Truyện Ngắn Con Mèo Xấu Xí / Top 2 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 1/2023 # Top View | Viec.edu.vn

Truyện Ngắn Con Mèo Đen

The Black Cat (Con mèo đen) – truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn Mỹ Edgar Allan Poe – một tác phẩm kinh dị đáng suy ngẫm, vượt thoát ranh giới một truyện ngắn thông thường bởi nó đem lại cho người đọc những câu hỏi nan giải về bản ngã con người chân chính là Thiện hay là Ác, là Tốt hay là Xấu.

The Black Cat (Con mèo đen) được sáng tác năm 1843. Tác phẩm là lời thú tội của nhân vật xưng . Tôi muốn kể lại câu chuyện của cuộc đời mình xoay quanh “con mèo đen”. Thuở nhỏ, anh ta vốn là cậu bé nhút nhát, nhân hậu, yêu thú vật. Khi lớn lên, anh ta uống rượu rồi dần dần trở nên hung bạo hành hạ thú vật và đánh đập vợ.

Một hôm, anh ta tìm được một con mèo đen giống hệt Pluto, cũng bị khoét mắt nhưng nó có một đốm trắng ở cổ. Anh ta đem con mèo về nuôi và hứa sẽ yêu quý nó. Nhưng khi say rượu, anh ta lại chán ghét con mèo.

Một hôm khac, trên đường xuống hầm, bị con mèo quấn chân, anh ta định giết con mèo nhưng bị người vợ cản lại, nhân vật Tôi đã giết vợ và chôn xác sau bức tường trong hầm. Bốn ngày sau, cảnh sát đến điều tra. Anh ta vô cùng tự tin dẫn cảnh sát xuống hầm và gõ vào bức tường mới xây để chứng minh sự vô tội, thì có tiếng mèo kêu. Thì ra, lúc chôn xác vợ, anh ta đã chôn luôn con mèo vào đó.

Trong truyện ngắn ngoài nhân vật xưng , con mèo đen là nhân vật chính thứ hai. Con mèo đen đầu tiên có tên là Pluto được miêu tả như sau: “Con mèo này là một con vật rất to và đẹp, đen tuyền, và khôn đến mức độ đáng kinh ngạc” và “Pluto – tên con mèo – là con vật tôi quý nhất, là người bạn của tôi” . Truy ngược về quá khứ thì việc xem mèo đen là phù thủy xuất hiện rất nhiều trong các truyện thần thoại, cổ tích và trong quan niệm của người phương Tây. Dơi, quạ, mèo đen và số 13 là biểu tượng của sự không may mắn, điềm rủi.

Từ những huyền thoại trên, đã làm hình ảnh con mèo đen mang một giá trị biểu tượng tự thân – biểu tượng cho điềm xấu, không may mắn.

Nếu bóc tách từng lớp vỏ tác phẩm thì ở vẻ bên ngoài, tác giả đã dùng huyền thoại như một công cụ biện hộ cho hay nói chính xác hơn là dùng con mèo đen để biện hộ cho tội ác của mình. Anh ta cứ nói nhiều đến sự vô tội, ngây thơ của con mèo nhưng đồng thời tạo ra những chi tiết hướng người đọc vào sự tối tăm, huyền bí của con mèo Pluto (nhắc đến phù thủy, nhắc đến sự thay đổi bất thường xúc bản thân dù không muốn điều đó, hình ảnh đầu mèo trên tường, sự xuất hiện của Pluto thứ hai, vô ý giết vợ, con mèo kêu lên làm cảnh sát phát hiện ra tội ác anh ta…). Hình tượng Con mèo đen ở lớp ý nghĩa thứ nhất tượng trưng cho nỗi sợ hãi của con người trước những điều không thể giải thích bằng khoa học. Nỗi sợ có từ quan niệm thời cổ xưa về tà thuật, phù thủy, ma quỷ. Con mèo đen đem đến cái Xấu, cái Ác khiến nhân vật từ người hiền lành lương thiện trở thành tên giết người.

Con mèo đen trong huyền thoại vừa có tích tiêu cực nhưng cũng có mặt tích cực, vừa đại diện cho bóng tối, cái chết vừa đại diện cho sự tinh khôn, mưu mẹo. Từ huyền thoại bước vào tác phẩm của Poe, con mèo đen trở thành biểu tượng cho những giằng xé thiện ác, tỉnh mê trong mỗi con người. Con mèo đen vừa là mê tín nhưng có thật là mê tín không? Hay là mượn mê tín để phủ lấp lên sự thật nhằm che đậy sự xấu xa, đen tối. là người khôn ngoan tỉnh táo biết cách lấm liếm sự thật hay là kẻ nhu nhược, sợ hãi, loạn trí. Chính vì vậy mà biểu tượng con mèo đen trong tác phẩm có thể hiểu như biểu tượng cho sự đa đoan, đa dạng, đa diện của đời sống nội tâm con người.

Truyện ngắn nhìn theo khía cạnh này bỗng trở thành ẩn dụ lớn về con người và cái cách con người chọn để sống ở cuộc đời này. Trong suốt cuộc đời, con người đứng trước rất nhiều ngã rẽ nhưng chỉ được chọn một. Cũng giống như có rất nhiều cách đương đầu với cuộc đời nhưng anh ta đã chọn cách tiêu cực nhất. Những đối cực trong người nhân vật xưng là những mâu thuẫn có trong mỗi con người, nhưng cái khác là cách hành xử. Con người phải luôn luôn tranh đấu để phần Tốt tồn tại và phần Xấu ẩn đi, để ánh sáng lấn áp bóng tối và cái Thiện chiến thắng.

Chủ đề con người và tội lỗi, tội ác và sự trừng phạt trong các quan niệm truyền thống chỉ mang tính giáo huấn. Còn trong đó là sự phức tạp, rối ren trong tâm lý con người. Không có ai là toàn thiện, không có gì là toàn mỹ. Tội lỗi và trong sạch chỉ cách nhau một khoảng cách mơ hồ. chúng tôi đã đem bài học luân lý không dễ tiếp thu ấy vào một câu chuyện kinh dị và kỳ ảo.

Cá tính nhưng không hòa đồng, đẹp gái nhưng dễ gây mất lòng

Truyện Ngắn: Con Mèo Vừa Sống Vừa Chết

Anh không biết con mèo đã xuất hiện trong phòng trọ lúc nào. Không có sự xáo trộn trong căn phòng này. Có thể là vì căn phòng vốn bừa bộn. Không một dấu chân mèo hay vết lông vướng dưới sàn nhà. Có thể là vì sàn nhà lâu nay không được lau chùi. Anh đi dép lê trong nhà, những viên gạch hoa màu xám dung túng cho bụi bẩn và phù hợp với tính lười biếng dọn dẹp của anh.

Buổi chiều, anh thấy con mèo nằm phơi râu ngủ ngon dưới chân tủ sách. Anh sụt sịt vài tiếng, con mèo chỉ rướn cổ một chút rồi lại nằm yên. Anh an tâm nó còn sống. Động tác của con mèo như một cô gái đang ngái ngủ. So sánh nghe có vẻ khập khiễng nhưng đó là cách anh thường đọc thấy trong văn chương. Anh không thích nghĩ kiểu sáo mòn ấy. Chỉ là bởi lúc nãy dắt xe qua dãy nhà trọ, anh thấy cửa sổ phòng đầu tiên mở toang. Cái lối đi chật quá, anh phải nghiêng người mới dắt được xe đi thông. Vô tình anh nhìn thấy cô gái đang ngủ trên giường. Tư thế kiểu con mèo trong phòng anh lúc này.

Rất có thể con mèo của cô gái. Phụ nữ thường thích mèo. Anh thì dửng dưng với tất cả động vật. Anh định sẽ đưa con mèo sang trả lại cô. Nếu không phải của cô, thì coi như tặng cho cô, hoặc nhờ cô cho nó ăn giúp.

Mèo đến nhà thường khó, chó đến nhà thường vui. Anh không quan niệm không mê tín, nhưng biết đâu người ta lại coi trọng vấn đề. Tự dưng đem con mèo đến nhà người khác, khéo lại bị trách oan. Nghĩ đến đó anh từ bỏ ý định lúc nãy. Thôi cứ cho nó ở lại đây. Phàm là động vật thì không dễ chết đói. Như anh.

Miếng cơm của anh có được nhờ cái phòng khoa học của trường cao đẳng. Anh làm chuyên viên nghiên cứu. Bảng tên đeo ngực, bảng tên để bàn, bảng tên gắn trước phòng chường ra cái tên anh với học vị thạc sĩ. Hồi mới đóng lên thấy cũng oách. Nhưng xứ này thay đổi xoành xoạch, chỉ mới năm năm thôi cử nhân thạc sĩ đầy rẫy ra. Ngoái lại thấy cái chữ học vị Ths, anh đọc là thừa sĩ.

Ba năm liền trường không tuyển thêm được khóa vật lý nào. Bây giờ sinh viên tốt nghiệp đại học kiếm việc đã khó, huống hồ là cao đẳng. Cao đẳng như cái chỗ vớt vát mộng cử nhân. Cao đẳng như bước đệm để sĩ tử liên thông lên cấp cao hơn. Trong khi trường đang loay hoay làm thủ tục hồ sơ đề nghị nâng cấp lên thành trường đại học của tỉnh thì tạm ngừng đào tạo một số ngành. Thế là anh rảnh ra được một phần việc. Mà rảnh đúng cái chuyên môn chính. Thành ra coi như anh tới chỗ làm việc như chỉ để điểm tên rồi đến tháng lĩnh lương. Vô được biên chế như nắm chắc cái nồi cơm. Lo nghĩ nhiều chi cho đau đầu. Kể ra như anh là sướng nhất cái dãy trọ này rồi. Dân trọ đều là những người hoàn cảnh. Hoàn cảnh được hiểu là khó khăn.

Minh họa: Vũ Xuân Tiến.

Phụ huynh trong xóm trọ thường lấy anh ra làm gương cho con cái noi theo. Đó đó, học cho giỏi như cái chú đeo kính cận ấy kìa. Anh cười khậc, chả biết đáp lại thế nào. Lại có lần bác xe thồ đi qua phòng thấy anh nằm lơ mơ mắt. Xe thồ bảo làm cán bộ nghiên cứu sướng nhỉ, thích ngủ lúc nào cũng được. Anh nghe nhưng giả vờ ngủ. Mở mắt ra chỉ tổ trêu ngươi họ. Mở mắt ra tức là anh đồng tình với nhận định của họ. Dần dần anh khép cửa nhiều hơn. Nhất là cữ cuối giờ chiều, lúc dân xóm tất tả đi về hối hả lo nấu cơm tối. Lại sục sạo chuyện đi làm cực nhọc bon chen đồng tiền tóa mồ hôi chảy nước mắt. Anh cảm giác như mình là kẻ lạc loài, một người bị thừa ra giữa đám dân lao động chân tay.

May mà có thêm cô gái ở phòng đầu tiên vừa mới chuyển đến. Như bao nhiêu cái xóm trọ ở xứ này. Thêm một người là thêm một hoàn cảnh. Thêm một người là thêm một câu chuyện dài bắt đầu được bàn tán. Cô gái trở thành tâm điểm của những cuộc đàm tiếu. Anh nghe được chuyện người ta xì xầm về cô. Ít nhiều anh thấy ái ngại thay cho cô.

Hôm sau anh không thấy con mèo trong phòng mình nữa. Tự dưng anh thấy thiếu thiếu. Lại cảm thấy một chút tiếc nuối ân hận. Anh đánh liều sang phòng cái cô gái có kiểu ngủ ngày như mèo.

Việc đầu tiên khi gặp nhau làm quen là hỏi tuổi tác. Cô tuổi mèo, anh cũng tuổi mèo. Cô nhỏ hơn anh đúng một giáp. Cô bảo tuổi mèo số cực khổ. Anh hỏi lại thế tuổi gì sướng. Cô cười, không biết, chỉ lấy mình ra để chứng minh tuổi mèo cực.

Cô tốt nghiệp ngành sư phạm ngữ văn đã ba năm vẫn chưa xin được việc gì ổn định. Trước có đi hợp đồng dạy văn, lương mỗi tháng hai triệu đồng. Cứ ba tháng cô lại cầm một phong bì đựng năm triệu đồng đưa cho thầy hiệu trưởng để giữ chân hợp đồng. Chầu chực mong mỏi cơ hội có ngày vào được biên chế. Xong một năm học, trò nghỉ hè, cô nghỉ dạy. Chấm dứt nghỉ việc. Anh bảo kể ra như thế là dạy không công à. Cô kể thêm có những buổi trưa ở lại trường, cô chỉ ăn qua quýt một ổ bánh mì để chiều dạy tiếp. Tiết kiệm là quốc sách mà anh. Tiết kiệm từng đồng để đến kỳ có tiền mà đưa cho ông hiệu trưởng chứ. Anh há hốc mồm. Thế là nhịn miệng đãi khách à.

Rồi cô không còn hứng thú với việc đi dạy nữa. Một buổi sáng cô ngồi xem cha chẻ tre đan thúng đan nia. Cha cô bảo có gì hay mà coi với ngó. Ông bà ta xưa nói vô nghề đan thúng, túng nghề đan nia. Đằng nào cũng có việc cho kẻ cùng đường con ạ. Cô chợt nảy ra một ý định hay, đó là viết văn. Nhàn nhã làm thơ, bơ vơ viết truyện. Cô quyết tâm lên thành phố kiếm một chỗ trọ bình yên tập trung sáng tác, cộng tác tự do với các báo có trang văn nghệ. Xứ này người đọc ngày càng ít, người viết vẫn nhiều. Như một xu hướng chung của xã hội là cung vượt quá cầu dẫn đến ế ẩm. Cô vẫn giữ một niềm lạc quan là cái năng khiếu viết lách bẩm sinh sẽ mở cho cô con đường sống.

Anh cũng chia sẻ với cô chút ít về công việc của anh. Cô bảo em chả biết gì nhiều về vật lý đâu, nhưng em nghĩ chúng ta có điểm chung. Văn với vật lý là cùng vần “vờ”. Anh tán thành, chua thêm: cùng vật vờ vất vưởng. Đất nước ngàn năm văn vật lo gì dân văn và vật lý không có đường sống, đúng không anh.

Sau hôm đó họ thân nhau. Mỗi ngày anh chỉ đến trường chừng ba tiếng đồng hồ. Cô lang thang kiếm sách kiếm báo một lát thì về. Thành ra hai người có nhiều thời gian tiếp xúc nhau hơn.

Buổi tối có tiếng mèo kêu. Cả xóm trọ ngơ ngác mở cửa nhìn nhau. Mèo nhà ai thế. Nghe rất gần như là chỉ bên kia bức tường, chỗ nhà bà thôi. Ơ, thế mà tôi lại cứ tưởng mèo bên nhà ông. Suýt nữa thì có cãi nhau to vì ai cũng tưởng mèo nhà bên cạnh kêu. Lúc ấy chín giờ tối, dân xóm đã rã rời mệt mỏi sau một ngày lao động cật lực thừa sống thiếu chết, không còn sức để cãi nhau, cũng không ai nghĩ đến chuyện đi tìm con mèo.

Khu trọ về khuya yên ắng, chợt có tiếng mèo kêu rống riết. Không có một tiếng mở cửa nào để xua đuổi cái tiếng não nề nhức óc, cái tiếng xui xẻo mè nheo. Chỉ có những âm thanh róc rách dội nước, sột soạt trở mình vì trằn trọc.

Sáng thức dậy thấy vài gương mặt bơ phờ mất ngủ. Cũng chẳng kịp hỏi thăm nhau có phải tối qua trắng đêm không. Rửa mặt qua loa ăn sáng vội vàng, cho con uống sữa đưa con đến trường, dắt xe ra tranh nhau cái lối đi kẻo suýt nữa kẹt xe muộn giờ làm bị trừ lương.

Lạ thay, con mèo thường không kêu ban ngày, khi cả xóm đi vắng hết. Hay mèo chỉ thèm kêu khi có người nghe nó. Hay mèo chỉ chực trêu ngươi chứ không thích kêu đổng. Anh đã kiểm chứng điều này nhân một buổi chiều không đến công sở mà chỉ ở nhà nằm dài người trên giường.

Lạ thay, lại xuất hiện một tiếng mèo kêu khác thường khi có người mới chuyển đến xóm trọ. Coi chừng xóm ngụ cư thành xóm mèo hoang đến nơi. Ông chủ trọ quản lý mười phòng, đến tháng đi thu tiền bảo chúng mày nuôi tiểu hổ đấy à, hay chúng mày thích ăn thịt mèo. Ơ, chúng cháu cứ tưởng nhà bác nuôi đấy chứ, bọn cháu làm thuê cơm không đủ ăn lấy đâu nuôi mèo.

Đêm mưa, mèo càng kêu to. Kiểu này là đường phố đang ngập lụt, bọn mèo không biết núp ở đâu nên chạy đến mấy cái xóm trọ. Chỉ những cái xóm trọ cấp bốn xập xệ mới có chỗ cho chúng nó ẩn nấp chứ nhà cao tầng kiên cố cổng cửa rào kín hết cả.

Cô đập cửa phòng anh. Cho em vào đây với, ở một mình trời mưa, lại nghe tiếng mèo sợ quá. Cô tuổi mèo mà cũng sợ mèo à. Em không sợ mèo, nhưng sợ tiếng kêu của nó quá. Chắc bị nhập tâm rồi. Ờ thì biết sao được, cứ ở lại đây, ta không thương nhau thì biết cậy nhờ ai vào đây nữa.

Họ thức trắng đêm tâm sự để không phải đau đầu về những âm thanh lạ.

*

Đúng cái lúc câu chuyện giữa hai người đến hồi chán ngắt thì lại nghe tiếng mèo kêu. Một tiếng kêu đau thương như sắp bị vật ra giết thịt. Một tiếng kêu rền rĩ như khoái cảm xung trào. Có tiếng mèo ắt hẳn phải có con mèo ở gần đây. Anh rủ cô chúng ta cùng đi tìm xem con mèo đang ở đâu. Có khi nó đang nguy hiểm, hay đang đói, hay đang hạnh phúc. Phải tìm ra nguyên nhân khiến cả xóm trọ đau đầu mấy bữa nay. Không thể cứ để nó hành hạ những người lao động cực khổ mãi được. Chí ít phải cho những người lương thiện có được giấc ngủ an lành chứ.

Hai người xuất phát từ chỗ phòng trọ, đi ngược hướng nhau để tìm. Hẻm lòng vòng nên đi một hồi họ lại gặp nhau. Lắc đầu chẳng thấy con mèo đâu. Họ lại trở về phòng trọ, không buồn không thất vọng, dửng dưng như chưa hề có chuyện đi tìm mèo. Hai người nhìn nhau mỉm cười. Nực cười thì đúng hơn, vì dù có tìm thấy con mèo thì cũng chả ích gì lúc này.

Một tuần sau tờ báo cô thường cộng tác từ chối in truyện ngắn con mèo. Biên tập viên bảo rằng mèo đâu mà mèo, cô đang viết truyện người đấy chứ, ám chỉ cả một thế hệ như thế là in không được đâu.

Hôm sau, rồi hôm sau nữa vẫn có tiếng mèo kêu khản thiết. Anh và cô không thèm đi tìm con mèo, cũng không thèm đoán xem cái tiếng kêu đó là đang đói hay đang no, đang vui hay đang buồn. Thành phố bây giờ mèo như thế đầy rẫy ra. Bỏ công đi tìm một con mèo là chuyện vô ích. Thậm chí, con mèo đang sống hay đã chết cũng chả phải chuyện gì quá ghê gớm.

Tiếng mèo có thể gây mất ngủ. Quá bình thường! Tiếng mèo làm cho một nhà khoa học và một nhà văn phải đi tìm và cùng hẹn nhau sáng tạo trong lĩnh vực của họ – đến đây thì mọi chuyện đã trở nên khác thường. Cùng với giọng điệu giễu nhại, nghề nghiệp của cô gái và chàng trai – vốn đều được mặc định là nghiêm túc – bắt đầu “có vấn đề”, sự nghiêm túc bị lung lay. Điều đáng nói ở đây là cô gái và chàng trai đều nghiêm túc, và hoàn cảnh mới “có vấn đề”.Hoàng Công Danh là nhà văn trẻ hướng đến sự tìm tòi. Anh sống và làm việc ở Quảng Trị. L.A.H

Truyện ngắn của Hoàng Công Danh

Đọc Truyện Đế Vương Kiếp Xấu Phi Cũng Khuynh Thành

Bỗng nhiên, Tiêu Tẩm Phong đưa tay đoạt đi cánh hoa đau lòng cuối cùng trong tay Thẩm Nhược Ly. Nhìn vẻ mặt nàng vẫn cứ buồn bã, đáy mắt hắn thoáng hiện nét tươi cười: “Ta ăn luôn đau lòng của nàng, vậy không phải sẽ tốt sao.”

Thẩm Nhược Ly nhìn Tiêu Tẩm Phong ung dung vui vẻ bỏ vào miệng liền hối hận mãi: “Phong, thật ngốc mà. Vừa rồi ta chỉ chọc ngươi cho vui thôi, ngươi mau nhả cánh hoa đó ra.”

“Nhược Ly, thế này thì đau lòng của nàng mới ít đi một chút.” Giọng nói êm dịu của Tiêu Tẩm Phong lẫn trong ngọn gió đêm, mang theo cảm giác ấm áp không nói nên lời.

Khi hắn thốt ra lời nói cuối cùng cũng là lúc sương mù trong hốc mắt Thẩm Nhược Ly hoá thành những giọt nước mắt. Giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm đau thương rơi giàn giụa trên gò má trắng bệch.

“Phong, đừng đối xử tốt với ta như vậy. Ngươi càng như thế ta sẽ càng lún sâu vào mà không thể tự thoát ra được.”

Chỉ thấy một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt nàng và xoa nhẹ giọt nước nóng hổi còn vươn trên khoé mi. Tinh thần Thẩm Nhược Ly đang sa xút, chợt nắm chặt bàn tay Tiêu Tẩm Phong, khóc không thành lời, nói: “Phong, thật ra ta.”

Đúng lúc này bỗng nhiên có tiếng quát tháo truyền đến: “Nữ nhân kia, ngươi đang làm gì?”

Tiêu Tẩm Phong và Thẩm Nhược Ly còn chưa kịp lấy lại tinh thần, đã thấy có người mặc áo màu tím đang tức giận đùng đùng bước tới kéo Thẩm Nhược Ly ra, sau đó giơ tay lên tát cho nàng một bạt tai rất đau.

“Tiểu thư, người bị thương.” Tử Huyên ở bên kia thấy thế vội chạy đến đỡ Thẩm Nhược Ly bị ngã.

Thẩm Nhược Ly bất chấp đau đớn trên mặt, giật mình ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy Tiêu Tẩm Thần đang đứng ở cách đó không xa, mặt mày xanh mét nổi cả gân xanh trên trán. Hắn tức giận nhìn nàng.

“Hừ, Vương gia. Vì sao người lại tức giận như thế chứ? Không phải người cùng Vương phi của mình đang ân ân ái ái ở Phượng Loan Cung sao? Sao lại có thời gian tới nơi này?”

Thẩm Nhược Ly hừ nhẹ, lạnh lùng quay đầu đi không thèm nhìn Tiêu Tẩm Thần, nhưng lại thốt ra lời khiêu khích châm chọc hắn.

Tiêu Tẩm Thần tuyệt không ngờ Thẩm Nhược Ly lại xem nhẹ mình như vậy, hơn nữa còn ở trước mặt Tam ca mình. Vì thế trong lòng lại càng tức giận, quát: “Nữ nhân xấu xí này, lẽ nào ghét bổn vương đến sớm làm hỏng chuyện tốt của ngươi và Tam ca sao?”

“Ngũ đệ, việc này không phải như đệ nghĩ. Đệ hiểu lầm rồi.” Tiêu Tẩm Phong thử ra mặt giải thích nhưng lại bị Tiêu Tẩm Thần gạt bỏ: “Tam ca, huynh không cần bị vẻ bề ngoài của nữ nhân xấu xí này mê hoặc.”

Thẩm Nhược Ly chỉ cảm thấy trong lòng lạnh như băng, gương mặt nháy mắt trở nên tái nhợt, cắn chặt môi dưới. Được Tử Huyên đỡ dậy, nàng đi đến trước mặt Tiêu Tẩm Phong nhẹ giọng nói: “Phong, ta đi trước.”

Sau đó, nàng chẳng thèm ngó tới Tiêu Tẩm Thần đang giận tím mặt, không nói một lời xoay người rời đi.

Bởi vì nàng không muốn làm lớn chuyện hơn, vì sẽ làm Tiêu Tẩm Phong bị liên luỵ. Điều quan trọng là nàng cũng không muốn để Tiêu Tẩm Phong biết nàng là Vương phi không được sủng hạnh vào đêm tân hôn đó.

“Nhược Ly, ta nghĩ chúng ta cần phải giải thích rõ ràng cho Thần đệ.” Bỗng nhiên, Tiêu Tẩm Phong giữ chặt Thẩm Nhược Ly và ôm nàng vào lòng. Sau đó hai mắt nhìn thẳng Tiêu Tẩm Thần, thản nhiên nói: “Thần đệ, thật ra Nhược Ly là một nữ tử rất tốt. Nàng không có mê hoặc ta, là ta chủ động muốn làm tri kỷ của nàng.”

“Ngươi…Sao ngươi dám gọi thẳng tục danh hoàng huynh bổn vương, lại còn gọi thân thiết như vậy. Ngươi còn không đem bổn vương để vào mắt.”

Khi Tiêu Tẩm Thần nghe được vẻ nhu tình như nước trong chữ ‘Phong’ kia thì chớp mắt mặt hắn đỏ tới mang tai, gân xanh nổi lên như muốn giết người. Ánh mắt hung tợn nhìn về phía Thẩm Nhược Ly

Đọc Truyện Mèo Con Biến Hình

Con mèo lông trắng mút này là giống cái, nhìn nó mật mạp đáng yêu đấy chứ. Nghĩ lại anh ta thấy nuôi một con mèo cũng không tệ dù sao, mèo thì ăn ít lắm không tốn tiền là mấy. Anh đi siêu thị mua vài gói thức ăn dành cho mèo, một cái lồng và một máng đi vệ sinh cho nó, sau đó tự mua cho mình ba gói mì tôm và hai lon bia. Trên đường về anh khui bia vừa đi vừa uống như mấy anh chàng lãng tử trong phim truyền hình dày tập

Tháng này bộ truyện tranh của anh vẫn chưa vẽ xong, mấy lão già cứ bảo truyện của anh ngây thơ quá, bây giờ không ai đọc mấy loại thuần khiết ấy, giới trẻ hiện nay không ngôn tình thì cũng sắc, truyện càng ngược càng lôi cuốn. Anh chỉ biết vẽ chuyện tình thời học sinh thì đọc giả người ta chạy hết rồi

Chẳng mấy chốc cũng đến nhà, căn nhà cũ kỷ của bà cô họ hàng để lại sau khi gia đình họ ra nước ngoài định cư hết, chỗ ở mấy năm chưa tu sửa lại nên cũng xuống cấp trầm trọng, mái nhà có mấy chỗ bị dột nước, tường thì cũng ngã màu đen xỉn, mùi hôi của mấy con chuột cống làm anh phát khiếp, chúng nó khôn lanh hơn anh tưởng, mua đủ loại thuốc chuột và bẫy cũng chỉ sập trúng lũ chuột nhắt

Thả con mèo xuống, cất đồ mua sang một góc, xuống bếp đun ít nước nóng để tắm. Anh lấy một cái khăn nhỏ đặt xuống đất rồi ngồi lao khô con mèo. Mình anh còn ướt lộ ra cơ bắp tay rắn chắc, nước da trắng của anh rất đẹp, mấy bà cô trong siêu thị cứ nhìn chằm chằm muốn ăn tiểu thị tươi. Mèo con sau khi được lao sạch người kêu ” meo meo” thoải mái nằm ngủ. Tôi cũng đi tắm sau đó ăn mì.

Trời trưa ôi bức, nóng từ trên mái nhà ập xuống, chiếc quạt máy cũ kêu ” cạch cạch” quạt công suất lớn mà vẫn không mát? Anh ngồi xuống trước bàn làm việc vẽ tranh tiếp.

Thời gian trôi nhanh thật, bên ngoài khung cửa sổ trời cũng đen rồi, tôi bật chiếc đèn lên, tính tiếp tục vẽ nhưng một cục bông nhỏ từ đâu lao tới, nhảy lên vai tôi. Hoá ra mèo con đói rồi nên muốn ăn cơm tối đây. Tôi đưa tay xách nó khỏi vai, treo lơ lửng trong không trung

-Mày thật phiền nên chủ mày mới bỏ mày có đúng không. Tao đoán chủ mày phải vất vả lắm mới chiều được tính khí của mày

Lấy cái chén nhỏ, tôi cắt bịch thức ăn ra, khui thêm hộp cá rồi cho nó ăn, nó ăn ngon lành, lâu lâu lại kêu lên” meo meo” như bảo thức ăn rất ngon. Bữa tối của mèo con tém sạch không chừa một thứ gì, bụng to lên phồng như quả bong bóng