Mèo Con Em Đừng Hòng Chạy Thoát / TOP #10 ❤️ Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 9/2022 ❣️ Top View | Viec.edu.vn

Đọc Truyện Tiểu Quỷ, Em Đừng Hòng Chạy Thoát!

Truyện Tiểu Quỷ, Em Đừng Hòng Chạy Thoát! Chương 14

Tả Con Mèo Nhà Em Lớp 5

Tả Con Mèo Nhà Em Văn Lớp 5

Tả Con Vật Mà Em Yêu Thích

Hãy Kể Một Kỷ Niệm Đáng Nhơ Về Con Vật Nuôi Mà Em Yêu Thích

CHƯƠNG 14

Tôi không hề nghĩ là giọng nói của mình có thể run đến mức độ này. Cảm giác như có một đợt máu nóng tràn lên mặt. Ngay lúc này, thanh âm mềm mại lại vang bên tai tôi: “Không sao, em có thể đứng trên chân tôi.”

“Nhưng… ” Tôi e ngại nhìn đôi giày cao mấy tấc của mình. Bằng đôi gót nhọn hoắt kia có thể nào đâm thủng chân hắn.

Đáp lại tôi là tiếng cười trầm thấp, Lục Chấn Phong không nói không rằng nhấc eo tôi lên một chút. Đôi giày da bóng nhẵn đắt tiền của hắn cứ như vậy trở thành tấm nệm chân của tôi.

Một bản nhạc lãng mạn, ánh đèn lãng mạn, không gian lãng mạn. Phía dưới kia mọi người cũng dần bắt nhịp khiêu vũ, từng đôi từng đôi một nhưng ánh mắt của họ vẫn không rời khỏi hai chúng tôi.

Tôi e dè lén ngước mắt lên nhìn hắn rồi lại cúi xuống nhìn hai đôi chân. Nếu bàn chân hắn bị tôi giẫm nát thì phải làm sao? Oa oa, tôi không có tiền để bồi thường cho tổn thương của hắn đâu. Dường như cảm nhận được rối rắm trong lòng tôi, Lục Chấn Phong gia tăng thêm lực của bàn tay xốc tôi lên để bàn chân tôi không bị trượt xuống khỏi bàn chân hắn: “Chân của tôi rất tốt,em không cần phải lo. Nếu có thật sự bị chấn thương thì tội lỗi cũng sẽ không tính trên đầu em đâu.”

Hơi thở của hắn phả vào mặt tôi khiến cho tôi cảm thấy rất ngượng, hơn nữa khoảng cách gần như vậy chẳng khác nào hai người đang ôm nhau. Tôi có thể ngửi thấy mùi hương đặc biệt trên người hắn. Là một mùi hương rất dễ chịu, giống như hương thơm tự nhiên, lại nhàn nhạt mùi rượu vang. Tôi cảm thấy mặt mình như sắp bốc cháy hoàn toàn không tập trung được vào điệu nhảy chỉ để mặc hắn dẫn dắt. Cho đến khi tôi không thể chịu được cái không khí này nữa thì đúng lúc tiếng nhạc dừng lại và hắn nhẹ nhàng buông tôi ra.

Theo bản năng tôi bỏ chạy, lao nhanh xuống phía dưới. Thầy Vũ giữ tay tôi lại mỉm cười: “Đừng chạy. Em khiêu vũ đẹp lắm.”

Ánh mắt thầy nhìn tôi rất ấm áp vô hình chung tạo cho tôi một cảm giác giống như được bảo vệ.

Tôi nhoẻn miệng cười, hai mắt bắn ánh sáng ra tứ phía: “Giờ thầy mới biết em có tài khiêu vũ hay sao?”

Ừ thì, tà váy của tôi lúc đó vừa vặn che khuất cái hình ảnh tôi đứng trên chân hắn, mọi người ở bên dưới hoàn toàn không nhận thấy tôi là một đứa mù khiêu vũ.

“Hừ, thầy là đang bạo lực học đường đó có biết không?” Tôi xị mặt, ngúng nguẩy xoa xoa cánh mũi.

“Ở đây là trường học sao?”

Một câu của thầy chặn ngang họng tôi, hình như cãi nhau là nghề tay trái của thầy hồ ly hay sao mà mỗi lần cãi tôi đều thua đến tả tơi không còn manh giáp.

Tôi phụng phịu hai má, không muốn tiếp tục trò tranh cãi mà mình chẳng bao giờ có cơ hội thắng: “Thôi không nói nữa em muốn đi tản bộ.”

“Tôi đi cùng em.” Thầy Vũ cũng thôi trò cãi vã, nhẹ nhàng choàng chiếc áo vest đen của thầy lên vai tôi.

Tôi đón lấy chiếc áo, mỉm cười lắc đầu: “Không đâu, em muốn đi một mình thôi. Thầy nên tới chỗ người thân của thầy thì tốt hơn, em đây không thể bo bo giữ người được.”

“Em chắc là ổn chứ?”

“Thầy này thật là…” Tôi nguýt: “Em có còn là đứa trẻ lên năm đâu mà thầy lo.”

Thầy hồ ly bật cười: “Đúng, em không phải trẻ lên năm nhưng lại giống trẻ lên ba.”

“Thầy!” Tôi tức mà không nói nên lời. Ai bảo là thầy hồ ly biết kính trên nhường dưới chứ, rõ ràng là đang muốn khiêu chiến với tôi.

“Được rồi, được rồi em muốn đi đâu thì đi đi, nhớ đừng đi loăng quăng đấy.” Thấy ánh mắt hung tợn của tôi, thầy Vũ cười cầu hòa.

Tôi len lỏi chui ra khỏi đám đông. Giờ phút này nhân vật chính của bữa tiệc đang cắt bánh mà tôi lại trốn đi thì quả thật không được có phép cho lắm. Bất quá một diễn viên quần chúng như tôi mà nói thì có mặt cũng được, không có càng giúp chủ nhà tiết kiệm thức ăn.

Trời đất! Nhà họ Lục sao mà giàu có đến thế! Trong khuôn viên rộng lớn đâu đâu cũng toàn là cây quý được trồng trong những chiếc chậu đắt tiền nhìn mà hoa cả mắt. Tôi vừa đi vừa ngó ngang liếc dọc thầm oán thán. Ai, những người giàu có ngày càng giàu còn những người nghèo khó như tôi thì cớ sao càng ngày càng tả tơi a! Ôi ôi giai cấp tư sản với vô sản quả thực cách nhau như mặt trăng với mặt trời.

Nhìn ngắm chán chê tôi lại ngẩn ngơ suy nghĩ, nghĩ về thầy Vũ. Thầy rất ít khi buồn, à không, là tôi rất ít khi thấy thầy buồn. Lúc nào nụ cười cũng thường trực trên môi, dù là cười mỉm hay rạng rỡ, hoặc cũng có thể là bật cười thành tiếng thì trông thầy đều rất đẹp trai, thật sự là rất rất rất đẹp. Chính bởi thầy hay cười mà có lần tôi đã đặt ra một câu hỏi dở hơi đến tỷ độ: “Ngoài cười ra thầy không còn cách nào để bộc lộ cảm xúc hay sao?” mà quên mất đôi khi thầy còn hay nổi cơn thịnh nộ. Khi đó thầy nhẹ nhàng xoa đầu tôi như xoa đầu cún con (!?) và nói rằng: “Nụ cười làm giảm stress, giúp con người cảm thấy bớt căng thẳng và quan trọng nó khiến cho người đối diện với em không có cảm giác bị áp lực.” Vâng. Câu trả lời của thầy rất có ý nghĩa, đáng suy ngẫm vì quả thực có nhiều lúc tôi căng thẳng đến mức dây thần kinh như sắp đứt đến nơi lại nhận được sự khích lệ động viên của mọi người bằng những nụ cười ấm áp thì tinh thần AQ* của tôi lại tăng vọt. Bất quá lời nói tiếp theo của thầy làm tôi hoàn toàn suy sụp. Thầy nói: “Và quan trọng hơn tất cả là tôi phải cười nhiều thật nhiều để giữ gìn nhan sắc trời cho của mình. Em cũng thấy đó thôi, sắc đẹp của tôi thật sự rất có ích. Chính nhờ nó mà các tiết dạy của tôi các em đều đến lớp rất đầy đủ và còn rất trật tự nghe tôi giảng nữa đúng không nào?” Thổ huyết, tôi trịnh trọng muốn thổ huyết.

Đến lúc ngừng hồi tưởng tôi chợt nhận ra mình đã bước vào một nơi, mẹ nó, cực kỳ đẹp. Ôi! đây là bể bơi hay là biển vậy? Rộng quá đi! Đúng là người giàu có rất biết hưởng thụ a! Nước hồ trong xanh, xung quanh thắp nhiều đèn sáng trưng. Tôi hứng thú ngập tràn vội gạt nhẹ tà váy sang một bên rồi ngồi xuống đưa tay vờn nhẹ làn nước. Cảm giác thật thích.

“Không hổ là Hoàng Thùy Lâm, lúc nào cũng trội hơn người khác a.” Chất giọng lanh lảnh có phần the thé vang lên phía sau.

Tôi quay đầu lại liền bắt gặp ba gương mặt ma chê quỷ hờn được cái phấn trát dày hàng ki lô mét. Quan trọng là tôi không hề quen biết gì ba cô “công chúa” này. Bất quá gương mặt thứ tư kia dù có hóa thành tro bụi tôi cũng dễ dàng nhận ra, người đẹp Doãn Hạ Thảo Linh lớp tôi chứ ai. Chẳng có gì là lạ khi cô ta có mặt ở đây, đại tiểu thư của Hà thị tiếng tăm lẫy lừng, mà tập đoàn Hà thị vốn là đối tác đang hợp tác với Lục thị về khá nhiều hạng mục làm ăn.

Ba con gà và một con hạc đứng vây tôi ở bốn phía, khoanh tay tạo tư thế rất… ngầu, còn mặt thì khỏi phải nói, song song với bầu trời.

Đại tiểu thư họ Doãn dùng tay sờ loạn mặt tôi, vỗ nhẹ hai cái, hành động vô cùng giống bọn giang hồ: “Mày vui chứ? Hết màn tỏ tình lãng mạn giờ lại khiêu vũ dưới ánh trăng trở thành người nổi bật nhất trong bữa tiệc. Nhưng mà tao nói mày nghe câu này, đừng có vì vậy mà ảo tưởng mơ mộng bay cao quá, kẻo ngã xuống là tan xương nát thịt đấy. Hừ, loại con gái như mày sớm muộn gì anh Chấn Phong cũng chán thôi.”

Tôi gạt bàn tay cô ta ra, khóe môi khẽ nhếch: “Loại con gái như tôi làm sao? Vậy xin hỏi Doãn đại tiểu thư tự nhận mình là loại gì?”

Hai tiếng “loại gì” mà không phải “loại người gì” khiến Doãn Hạ Thảo Linh tức ói máu. Hai mắt cô ta trừng lớn, miệng nói ra cũng toàn từ ngữ của bọn văn hóa lùn: “Mày là đồ con gái mặt dày vô liêm sỉ, bề ngoài thì tỏ ra thanh cao trong sáng vậy mà lại không từ một thủ đoạn nào để quyến rũ anh Chấn Phong. Tao biết ngay ngày đó ở trung tâm thương mại là mày cố tình đụng anh ấy để thu hút sự chú ý mà. À, mà đâu phải chỉ một mình anh ấy thôi đâu, còn cả thầy dạy thế mới vào trường mà mày cũng không tha. Mày không thấy là mình quá tham lam hay sao?”

Cô ta mắng chửi một hồi rồi dừng lại thở như chưa bao giờ được thở.

Tôi cười nhạt, giọng nói cũng lạnh đi vài phần: “Cô sủa xong chưa?”

“Chưa. Mày là đồ lẳng lơ, ai mà biết được ngoài hai người kia ra mày còn có người thứ ba, thứ tư, thứ năm… Không biết chừng còn lên giường với người ta rồi…”

Chát! Tôi thẳng tay tặng cho Doãn Hạ Thảo Linh một bạt tai trời giáng. Loại người này càng được đà thì càng lấn tới. Hừ, con hổ không ra oai thì lại tưởng con mèo con đang ngủ.

Trong mắt tôi không còn một chút tia sáng, giọng nói hờ hững lạnh nhạt: “Cô có cần đi khám lại mắt không vậy? Nếu chưa thì mau đi kiểm tra đi đừng có ở đây mà sủa linh tinh, nghe thật nực cười. Mấy cái việc quyến rũ người khác này tôi nghĩ cô là người rành hơn ai hết, không phải sao? Tôi nói cho đại tiểu thư nhà cô biết, làm người thì trước khi nói phải biết suy nghĩ, đừng có thiểu năng mà ăn nói hàm hồ. Cô nhìn thấy tôi lên giường với đàn ông? Hay có người nói với cô như thế? Thảo Linh ơi là Thảo Linh, cô đúng là có lớn mà không có khôn, chỉ được cái bộ ngực tấn công mông phòng thủ còn đầu óc đúng là toàn bột nhão. Tôi còn tưởng rằng cô lá ngọc cành vàng thế nào hóa ra cũng chỉ là giả bộ như được giáo dục tốt mà thôi.”

“Mày… mày…” Doãn Hạ Thảo Linh bị mấy câu chửi người mà không thô tục của tôi làm tức sôi máu, gương mặt được trang điểm tỉ mỉ kĩ lưỡng cũng không thể nào che giấu được sắc mặt biến đổi xanh xanh trắng trắng tím tím của cô ta.

Bỗng một lực vô cùng mạnh đẩy tôi ngã về phía sau. Rắc một cái, chiếc giày cao gót của tôi liền như vậy oanh liệt hy sinh, còn tôi…

Nỗi sợ hãi bấy lâu nay tôi luôn muốn quên bỗng chốc lại như nước lũ tràn về…

*AQ: tên nhân vật trong tác phẩm “AQ chính truyện” của nhà văn Lỗ Tấn (Trung Quốc). Câu chuyện kể lại cuộc phiêu lưu của A Q, một anh chàng thuộc tầng lớp bần nông ít học và không có nghề nghiệp ổn định. A Q nổi tiếng vì phương phápthắng lợi tinh thần. Ví dụ như mỗi khi anh bị đánh thì anh lại cứ nghĩ “chúng đang đánh bố của chúng”. AQ có nhiều tình huống lý luận đến “điên khùng”. A Q hay bắt nạt kẻ kém may mắn hơn mình nhưng lại sợ hãi trước những kẻ hơn mình về địa vị, quyền lực hoặc sức mạnh. Anh ta tự thuyết phục bản thân rằng mình cótinh thần cao cảso với những kẻ áp bức mình ngay trong khi anh ta phải chịu đựng sự bạo ngược và áp bức của chúng. Lỗ Tấn đã cho thấy những sai lầm cực đoan của A Q, đó cũng là biểu hiện của tính cách dân tộc Trung Hoa thời bấy giờ. Kết thúc tác phẩm, hình ảnh A Q bị đưa ra pháp trường vì một tội nhỏ cũng thật là sâu sắc và châm biếm.

Đề Bài: Tả Con Vật Em Chợt Gặp Trên Đường

Miêu Tả Con Mèo Đáng Yêu Của Em

? Làm Thế Nào Để Nuôi Một Con Mèo Con Mà Không Có Một Con Mèo Ở Nhà

Chú Mèo Đi Lạc Cứu Sống Em Bé Bị Bỏ Rơi Trong Giá Lạnh

? Mèo Cắn Đứa Trẻ

Boss Đen Tối Đừng Chạy Full

Top 7 Tác Phẩm Ngôn Tình Hay Nhất Của Tác Giả Mèo Lười Ngủ Ngày 2022

Trọn Bộ 7 Tác Phẩm Ngôn Tình Hay Nhất Của Tác Giả Mèo Lười Ngủ Ngày Năm 2022

Bộ Sách Văn Học Của Tác Giả Mèo Lười Ngủ Ngày

“trẻ Trâu” Dịch Sang Tiếng Anh Là Gì?

Công Thức Kem Trộn Trắng Da Của Mèo Lười

Nguời ta có câu : “Anh gặp em kiếp này chắc chắn kiếp trước chúng ta có duyên, anh yêu em kiếp này thì nhất định chúng ta kiếp trước nặng nợ nhau.” Duyên nợ gì thì cô không biết, nhưng mối quan hệ giữa cô và anh không thể dùng hai chữ “bình thường” để mà hình dung được. Cô vừa vào công ty anh hôm trước, hôm sau anh trở thành đối tượng xem mắt của cô, hại cô thiếu chút nữa thành nhân viên chuyên lừa lọc.

Oan cho cô quá, tất cả là lão ba mấy chục năm làm viên chức truyền lại kinh nghiệm vàng ngọc làm hồ sơ xin việc cho cô đấy chứ!!! Đã thế, mẫu thân đại nhân chưa tìm được con rể quý thì đương nhiên không cam lòng, cô tiếp tục phải đi gặp một “tiểu văn thư” cuồng truyện giả tưởng, gì mà quay lại kiếp trước dạo chơi, gì mà hoàng tử, vương gia, hại cô bị đại boss đen mặt chỉ trích hồng hạnh vượt tường, dám đi xem mặt nam nhân khác sau lưng người yêu ?!?!?! Cô vẫn còn đang không hiểu anh có ý tứ gì thì đại boss đột ngột tỏ tình với cô đêm hôm trước, nhưng sáng hôm sau lại không thấy bóng dáng đâu, hóa ra anh xấu hổ vì lần đầu nói lên lời yêu, xách vali đi công tác từ sớm …

Tình yêu của Bối Bối và Tiêu Dật không nhất thiết là oanh oanh liệt liệt, vừa gặp đã yêu, mà cứ dần dần một cách tự nhiên mà đến. Cô cũng không nhất định phải là mỹ nữ bẩm sinh, nếu đem ra cân đo đong đếm trong mắt anh thì cũng được danh hiệu ngũ quan thanh tú với ba phần ngọt ngào, bảy phần đáng yêu. Nhưng lại vẫn có thể khiến cho một đại boss cao cao tại thượng phải tim đập, chân tay luống cuống bởi trong tình yêu, người ấy luôn là một, là riêng, là duy nhất! “Boss đen tối, đừng chạy !!!” nhất định sẽ nhấn nút F5 cho tình yêu của bạn với vô số nhưng cung bậc tình cảm mà có lẽ lâu nay bạn đã không gặp!

Tìm Hiểu Về Giống Mèo Mỹ Lông Ngắn

Giống Mèo Mỹ Lông Ngắn (Phần 1)

Giới Thiệu Về Giống Mèo Mỹ Lông Ngắn (Phần 1)

Những Mức Giá Dành Cho Mèo Anh Lông Ngắn

Chọn Nuôi Mèo Anh Lông Ngắn Hay Lông Dài

Em Hãy Tả Về Con Mèo Nhà Em

Hãy Tả Con Mèo Nhà Em

Em Hãy Tả Con Mèo Của Nhà Em (Hoặc Của Nhà Hàng Xóm)

Tham Khảo Những Bài Văn Hay Tả Con Mèo Nhà Em

Thuyết Minh Về Con Mèo Nhà Em

Em Hãy Miêu Tả Con Mèo Mà Nhà Em Nuôi Hay Nhất

Em hãy tả về con mèo nhà em

Vào ngày sinh nhật lần thứ 8 của em, bà ngoại có tặng em một chú mèo rất dễ thương và đáng yêu. Vừa nhìn thấy chú là em đã vui mừng và thích thú lắm!Em thường gọi chú với cái tên dễ thương là Miu

“Meo, meo, meo”, hôm nào cũng vậy, cứ khi em ngồi vào bàn học bài là chú Miu lại đến nằm dụi đầu vào chân em. Miu thân thiết và gắn bó với em từng ngày.

Ngày bà ngoại cho, con mèo chỉ bằng chai nước khoáng nhỏ nhưng bây giờ thì nó đã to bằng cái chai Cô-ca đại bự. Toàn thân chú được bao phủ một màu vàng và điểm thêm vài vệt trắng làm cho chiếc áo của chú lại càng thêm đẹp. Cái đầu của chú to hơn quả bóng ten-nít một chút. Đôi mắt tròn như hai hòn bi ve và sáng như đèn pha. Cái mũi phơn phớt hồng, lúc nào cũng ươn ướt như người bị cúm sổ mũi vậy. Cái tai của chú mới thính làm sao! Chỉ một tiếng động nhỏ, chú đều phát hiện được đó là tiếng gì, có cần phải giải quyết hay không. Cái tai và cái mũi đó chính là cái ra-đa của chú để phát hiện những tên chuột láu lỉnh hay phá hoại, ăn trộm thóc gạo của người. Cổ Miu được quàng một chiếc khăn màu trắng đục. Bốn cái chân không cao lắm so với thân hình chú nhưng lại chạy rất nhanh. Dưới bàn chân là một lớp thịt dày, mịn, màu hồng nhạt.

Bà em bảo những miếng thịt đó giúp Miu di chuyển nhẹ nhàng, không gây một tiếng động nhỏ, làm cho nhiều chú chuột không ngờ. Những chiếc vuốt của chú rất nhọn và sắc. Đã có lần, những chiếc vuốt đó đã để lại đấu vết trên tay em khi em đùa vui, nghịch ngợm với chú. Chính những chiếc vuốt đó là thứ vũ khí lợi hại của chú mà mỗi con chuột khi nhìn thấy phải kinh hoàng. Mỗi khi muốn chơi với em, chú lại dùng đầu dụi vào tay em rồi lấy những cái vuốt ấy cào cào nhẹ vào bàn tay em. Chao ôi! Cái đuôi của chú mới dẻo làm sao! Chiếc đuôi như một cái dấu ngã, chẳng giấu vào đâu được. Hôm nào cũng vậy, chú ta cứ ngủ khì. Thế nhưng lũ chuột cũng chẳng dám ra quấy phá vì chú rất tinh, cũng có thể lũ chuột cảnh giác, nghĩ là Miu đang rình chúng đấy. Ban đêm, Miu ta mới đi làm cho chủ. Chú ta biết hết đường đi lối lại của bọn chuột. Không con chuột nào chạy thoát nếu chú đã phát hiện được. Có lần, em được chứng kiến nó bắt chuột ban ngày. Có lẽ, con chuột đó đói quá phải đi ăn trộm ban ngày. Chú Miu nguỵ trang rất khéo, chú nằm khuất sau cái chổi cạnh chân hòm cáng thóc. Một con chuột nhắt rất tinh ranh, mắt lấm lét, đi nhẹ nhàng đến định trèo lên hòm thóc để chui vào ăn thóc. Miu nằm yên như đang ngủ. Bỗng “chụp” một cái, chỉ nghe thấy tiếng”chít” tuyệt vọng, Miu ta đã vồ gọn con mồi trong móng vuốt của chú. Hả hê với chiến thắng của mình, Miu tha con chuột đó ra vườn. Chú nhả con chuột ra, lấy cái chân trước vờn đi vờn lại con chuột đó. Con chuột vội chạy đi nhưng chạy sao thoát.Em nghĩ con chuột đó chỉ sợ đã chết. Thế rồi, chú ta ung dung ngồi chén hết con chuột nhắt đó. Mỗi lần chú bắt được chuột, em đều vuốt ve động viên chú. Đến bữa, em lại thưởng cho chú những miếng ăn ngon nhất. Miu tỏ vẻ sung sướng lắm.

Miu ăn rất ít, hàng ngày chú ta ăn không hết một bát cơm. Khi ăn, chú ta cứ nhỏ nhẻ từng tí một. Em thường nghe mọi người nói “ăn như mèo” quả không sai. Dù đói đến đâu thì Miu cúng ăn rất từ tốn. Khác với Vàng- chú cún tinh nghịch nhà em, cứ ăn hùng hục. Vàng và Miu rất thân với nhau. Ngày nào, chúng cũng chơi đùa với nhau mà không có xích mích gì cả.

Buổi sáng, khi nắng vàng trải khắp sân, Miu nằm duỗi dài bốn chân, mắt lim dim, trông thật đáng yêu. Thỉnh thoảng, nó lại cho tay lên mặt cào cào, như là nó đang rửa mặt. Buổi tối, khi cả nhà ăn cơm xong, bao giờ Miu cũng tranh thủ ngồi vào lòng em nũng nịu.

Em rất yêu quý Miu. Míu không chỉ là vật kỉ niệm của bà ngoại tặng cho em mà nó còn là “dũng sĩ diệt chuột” của nhà em. Miu giúp nhà em rất nhiều trong chiến dịch diệt chuột. Từ ngày có Miu, nhà em không còn lo lũ chuột quấy phá. Em sẽ chăm sóc Miu cho khỏe, chơi với Miu vui vẻ để làm theo đúng lời dặn của bà em khi bà tặng Miu cho em.

Nguồn: Thế giới văn học

Tả Cây Rau Bắp Cải Mà Em Biết

Tả Chiếc Đồng Hồ Mà Em Yêu Thích

Lập Dàn Ý Tả Con Mèo Mà Em Thích Lớp 4, 5

Giới Thiệu Về Con Mèo Nhà Em

Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Con Vật Nuôi Nhà Em Lớp 5

Tả Con Mèo Nhà Em Nuôi Hoặc Con Mèo Mà Em Thường Thấy

Tả Con Vật Mà Em Yêu Thích Nhất Lớp 5

Viết Bài Văn Tả Con Gấu Bông Mà Em Yêu Thích

Tả Con Vật Mà Em Yêu Thích Lớp 8

Tả Một Con Vật Mà Em Yêu Thích Lớp 2

Hãy Tả Một Con Vật Mà Em Yêu Thích

Đề bài: Tả con mèo nhà em nuôi hoặc con mèo mà em thường thấy

Meo meo! Mõi khi đi học về, tiếng đầu tiên em nghe thấy chính là tiếng “meo, meo” mừng rỡ của cô mèo Lili.

Nhìn thoáng qua, ai cũng có thể đoán cô là một con mèo tam thể. Đầu cô tròn giống như quả bóng tennis. Cô có một đôi tai mới thính làm sao, dù tiếng nhỏ đến đâu cô cũng có thể phát hiện ra. Mắt của cô tròn, xanh biếc. Chẳng hiểu sao, mắt của cô lại có khả năng nhìn rõ mọi vật trong đêm tối, có lẽ mắt cô có tia hồng ngoại. Mũi cô nhỏ, màu hồng nhạt, lúc nào cũng có vẻ ươn ướt. Miệng cô nhỏ nhắn, xinh xinh. Khi cô cười để lộ ra hàm răng trắng muốt, hàm răng đều, nhưng lại nhọn hoắt. Cô thường dùng lưỡi để thưởng thức những món ăn ngon và vệ sinh thân thể. Khi ăn, cô ăn rất từ tốn nên ăn xong miệng cô chẳng dính chút thức ăn nào! Nhưng khi ăn cá, cô ăn rất vội vàng, tuy nhiên không bao giờ cô bị hóc xương cả. Hai bên mép của cô, có những ria trắng cứng như sợi cước.

Cô luôn hãnh diện về bộ lông ba sắc màu và luôn luôn mượt mà như nhung của cô. Đuôi của cô dì. Chân cô thon thả, nhưng thực ra nó rất lanh lẹ. Các bạn có biết vì sao khi cô đi lại rất uyển chuyển và không gây ra một tiếng động nào không? Đó là nhờ một lớp đệm rất dày ở bên dưới bà chân. Còn về chuyện bắt chuột thì sao, cô là cô rất rành chuyện này. Buổi tối cô đang nằm trong lòng em xem tivi, bỗng nghe thấy tiếng sột soạt, nghi là có chuột nên cô chạy ngay xuống bếp. Đúng như cô dự đoán, có một con chuột rõ to đang lục lọi ở đó. Cô nằm im theo dõi con chuột thật kĩ rồi cô đập đuôi mạnh xuống đất, nhún người nhảy đúng chỗ con chột, trông cô lúc đó như một cái lò xo vậy. Sau đó, hai chân trước cô quắp chặt cổ con chuột, quật đi quật lại nó xuống sàn, làm cho con chuột trợn ngược mắt nhìn cô, nhưng toàn thân cứng đờ. Sau mỗi lần như vậy, em lại thưởng cho cô một cái vuốt ve âu yếm. Ban đêm là như vậy nhưng buổi sáng cô lại nằm ngoài sân phơi nắng như một cô chiêu hiền lành.

Em rất yêu cô mèo này vì cô thường chơi với em, và nhờ có cô mà nhà em chẳng có bóng dáng con chột nào.

Nguồn Edufly

Em Hãy Miêu Tả Con Mèo Mà Nhà Em Nuôi Hay Nhất

Thuyết Minh Về Con Mèo Nhà Em

Tham Khảo Những Bài Văn Hay Tả Con Mèo Nhà Em

Em Hãy Tả Con Mèo Của Nhà Em (Hoặc Của Nhà Hàng Xóm)

Hãy Tả Con Mèo Nhà Em

🌟 Home
🌟 Top