Miu lại đến nằm dụi đầu vào chân em. Đó là chú mèo mà bà ngoại em đã đem cho nhà em hồi em tròn tám tuổi.

Ngày bà ngoại cho, con mèo chỉ bằng chai nước khoáng nhỏ. Nay nó đã to phải bằng cái chai Cô-ca đại rồi. Toàn thân chú được bao phủ một màu vàng, điểm thêm và vệt trắng làm cho chiếc áo của chú lại càng thêm đẹp.Cái đầu của chú to hơn quả bóng ten-nít một chút.Đôi mắt tròn như hai hòn bi ve và sáng như đèn pha. Cái mũi phơn phớt hồng, lúc nào cũng ươn ướt như người bị cúm sổ mũi vậy. Cái tai của chú mới thính làm sao! Chỉ một tiếng động nhỏ, chú đều phát hiện được đó là tiếng gì, có cần phải giải quyết hay không. Cái tai và cái mũi đó chính là cái ra-đa của chú để phát hiện những tên chuột láu lỉnh hay phá hoại, ăn trộm thóc gạo của người. Cổ Miu được quàng một chiếc khăn màu trắng đục. Bốn cái chân không cao lắm so với thân hình chú nhưng lại chạy rất nhanh. Dưới bàn chân là một lớp thịt dày, mịn, màu hồng nhạt.

Bà em bảo những miếng thịt đó giúp Miu di chuyển nhẹ nhàng, không gây một tiếng động nhỏ, làm cho nhiều chú chuột không ngờ. Những chiếc vuốt của chú rất nhọn và sắc. Đã có lần, những chiếc vuốt đó đã để lại đấu vết trên tay em khi em đùa vui, nghịch ngợm với chú. Chính những chiếc vuốt đó là thứ vũ khí lợi hại của chú mà mỗi con chuột khi nhìn thấy phải kinh hoàng. Mỗi khi muốn chơi với em, chú lại dùng đầu dụi vào tay em rồi lấy những cái vuốt ấy cào cào nhẹ vào bàn tay em. Chao ôi! Cái đuôi của chú mới dẻo làm sao! Chiếc đuôi như một cái dấu ngã, chẳng giấu vào đâu được. Hôm nào cũng vậy, chú ta cứ ngủ khì. Thế nhưng lũ chuột cũng chẳng dám ra quấy phá vì chú rất tinh, cũng có thể lũ chuột cảnh giác, nghĩ là Miu đang rình chúng đấy. Ban đêm, Miu ta mới đi làm cho chủ. Chú ta biết hết đường đi lối lại của bọn chuột. Không con chuột nào chạy thoát nếu chú đã phát hiện được. Có lần, em được chứng kiến nó bắt chuột ban ngày. Có lẽ, con chuột đó đói quá phải đi ăn trộm ban ngày. Chú Miu nguỵ trang rất khéo, chú nằm khuất sau cái chổi cạnh chân hòm cáng thóc. Một con chuột nhắt rất tinh ranh, mắt lấm lét, đi nhẹ nhàng đến định trèo lên hòm thóc để chui vào ăn thóc. Miu nằm yên như đang ngủ. Bỗng “chụp” một cái, chỉ nghe thấy tiếng”chít” tuyệt vọng, Miu ta đã vồ gọn con mồi trong móng vuốt của chú. Hả hê với chiến thắng của mình, Miu tha con chuột đó ra vườn. Chú nhả con chuột ra, lấy cái chân trước vờn đi vờn lại con chuột đó. Con chuột vội chạy đi nhưng chạy sao thoát.Em nghĩ con chuột đó chỉ sợ đã chết. Thế rồi, chú ta ung dung ngồi chén hết con chuột nhắt đó. Mỗi lần chú bắt được chuột, em đều vuốt ve động viên chú. Đến bữa, em lại thưởng cho chú những miếng ăn ngon nhất. Miu tỏ vẻ sung sướng lắm.

Miu ăn rất ít, hàng ngày chú ta ăn không hết một bát cơm. Khi ăn, chú ta cứ nhỏ nhẻ từng tí một. Đúng là “ăn như mèo”. Dù đói đến đâu, chú ta ăn cũng từ tốn, chẳng như con Vàng nhà em, cứ ăn hùng hục. Người ta cứ nói xấu về quan hệ của chó và mèo, nhưng con Miu nhà em lại rất thân với con Vàng. Ngày nào, chúng cũng chơi đùa với nhau mà không có xích mích gì cả.

Buổi sáng, khi nắng vàng trải khắp sân, Miu nằm duỗi dài bốn chân, mắt lim dim, trông thật đáng yêu. Có lúc nó lại cho tay lên mặt cào cào, như là nó đang rửa mặt. Buổi tối, khi cả nhà ăn cơm xong, bao giờ Miu cũng tranh thủ ngồi vào lòng em nũng nịu.

Em rất quí Miu. Nó không chỉ là vật kỉ niệm của bà ngoại tặng cho em mà nó còn là “dũng sĩ diệt chuột” của nhà em. Từ ngày có Miu, nhà em không còn lo lũ chuột quấy phá. Em sẽ chăm sóc Miu cho khỏe, chơi với Miu vui vẻ để làm theo đúng lời dặn của bà em khi bà tặng Miu cho em

Meo!Meo! Đấy chú mèo Bi lại đến chơi với tôi đấy.

Chú mèo có bộ lông tuyệt đẹp màu vàng óng.Đầu chú to như cái xuyến. Hai tai chú vểnh lên lúc nào cũng như nghe ngóng mọi sự việc.Chú có đôi mắt mầu vàng long lanh như hai giọt nước, buổi tối chú nhìn mọi vật rất rõ. Bạn nhìn mũi chú bé thế thôi nhưng cực thính, mũi chú thính vì chú có bộ ria em coi bộ ria của chú như cái ra đa. Mồm chú to nên lúc ăn cái gì cũng kêu nhoong nhoong. Chú khoác trên mình một bộ lông mượt óng. Đuôi chú bao giờ cũng ve vẩy trông gớm là điệu. Bốn chân của chú, mỗi chân có bốn móng vuốt. Ban ngày ban trưa, chú thường phơi nắng trên mái tôn nhà tôi. Ngoài ra chú còn bắt chuột. Mỗi lần bắt được chuột là một chiến công của chú, tôi thưởng cho chú ăn rau, cá và sữa. Mèo nhà em rất thích uống sữa. Có lần, chú còn lấp ló lấp ló, tôi không biết chú đang làm gì, thì ra là chú đang rình một gã chuột, gã chuột mon men đến cạnh đĩa thức ăn, ngó đi ngó lại rồi cậy lồng bàn. Mèo ta tức lắm nhảy vào vồ gã chuột, gả chuột chỉ kịp kêu chít một cái. Thế là mèo đã lập được chiến công mới.

Mèo Mun Kể Chuyện Đi Thi Đại Học Cực Vui :d

Mèo Mun Kể Chuyện Tết Xưa Với Những Kỉ Niệm Mà Ai Cũng Trải Qua.. Chết Cười =))

Mèo Mun Hồi Tưởng Về Tuổi Thơ Dữ Dội

Mèo Mun Kể Chuyện Thất Cmn Tình Cực Kỳ Cảm Động ( Cực Hài ) =))))

Bắt Quỷ Tiểu Thần Y

🌟 Home
🌟 Top