Xu Hướng 1/2023 # Truyện Chuyện Dũng Cảm Nhất Chương 16 # Top 5 View | Viec.edu.vn

Xu Hướng 1/2023 # Truyện Chuyện Dũng Cảm Nhất Chương 16 # Top 5 View

Bạn đang xem bài viết Truyện Chuyện Dũng Cảm Nhất Chương 16 được cập nhật mới nhất trên website Viec.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Thứ bảy quả nhiên bác gái Kiều Vũ Phân gọi điện đến thúc giục cô, Ôn Nhiễm cau mày dập điện thoại, lo lắng mãi.Xem ra cũng chỉ còn cách đi mà thôi.

Ngày hôm sau thành phố B trời lại đổ tuyết dày, Ôn Nhiễm thở dài, bung ô đứng trước cửa, đẩy đẩy tuyết dưới chân sạch sẽ.Từ xa một chiếc xe hơi màu đen sáng bóng từ từ đi đến.Biển số xe cô không nhìn rõ nhưng mà có thể lái nó cũng đã là người không phải tầm thường.

Xe vững vàng dừng lại trước cửa lớn, cửa xe mở ra, một người mặc quân phục màu xanh lục, tay cầm mũ từ trong bước ra.Vừa ngẩng mặt lên nhìn thấy Ôn Nhiễm lại có chút sửng sốt.Ôn Nhiễm cũng không nhớ rõ người đàn ông trước mặt, chỉ là có chút quen mắt mà thôi, vì thế cô liền gật đầu, nghiêng người sang để cho anh đi qua.

Không ngờ rằng, chỉ một lát sau…

Phòng sách lầu hai, Ôn lão vẻ mặt vô cùng hiền lành đang cùng người đàn ông trẻ tuổi đó trò chuyện:”Vị Xuyện, con nói cha con đến thành phố B công tác sao?”

Người trẻ tuổi ngồi thẳng lưng, hai tay đặt nghiêm túc trên đầu gối, động tác tiêu chuẩn của người quân nhân.Anh cười gật đầu:”Ba cháu cả ngày đều nhắc đến vị thủ trưởng ngày xưa, nói là nếu đến thành phố B sẽ sang thăm ông đầu tiên.”

Ôn lão vừa lòng cười cười, còn nói cả ba tiếng tốt tốt tốt.

“Nhiễm Nhiễm à, đây là người ta nói với con, Triệu Vị Xuyên, lần trước hai đứa đến không đúng lúc, nếu không đã gặp nhau rồi.”

Thực ra đã sớm thấy rồi, lại không phải chỉ có một lần…

Ôn Nhiễm hướng anh cúi đầu, lại tiếp tục uống ly trà nóng trong tay.Triệu Vị Xuyên hơi nhíu mày, ánh mắt thú vị nhìn cô, lát sau anh lấy quà biếu gặp mặt mang theo từ thành phố chúng tôi nói Ôn lão là người phố N, tham gia quân ngũ cũng bắt đầu từ đó, đối với đặc sản vùng này lại vô cùng yêu thích, anh chọn quà này cũng thật là đúng ý.

Ôn lão cười tủm tỉm nhận lấy:”Ta nghe cha con có nói qua, con bây giờ đang công tác rất tốt hầu như đều dựa vào sức lực chính mình.Phải không?”Dừng lại một chút, ông thử hỏi:”Vậy đã có đối tượng nào chưa?”

Lời vừa nói ra đã khiến cả hai người sửng sốt.Ôn lão quan sát sắc mặt liền cười nói:”Nếu không có, cháu thấy Nhiễm Nhiễm nhà ta thế nào?”

Ôn Nhiễm bất lực cười khổ, thì ra bác gái muốn giới thiệu bạn trai cho cô, thực ra chính là Ôn lão chọn lựa.Từ khi nào cô cũng đáng để Ôn lão tướng quân lo lắng như vậy?

Cô gắt giọng:”Ông nội à, sao lại hỏi như thế.Hơn nữa con còn nhỏ, chỉ mới hai mươi mốt tuổi, con không vội đâu.”

Ôn lão và Triệu Vị Xuyên đồng thời ý tứ liếc cô một cái, nhìn áp lực đè lên mình càng ngày càng lớn, Ôn Nhiễm vờ như không có việc gì, tiếp tục uống trà trong tay, cố gắng không chế, không để cho nước đảo ra khỏi chén.

Triệu Vị Xuyên rất nhanh hiểu được ý tứ của cô, cười cười:”Ông không nên sốt ruột, bây giờ cháu huấn luyện bộ đội quá bận, sau mấy tháng nữa lại có mấy cuộc diễn tập quân khu, thời gian ngủ còn không đủ, nếu mà yêu đương chỉ sợ thiệt thòi cho người ta.”

Ôn lão cười gật gật đầu, lại nhấp một ngụm trà, nhìn không rõ cảm xúc như thế nào.

Ở lại Ôn trạch ăn cơm trưa xong Ôn Nhiễm đứng dậy xin phép về.Ôn lão sắc mặt không tốt, Kiều Vũ Phân cũng có vẻ xin lỗi nhìn cô.Cô chỉ cười không để ý lắm rời đi.Phía sau có tiếng bước chân càng gần, không quay lại cũng biết là ai.

Đi qua hành lang, cô xoay người nhìn sang bên cạnh, nhỏ giọng xin lỗi Triệu Vị Xuyên:”Thực xin lỗi anh, ông nội tôi lẩm cẩm rồi.”

Triệu Vị Xuyên chăm chú nhìn cô một lát:”Không sao, có cần tôi đưa em về không?”

Ôn Nhiễm lắc đầu, do dự một chút:”Anh có thể cho tôi xin địa chỉ nhà được không?”Thấy Triệu Vị Xuyên có vẻ ngạc nhiên nhìn, cô cuống quýt giải thích:”Tôi nghe ông nói, bác Triệu là bạn của ba tôi, cho nên tôi muốn đến gặp bác một lần.”Cô chưa từng nghe ai nhắc đến bạn của ba, chỉ duy nhất lần đó ông nội nói cho cô biết, chắc là không lầm.

Triệu Vị Xuyên cười cười:”Em không cần vội giải thích như vậy, nhà của tôi không ở đây, hay là em lưu lại số điện thoại đi, khi nào tiện tôi sẽ liên lạc.”

Ôn Nhiễm do dự một chút rồi đáp ứng.

Cô hôm nay đã phá hỏng mọi chuyện, nhìn sắc mặt ông nội cũng là chứng cứ rõ ràng nhất.Nhưng mà, cô biết, hôm nay dù là bất cứ chuyện gì cô cũng không nghe theo thôi.Nếu cô thực sự từ chối, Ôn gia chắc cũng không để ý lắm đâu.

“Cô Ôn!” Bỗng nhiên có một giọng nam gọi cô, Ôn Nhiễm định thần lại, quay người đã thấy Phiền Ánh Trạch, cậu mang nào bao lớn bao nhỏ chạy đến hướng này, nhìn rất vất vả.

“Em làm gì vậy?”Ôn Nhiễm cầm lấy một túi to trong tay cậu, tránh để túi lớn này đổ sụp trong lòng cậu ta.

Nam sinh trẻ con nhíu mày:”Chúng em vừa đi mua một số thứ cần cho buổi liên hoan Tết Nguyên Đán, cũng không biết mấy người kia đâu, em đã đợi nhiều giờ rồi cũng không thấy.”

Phiền Ánh Trạch vội cự tuyệt:”Không cần đâu cô, em chờ mấy bạn lát nữa.”Đáp lại cậu Ôn Nhiễm đã đi được một đoạn xa, Phiền Ánh Trạch thoáng sửng sốt rồi nhanh chóng bắt kịp.

Nhìn bộ dáng buồn bực của cậu, tâm tình Ôn Nhiễm cũng tốt hơn, nếu không phải hai tay ôm này nọ cô rất muốn vỗ vỗ vai cậu,”Lớp Trưởng à, hiện tại ta muốn lấy thân phận học tỷ chứ không phải một cô giáo để giáo dục em, làm người không nên chân thành quá, sẽ bị người ta đùa giỡn biết không?”

Cậu lớp trưởng liếc cô một cái, quả nhiên không phải nói với tư cách giáo viên:”Cô à cô đi đâu vậy?”

“Tản bộ!” Lời ít ý nhiều.

Khóe miệng Phiền Ánh Trạch như nhếch lên, cùng cô bước dài:”Cô à, dù cô không muốn nói nhưng mà cũng nên tìm một cái cớ tốt hơn chứ.”

Ôn Nhiễm nheo mắt nhìn cậu nhóc này, ngay khi cậu bị áp lực đè nén đến muốn đầu hàng, cách đó không xa có tiếng gọi lớn.Hai người cùng nhìn lại, là chiếc xe màu xám của Diệp Dĩ Trinh.

“A, đó không phải là thầy Diệp sao?” Phiền Ánh Trạch dùng tay che trên mắt, thấy rõ người đang tới.

Thực là khéo quá, lần trước cô cũng ở chỗ này thấy anh.Lần này anh vẫn còn đeo kính mắt, chắc là vừa làm việc xong.

Thầy Diệp.

Ôn Nhiễm tự dưng kích động, cứ khi nghe đến tên này, cô sẽ không tự giác mà nghĩ đến câu nói đó của Lưu Phỉ Phỉ.Thích thầy Diệp sao.Cô khẽ nhắm mắt, muốn đem câu nói này ném đi thật xa, đến khi mở mắt ra đã thấy xe Diệp Dĩ Trinh ngay trước mặt.

“Thầy Diệp.”Hai người cùng gọi khiến cho Diệp Dĩ Trinh ngồi trong xe cũng phải ngẩn người.

“Sao lại mang nhiều đồ lỉnh kỉnh thế, lên xe, tôi đưa hai người về.”Nói xong anh định bước xuống mở cửa xe.

Không thể được.Trong lòng Ôn Nhiễm ngay lập tức lên tiếng nhắc nhở, vì thế cô vội vàng cự tuyệt:”Không cần đâu thầy Diệp.”

Vừa nói xong cả Phiền Ánh Trạch và Diệp Dĩ Trinh đều quay lại nhìn cô, Ôn Nhiễm gượng cười hai tiếng, đẩy đẩy Phiền Ánh Trạch bên cạnh.”Không phải em nói đã hẹn bạn học ở trạm xe điện ngầm rồi sao, chuyện quan trọng thế mà cũng quên.”Sau đó lại cười cười nhìn Diệp Dĩ Trinh, “Thầy Diệp à, không cần phiền thầy đâu ạ.”

Diệp Dĩ Trinh hơi nhíu mày, dừng lại ở ánh mắt Ôn Nhiễm:”Vậy các em cẩn thận đi, trời tuyết nhiều, coi chừng té.”

Rốt cục cũng tiễn được vị đại thần này, Ôn Nhiễm thở dài nhẹ nhõm, quay đầu lại đã thấy ánh mắt đánh giá của Phiền Ánh Trạch:”Sao, làm sao vậy?”Cô phát hiện hai người này, một lớn một nhỏ, đều có một ánh mắt thực sắc bén, cô ngay cả trước mặt Ôn lão tướng quân áp lực cũng không bằng, mọi thứ cứ như đều lộ ra hết cả.

“Cô à, sao lại nói dối.”Phiền Ánh Trạch nhỏ giọng nói thầm,”Hơn nữa thầy Diệp cũng có vẻ không tin, chỉ là không muốn bắt bẻ cô mà thôi…”

Ôn Nhiễm:”…”

………………..

Trở lại kí túc xá liền nhận được điện thoại của mẹ, Ôn Nhiễm không rõ mẹ đã biết điều gì, cho nên khi nói cũng rất cẩn thận tìm đề tài.Nói mấy câu xong cô cũng đoán được hình như mẹ vẫn chưa biết gì cả, cô không muốn mẹ phải phiền lòng, cho nên cũng sẽ không đề cập đến.

Hái người nói một lát, Ôn phu nhân bỗng nhiên hỏi:”Đúng rồi Nhiễm Nhiễm, Tết Nguyên Đán mẹ muốn đi du lịch một chuyến, con nên ở lại trường, đừng về nếu không trong nhà cũng không có người.”

Ôn Nhiễm trố mắt một chút, mẹ lại nói tiếp:”Mẹ thực có lỗi.”

Cô còn có thể nói gì chứ, chỉ an ủi mẹ vài câu rồi dập máy.

Ký túc xá chỉ còn Lâm Sanh, Đồng Chu từ đêm ở sân bay trở về đã cắm rễ ở thư viện tự học, Lưu Phỉ Phỉ thì bây giờ lại cực kì đào hoa, cùng với một anh năm tư đại học cơ khí đang qua lại, cho nên mấy hôm trước mới về kí túc xá.

Ôn Nhiễm vừa uống nước vừa trấn tĩnh tinh thần, nhấc đầu nhìn lại đôi mắt đẹp của Lâm Sanh.Tóc cô cũng mọc dài không ít, che khuất đi ánh mắt, cho nên cô dùng kẹp túm ra phía sau, chỉ còn một đôi mắt to, lúc nhìn chằm chằm lại giống như một kiểu mê hoặc.

“Làm sao vậy?”Ôn Nhiễm hỏi.

Lâm Sanh khẽ cười:”Không có gì, chỉ là trường vừa mới thông báo, đại học A và đại học B muốn hợp tác làm một hạng mục.Nghe nói hạng mục này có sự cộng tác của ngân hàng GP, có muốn tham gia không thì nhanh chân mà đăng kí.”

Ôn Nhiễm lơ đãng ừ một tiếng.

Lâm Sanh mở to mắt nhìn cô:”Này, vậy thôi à, cậu có biết có bao nhiêu người muốn vào danh sách không hả?Trên cơ bản toàn bộ các sinh viên trong khóa đều đăng kí trên trang web, mạng còn bị tê liệt.Ôn Nhiễm à, mình thấy cậu rất thích hợp nha, cậu xem, cậu từng học đại học A, giờ là nghiên cứu sinh đại học B hai bên đều biết rõ, đúng không?”

Hiếm khi mới được băng sơn mỹ nhân nói như vậy, Ôn Nhiễm quyết định hỏi thêm:”Vậy đại học A giáo viên nào tham gia thế?”

Lâm Sanh cúi đầu nhìn danh sách trong tay:”À, giáo sư quản lý học viện Lưu Khải Minh và giáo sư Trương Uẩn.”

“Ngoài hai người này còn ai không?”

“Không.Trường mình vẫn chưa chọn được ai, có khả năng là thầy Diệp và Sư thái.Sư thái đã tham gia nhiều rồi.Còn thầy Diệp lại có rất nhiều kinh nghiệm trong việc phân tích hạng mục này, chắc là không sai đâu.”Cô khép tập lại, nhìn Ôn Nhiễm:”Thế nào, tham gia không?”

Ôn Nhiễm lo lắng một chút, suy tính gì đó rồi cắn răng cười:”Mình nghĩ, hay là thôi đi.”

Tết Nguyên Đán ở gần phía trước, lịch thi của nghiên cứu sinh cũng được thông báo.Đa số các buổi thi đều ở trước hoặc sau ngày nghỉ, biết được tin này ai ai cũng oán thán rầm trời.

Giáo sư Ngô đứng trước bục giảng trấn an mọi người:”Các thầy chịu trách nhiệm giải thích thắc mắc, các trò chỉ có việc tiếp thu kiến thức, thi cử cũng chỉ là một cách thức thôi, không nên nhìn nhận quá nặng nề.”

Lưu Phỉ Phỉ miết môi:”Nếu Sư thái cũng có suy nghĩ giống thầy Ngô có phải tốt không?”

Lâm Sanh tiếp lời:”Cậu tốt nhất cứ chờ mong người bạn trai trong truyền thuyết có thể đem được sư thái về nhà đi, nếu không cô sẽ càng tiến đến thời kì mãn kinh đó.”

Lưu Phỉ Phỉ vỗ ngực:”Thật là đáng sợ.”

Lúc tan học Ôn Nhiễm đi lên để giao báo cáo, thầy Ngô đang thu thập vài thứ nhìn thấy cô liền đẩy đẩy mắt kính:”Tiểu Ôn à, ta hôm nay có nhìn qua danh sách, mọi người ai cũng đăng kí tham gia hạng mục GP sao lại không có em?”

Đối mặt với câu hỏi của giáo sư Ngô, Ôn Nhiễm có chút khó xử gãi gãi đầu:”Em, chỉ là không muốn tham gia…”

Ngô lão ừ một tiếng, nghiêm túc nhìn cô:”Đây là cơ hội tốt lắm, em không cần lo lắng, thầy rất xem trọng em.”

Cô vâng dạ rồi đưa thầy về văn phòng.Vừa lúc đi qua phòng của Diệp Dĩ Trinh, cô bước nhanh hơn, không nghĩ lại có người gọi lại, nhưng mà rất may lại là Trình Bắc.

“Gặp quỷ à, thấy chị cũng không thèm chào.”

Ôn Nhiễm cười cười,”Em không có, chị Trình Bắc có việc gì à?”

Trình Bắc xoa xoa cổ đau nhức, vẻ mặt đau khổ:”Thầy đi thành phô T, bỏ lại một đống việc cho chị, mấy ngày nay toàn thức suốt đêm.”

Ôn Nhiễm mở to hai mắt:”Không thể nào, sao thầy Diệp lại ngược đãi chị như vậy.”Ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng dường như cũng buông lỏng đi nhiều.

Trình Bắc nháy mắt mấy cái:”Không nghe qua à, nghiên cứu sinh chính là làm tạp dịch cho thầy.Nhưng mà bình thường cũng tốt, gần đây thầy bận sang thành phố T họp ở công ty GP.Đúng rồi em biết không, cố vấn cao cấp của GP chính là thầy Diệp đấy, kiếm thêm khoản thu nhập không nhỏ nha.”

“Chị nói, chị nói thầy Diệp hay đến thành phố T là vì làm việc ở GP?” Ôn Nhiễm không tin hỏi lại.

“Không tin?Chị cũng thấy thật kì lạ, vừa là giáo sư, lại là cố vấn cao cấp của một công ty.”Trình Bắc nhún vai, cười nói:”Rất khó lý giải đúng không?”

Ôn Nhiễm khiếp sợ cũng không phải là việc này, mà là GP, cô nắm lấy tay Trình Bắc,”Chị Trình Bắc, chị có biết người phụ trách trụ sở GP ở thành phố T Ôn Hành Chi không?”

“Ơ, em có biết người này sao?”Trình Bắc có chút ngạc nhiên,”Thực ra Ôn tiên sinh này chị biết không nhiều, cũng chỉ đi cùng thầy Diệp nên thấy vài lần, cũng có nghe trợ lý Ôn tiên sinh nói, Ôn tiên sinh và thầy Diệp trước đây là bạn học cho nên thầy Diệp mới đồng ý làm cố vấn cho GP.”

Bạn học?Bạn học sao…

Ôn Nhiễm nhất thời đờ người.

“Ôn Nhiễm em sao vậy?”Trình Bắc nhẹ giọng gọi cô.

Sắc mặt tái nhợt, cô cười nhẹ:”Em không sao.”

Ôn Nhiễm nhớ rõ, từ những ngày đầu đến thành phố B cô đã đáp ứng ông nội đến Ôn trạch.Khi đó cô không quen thuộc thành phố này.Chính là chú út tự mình lái xe đưa đón.Tuy rằng chú út trước mặt cô không bao giờ tự cao tự đại, nhưng cô biết, người ngoài nhìn vào đều phải cung kính gọi một tiếng Ôn tiên sinh.Không chỉ bởi vì thân phận của chú mà còn bởi chú rất có bản lĩnh trên thương trường.Có lẽ bởi vậy, khi gặp Ôn Hành Chi, Ôn Nhiễm luôn cảm giác người đó như ở cách mình một tầng xa.

Ngày cô đi trời mưa rất to, bác gái đưa cô thay quần áo cô lại cương quyết từ chối, bác lại sợ cô ngại nên thôi.Sau đó khi cô gọi cho mẹ, mẹ lại cười:”Không sao, bác con rất tốt, chỉ là thương con quá thôi.”Rồi mẹ nói tiếp:”Nhưng mà cũng đừng chuyện gì cũng đi tìm bác, nếu không được thì tìm chú út con.Chú thương con nhiều hơn con tưởng.”

Thật sao?Ôn Nhiễm thất thần, sao cô luôn cảm thấy, mình gặp người đàn ông nào, đều sâu đến mức không nhìn thấu được.

Truyện Chuyện Dũng Cảm Nhất Chương 3

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Mấy ngày nay vừa vặn là ngày toàn bộ học sinh nhập học, các câu lạc bộ trong trường cũng tranh thủ chiêu nạp thêm thành viên mới.Nhưng mà các cô lại là nghiên cứu sinh, tuy cũng mang các mác người mới nhưng lại không ai đến hỏi thăm.Chỉ có một khóa duy nhất, danh sách lại ít đến đáng thương.Hơn nữa đại học B đối đãi với học sinh đều thực hành chính sách nuôi thả, cho nên trong mấy ngày khai giảng này, Ôn Nhiễm rảnh rỗi quá đành ở kí túc xá xem phim.

Hôm nay Ôn Nhiễm đăng kí MSN, vừa kết nối được đã có thông báo, thì ra là nàng Diêu Trường quấy rầy.Đây là bạn từ nhỏ đến lớn của cô, suốt ngày đều học cùng lớp với nhau, mãi đến khi Ôn Nhiễm lên đại học đến trường B thì tách ra.Bây giờ Diêu Trường đang làm việc cho một ngân hàng đầu tư, mỗi ngày lên MSN không ngừng, ca thán công việc cho nên ngay khi xem status của Ôn Nhiễm lúc sáng :”Hôm nay không có việc gì làm” lập tức không bình tĩnh.

Bông y tế: Ôn Nhiễm mày làm tao nhớ đến Louie mười sáu…

Ôn Nhiễm: ?

Bông y tế: Louie mười sáu thích viết nhật kí, có việc cũng ghi mà không có cũng ghi.

Ôn Nhiễm:…

Bông y tế: có một ngày buổi sáng, ông ta viết nhật kí: Hôm nay không có việc gì làm

Ôn Nhiễm: sau đó?

Bông y tế: kết quả cách mạng nước Pháp nổ ra, sau đó mày cũng biết.

Ôn Nhiễm:…

Quả nhiên con người này tâm lý không bình thường mà.

Bông y tế: haha, nói giỡn thôi.Thế nào, cuộc sống của nghiên cứu sinh ở đại học B thế nào?

Ôn Nhiễm: không có gì để làm.

Bông y tế: lúc trước mày cố gắng để được trúng tuyển vào đại học B, sao lại không có việc gì ,nói đi.

Ôn Nhiễm suy nghĩ một lát, ngón tay trên bàn phím định đánh lại thôi.Đúng lúc Đồng Chu đột nhiên đẩy cửa bước vào, cầm một quyển tập chí nói mãi không ngừng.Ôn Nhiễm nhìn bạn một cái, có tâm đưa cho bạn cốc nước.

Đồng Chu không giống với cô, vừa mới đi gia nhập hội nghiên cứu sinh, mỗi ngày đều có việc, đúng là bộ dạng của sinh viên mới.Đồng Chi uống ngụm nước, huơ huơ tạp chí vui vẻ nói:”Này, mình nói cho nghe, gia cảnh thầy Diệp thật không đơn giản.”

“Thầy Diệp?”

“Đúng, chính là giáo sư Diệp.”

Ôn Nhiễm bừng tỉnh:”Thế nào cơ?”

“Này cậu xem, học vị tiến sĩ ngành kinh tế Bắc Mỹ, nghe nói trước kia là nghiên cứu sinh đại học T”

Nói xong Đồng Chu đưa một phần tạp chí cho cô,Ôn Nhiễm vừa nhìn đã thấy là tạp chí nội bộ của đại học T, cũng không biết Đồng Chu kiếm đâu ra.Ảnh chụp Diệp Dĩ Trinh lưu ở trang thứ hai, anh cùng một người đàn ông khác kề vai, chụp cận cảnh, khuôn mặt hao gầy, miệng mở rộng như đang cười.

Không thể không nói người đàn ông này cười làm cho người khác có ấn tượng rất sâu sắc, ôn hòa, không quá khoa trương, nhìn qua lại rất thoải mái.

Ôn Nhiễm nhìn tiêu đề: “phó giáo sư trẻ tuổi nhất đại học T”, bàn tay nắm tạp chí càng thêm chặt.

Sau ngày khai giảng, viện trưởng học viện ra thông báo tiến hành ở quy mô nhỏ vài nghiên cứu.

Sáng sớm thứ tư, bốn người trong kí túc xá suy nghĩ miệt mài bắt đầu chọn đề án.

Lưu Phỉ Phỉ không ngừng đập bàn:”Đề án này giống như muốn đua tốc độ với ốc sên a, đến ốc sên cũng còn chê nó chậm.”

Đồng Chu khuyên bảo:”Không cần gấp gáp, cứ thong thả suy nghĩ rồi cũng làm được thôi”.

“Làm gì có chuyện tốt như thế, có khi ngay cả thành tích bình thường không khéo cũng bị người ta cướp sạch, mấy đề đưa cho cậu chính là của Diệt Tuyệt sư thái đó a”.

Đồng Chu nhô đầu ra khỏi máy tính:”Sư thái, sư thái là ai?”

Lưu Phỉ Phỉ bày ra bộ mặt vô cùng đau đớn:”Chính là người khó tình cực kì lại quyết định việc tốt nghiệp của chúng ta, học kì này lại đúng có một môn của bà,Miss Lý.”

Ôn Nhiễm cẩn thận hỏi:”Sẽ không thảm như vậy chứ?”

“Sao lại không, chạy nhanh chạy nhanh thôi.”

Một loạt đầu đề, Ôn Nhiễm xem qua một lần, có chút đau đầu.Mỗi một hàng là một tiêu đề, ngay cả gợi ý cũng không có làm cho Ôn Nhiễm thật rất muốn có đề cương luận văn.Quên đi, cũng không có gì quan trọng, tùy tay chọn một cái, xem như đã không còn đường lui.

Môn thứ nhất là của Diệp Dĩ Trinh, Ôn Nhiễm còn nhớ rõ, lúc tan học tiết đầu tiên thầy có nói là sẽ không điểm danh, hy vọng mọi người có thể đi học đúng giờ, nếu không có thể tự mình viết đơn xin phép rồi đưa lên là được.Đối với sinh viên hoàn toàn tin tưởng.

Mọi người không khỏi cảm thán:”Giáo sư như vậy thật không nhiều lắm”.

Ôn Nhiễm định tiết thứ nhất tranh thủ đến sớm chiếm chỗ, nhưng cô lại không thể rời giường được, thế là chờ sang tiết hai, nhưng mà đi muộn ngồi sau lại không nhìn thấy gì, bởi vì người đến nghe tiết của thầy quả không ít.Lúc này Ôn Nhiễm đứng ở cửa cùng Lưu Phỉ Phỉ mắt to trừng mắt nhỏ:”Này đây là môn chuyên ngành của chúng ta, bọn học MPA chạy tới đây làm gì?”

May mà Đồng Chu đến sớm đã chiếm được chỗ phía trước, Ôn Nhiễm đi theo Lưu Phỉ Phỉ chen qua, Đồng Chu nhún vai:”Biết làm sao được, thầy Diệp vốn rất được hâm mộ mà.”

Ôn Nhiễm ngẩng đầu nhìn Diệp Dĩ Trinh đang chậm rãi bước lên bục giảng, phong thái cực kì nhàn nhã.

Diệp Dĩ Trinh nhìn quét qua mọi người lộ ra một nét cười thản nhiên, hai tay chống bàn từ từ nói:”Gần đây nghe nói có nhiều người oán giận tôi tại sao đến dạy lại dẫn theo nhiều học sinh như vậy, tôi cũng không hiểu lắm, hôm nay bước vào phòng mới ngẫm ra.”

Có người cười trộm.

Diệp Dĩ Trinh cười cười nói:”Thích môn học này quả là tốt, nhưng đối với các bạn trễ học lại không tốt.Tôi nghĩ có người oán giận tôi cũng không phải là không đúng.”

Cách nói hài hước của hắn bây giờ Ôn Nhiễm đã khá quen thuộc, bả vai bị Lưu Phỉ Phỉ vỗ một cái:”Ôn Nhiễm mình luôn thấy, một người con gái đứng đắn không thể tùy tiện thích một nam nhân.”

Ôn Nhiễm bị dọa nhếch miệng:”Cho nên?”

Lưu Phỉ Phỉ nháy mắt nói:”Cho nên, hiện tại mình rất hối hận, mình muốn là một nữ sinh bồng bột đem luôn người đàn ông trên bục cho vào túi”.

Haha

“Nữ nhân đứng đắn sẽ không bị sắc đẹp dụ dỗ”.

“Mình biết nhưng cũng có thể gặp được ngoại lệ”.

Ôn Nhiễm híp mắt nhìn Diệp Dĩ Trinh, không khỏi tưởng tượng không biết có bao nhiêu người nguyện ý cho hắn ngoại lệ đó.

Tới gần giờ nghỉ, Diệp Dĩ Trinh tắt máy tính:”Hôm nay học viện đã thông báo kết quả đề án được nhận.”

Tất cả mọi người rất quan tâm đến chuyện này vội hỏi:”Thầy à, đề mục thầy chọn là của người nào?”

Giáo sư tốt tình hiền lành như vậy ai mà không muốn làm cùng cơ chứ.

Chỉ một người thôi sao?Thực vất vả mà.Ôn Nhiễm trong lòng hơi sợ, cô tùy tiện chọn cái đề án kia sẽ không phải là…

“Ôn Nhiễm” âm thanh trầm thấp nhưng lại rất rõ ràng, người đàn ông ngẩng đầu lên, quét qua một vòng:”Ôn Nhiễm là ai?”

Quả nhiên…

Dự cảm chẳng lành của cô luôn cực kì chuẩn xác, Ôn Nhiễm bất lực trước cặp mắt ngưỡng mộ của mọi người đứng lên, mỉm cười nhạt nhẽo, nghiến răng nghiến lợi nói:” Thưa thầy, là em.”.Em chính là cái người xui xẻo đó.

Diệp Dĩ Trinh ngẩng đầu lên, ôn hòa cười:”Hi vọng sẽ cùng em hợp tác vui vẻ.”

Đồng Chu nhỏ giọng nói:”Thật là tốt a.”

Lưu Phỉ Phỉ tiếp lời:”Giáo sư Diệp đúng là tốt nhất a.”

Ôn Nhiễm đầu đầy hắc tuyến ngồi xuống, không chú ý đến vẻ hứng thú trong ánh mắt của Diệp Dĩ Trinh.

Thật ra kết quả này với anh cũng có chút ngoài ý muốn, văn phòng thông báo quá muộn, anh còn không kịp nhìn đề mục đã rút đại một bộ, vốn tưởng sẽ không có ai chọn, mình cũng sẽ được nhẹ nhàng hơn, không nghĩ lại có một người.Cũng may, anh còn có chuẩn bị.

Dọn dẹp xong xuôi để về, vừa ra khỏi phòng đã thấy có một cô gái đang chờ.

Anh khẽ nhăn mày, chậm rãi bước qua cười nói:”Có vấn đề gì sao ?”

Ôn Nhiễm mâm mê ngón tay có chút ngượng ngùng vuốt vuốt tóc:”Em chỉ muốn hỏi thầy, đề án phải chuẩn bị gì trước ạ?”.Chỉ có một mình, cô cũng cần phải sớm làm thôi, nghĩ đến đây Ôn Nhiễm càng cảm thấy chán nản.

Cho dù người con gái trước mặt cố gắng che giấu, Diệp Dĩ Trinh vẫn nhìn thấy trong ánh mắt sáng ngời đó có một tia cảm xúc khác thường, khẽ cười:”Không cần vội, thứ sáu tuần này mới bắt đầu, khi đó chúng ta hãy bàn bạc.”

Ôn Nhiễm:”…”.Quả nhiên, hắn không hiểu sự khổ cực của cô

“Này em?”Anh gọi, nhìn đồng hồ,”Còn có việc gì sao, tôi còn có tiết.”

Nói xong lại mỉm cười, vẻ mặt hòa nhã vui vẻ đó làm Ôn Nhiễm vô thức lắc đầu, khi tỉnh ra thì bóng dáng cao lớn của Diệp Dĩ Trinh đã ở đằng xa.

Thứ sáu là lần đầu tiên họp, Ôn Nhiễm cẩm tài liệu đến khu học viện.Nhắm mắt, thật sự không có tinh thần chút nào.

Thời gian còn sớm, tòa học viện không có mấy người, Ôn Nhiễm đứng trước đại sảng, nhớ tới khi mình đi Đồng Chu và Lưu Phỉ Phỉ còn nằm trong chăn ngủ, thật oán giận mà.Thứ sáu vốn không có tiết, các thầy cô đều khá rảnh rỗi, đa số các đề báo cáo đều họp mười giờ, nhưng tối qua Ôn Nhiễm lại nhận được lời nhắn của Diệp Dĩ Trinh, sáng tám giờ có mặt ở phòng họp.

Trước cửa phòng làm việc của sư thái, cửa khép hờ, Ôn Nhiễm liếc mắt nhìn qua, sư thái đang trừng mắt nhìn hai bạn nam cùng lớpTrong lòng không khỏi sung sướng, không may cũng không phải chỉ có mình cô.

Văn phòng của Diệp Dĩ Trinh ở cuối hành lang, cửa mở sẵn, Ôn Nhiễm do dự một chút rồi gõ cửa.

“Vào đi”.Giọng đàn ông từ trong phòng truyền ra.

Ôn Nhiễm đẩy cửa bước vào, Diệp Dĩ Trinh ngồi bên bàn làm việc, ngẩng đầu lên bốn mắt nhìn nhau, đằng sau chiếc kính là đôi mắt đen láy, trầm tĩnh như nước, thấy cô thì ánh mắt chợt lóe lên.

“Buổi sáng tốt lành”.

Ôn Nhiễm ngượng ngùng gật đầu:”Buổi sáng tốt lành”.Nghĩ nghĩ một lát rồi nói tiếp:”Thầy Diệp”.

Nói xong lại thấy hắn cười, có vẻ như bộ dạng lúc nãy của cô chọc cười hắn.Bỗng nhiên một danh sách được đưa đến trước mặt.

“Đầu tiên xem bảng danh sách này, phía dưới là những thứ em cần tham khảo, tôi ở đây có mấy quyển, còn lại em đến thư viện tìm”.

Ôn Nhiễm nghe xong thoáng ngơ ngẩn.

Diệp Dĩ Trinh vừa xem tài liệu vừa nói:”Cũng có thể sẽ gặp khó khăn, vốn đều là những tài liệu dành cho nghiên cứu sinh khi làm luận văn dùng.Nhưng mà em cũng có thể đi hỏi các anh chị đi trước, nếu vẫn không được…”.Giọng nói kéo dài một chút rồi lại vang lên:”Em cũng có thể tìm tôi.”

Cô thật không thể hiểu được cái vị giáo sư hay nói giỡn này.

“Thầy à, cái này chúng ta không học mà”.Cô cố gắng đề nghị.

“Sao?Vậy nhân dịp này thì học nhiều một chút, càng tiếp thu được nhiều hơn.”

Lại bị bác bỏ, Ôn Nhiễm nhất định không buông xuôi:”Nhưng mà không phải chỉ là thành tích bình thường thôi sao?”

“Em nói không sai.”Hắn gật đầu.”Nhưng cũng không phải là không quan trọng.”

Ôn Nhiễm ngẩng đầu nhìn hắn, thấy đôi mắt hắn híp lại, thần sắc không giống như vẻ ôn hòa lúc trước:”Nếu không quan trọng ,tôi cũng không cần phải bỏ thời gian cho em.Làm gì cũng phải chú ý được mất,em hiểu không.”

Người này dạy dỗ học trò mà vẻ mặt cũng không thay đổi.Ôn Nhiễm hít một hơi, lấy bút ra bắt đầu đánh dấu vào bảng, bộ dạng rất ư là hiên ngang lẫm liệt, thấy chết không sờn.Không bảo sao mà Diệp Dĩ Trinh và sư thái đều bắt đầu họp vào tám giờ, thực là thời điểm bi tráng mà.

Diệp Dĩ Trinh nhíu mày nhìn người con gái trước mặt, môi hơi gợi lên.

“Thầy Diệp”.

“Ừ”.Anh vươn tay nhận lấy bảng danh sách cô đưa, nhìn qua ,đúng đến tên mình thì bật cười, cô bé này, cố ý?

“Ôn Nhiễm.”

“Dạ?”

Nghe được tên mình, Ôn Nhiễm theo bản năng ngẩng đầu, thấy người trước mắt lấy bút vòng to trên tờ giấy, ba chữ cái to làm Ôn Nhiễm như có bị sét đánh, chỉ đạo giáo sư Diệp Dĩ Trinh, cô thế nhưng lại viết sai hai chữ!!

Diệp Dĩ Trinh dở khóc dở cười, lấy ra một chiếc bút giúp cô sửa lại, rồi đưa cho cô.

Dĩ Trinh.

Khí thế độc lập mạnh mẽ, đúng là hai chữ này.

Truyện Đại Kiếp Chủ Chương 132

Tác giả: Hắc Sơn Lão Quỷ

Chương 132: Mèo Trắng Mắt Đen

Hắc phong gào thét, ma vật hoành hành!

Lúc này tại Ma Tức hồ bên trong, độc thân đi đường, là một kiện phi thường gian nan sự tình!

Tại chưa hiện bực này thiên tai thời điểm, Ma Tức hồ bên trong mặc dù cũng có Hắc Ám ma tức tràn ngập, nhưng dù sao đó là tương đối nhạt mỏng, cũng không có cấp độ kia quái phong xuất hiện, càng quan trọng hơn là, các thức ma vật , bình thường đều chỉ sẽ yên lặng ở tại trong lãnh địa của mình, trừ phi ngửi được người sống khí tức, mới có thể nhào sắp xuất hiện tới. Nhưng tại lúc này, đến ngoại giới, chẳng những muốn chống cự Hắc Ám ma tức xâm nhập, còn muốn tránh né quỷ dị cuồng phong, càng phải gặp phải những cái kia lần theo Hắc Ám ma tức lưu động, xung quanh chạy loạn ma vật. . .

Có thể nói mười bước một hiểm, trăm bước một giết!

Phương Nguyên từ Bát Hoang Vân Đài bên trong vọt ra, đã đuổi đến tiếp cận một ngày thời gian đường, hay là xa xa không có đạt tới xông ra mảnh này thiên tai bao phủ chi địa trình độ, bởi vì hắn những nơi đi qua, ma tức càng dày đặc, cuồng phong càng đáng sợ, ma vật cũng nhiều hơn, dưới loại tình huống này, hắn đã không còn dám mượn Mộc Diên chi lực bay lên, bởi vì như vậy, như gặp hung hiểm, căn bản không rảnh tránh né!

Mà gặp tình hình như vậy, Phương Nguyên chỉ có thể cầm dài ba thước kiếm, tại trong Hắc Ám Ma Địa này thật nhanh ghé qua, thần kinh lúc nào cũng kéo căng, đề phòng khắp nơi khả năng tập quyển tới Hắc Ám Ma Phong, cũng tùy thời lưu ý lấy đột nhiên xuất hiện ma vật xâm kích. . .

Cả ngày trong thời gian, thần kinh của hắn một mực kéo căng, chưa dám có một lát buông lỏng!

“Sưu. . .”

Một đạo mắt trần có thể thấy Hắc Ám Ma Phong cuốn tới, chung quanh đá vụn nham mảnh đều đi theo nó bay lên trời, xoay tròn như con quay, tung hoành 10 trượng có thừa, ầm ầm cuốn thẳng đi qua, dọc theo đường, liền ngay cả phi nước đại trên mặt đất ma vật đều bị nó cuốn lại, càng mấu chốt chính là, những ma vật kia bị cuốn tiến vào trong cuồng phong, lại cũng không kinh hoảng, ngược lại đều lộ ra một loại quái dị hưng phấn cảm giác, liền phảng phất ngâm mình ở trong suối nước nóng con khỉ đồng dạng, thậm chí có thể nhìn ra được, bọn chúng trên người ma khí càng mãnh liệt. . .

“Đối với chúng ta mà nói, đây là một loại thiên tai, đối với đám ma vật tới nói, đây quả thực là đại tạo hóa a. . .”

Liền ngay cả Phương Nguyên, nhìn thấy màn này, cũng không nhịn được cảm thấy thở dài.

Trong Hắc Ám Ma Phong kia, ẩn chứa càng mạnh ma tức, sinh linh ngã vào trong đó, chẳng mấy chốc sẽ đọa hóa, có thể ma vật ngã vào trong đó, lại là đạt được to lớn gia trì, ma phong mãnh liệt lực đạo, còn không bằng lấy xé nát đám ma vật cường hoành nhục thân, mà ma tức lại có thể để bọn hắn nhanh chóng trưởng thành, kể từ đó, cũng chính là các đại ma vật đều đuổi theo Hắc Ám ma tức đầy đất chạy loạn nguyên nhân!

Mắt thấy nhiều như thế, không biết từ nơi nào chui ra, cùng mình ngược dòng mà đi ma vật, Phương Nguyên cảm thấy cũng nhịn không được có chút chấn kinh, cái này chỉ sợ là cả tòa Ma Tức hồ bên trong, tất cả ma vật đều theo Hắc Ám ma tức vọt vào Thanh Dương tông lãnh địa a?

Cũng may mà bọn hắn trước đó không có liều mạng!

Bởi vì nếu là liều mạng, chỉ bằng Thanh Dương tông lực lượng, tất nhiên chỉ có một con đường chết!

“Bây giờ đầy tông trên dưới, tính mệnh cũng chỉ tại mấy người chúng ta trên thân, hi vọng, sẽ có cái tốt kết quả đi. . .”

Hắn tìm một chỗ tạm thời không có ma phong, cũng không có ma vật chi địa, thở hổn hển mấy cái, trong lòng âm thầm nghĩ lấy.

“Chúng ta 11 người đi ra cầu viện, Tử Lâm Lãng cùng Vương sư đệ mới ra Vân Đài, liền chết thảm, chỉ còn lại chúng ta chín người, tất cả chạy tứ phương, bây giờ ta chọn con đường này, mặc dù ma vật không ít, nhưng cũng coi như đường bằng phẳng, không biết mấy người bọn họ như thế nào. . .”

“Chỉ hy vọng, mọi người có mọi người tạo hóa đi. . .”

Ý nghĩ này tại trong đầu hắn lóe lên vài cái, liền cũng rất nhanh quên ở sau đầu, tiếp tục hướng phía trước phóng đi.

. . .

. . .

Mà vào lúc này, khoảng cách Phương Nguyên kỳ thật không đến ba mươi dặm địa phương, cũng đang có một vị Thanh Dương tông đệ tử thật nhanh ngang qua, chính là đồng dạng đi ra cầu viện Ngự Thần phong đệ tử Mặc Diệc Hàn, hắn lúc này cảnh giác nhìn xem bốn phía, thật nhanh xông về trước lấy, trong lúc bỗng nhiên, hắn phát hiện có cái gì không đúng, bước chân chợt ngừng lại, vội vàng xoay người, liền nhìn thấy tại bên trái của hắn, một đạo màu đen ma phong gào thét lên cuốn tới, cách hắn đã phi thường gần, lúc này lại trốn tránh có thể là trốn tránh, hiển nhiên đã tới đã không kịp!

“Ngũ Hành Hậu Thổ Phù, mau!”

Mặc Diệc Hàn cũng là kinh hãi, lại gấp vội vàng đem một mực cầm ở trong tay một đạo lớn chừng bàn tay màu nâu phù triện tế đứng lên, phù triện kia đã có vẻ hơi cũ kỹ, hiển nhiên là một tấm cổ vật, theo phù triện tế lên, Mặc Diệc Hàn cũng lập tức bị màu vàng nhạt quang hoa bao khỏa, cả người liền lập tức trốn vào trong đất, ghé qua hơn trăm trượng về sau, mới trở lại mặt đất, thở mạnh.

Lúc này đạo kia Hắc Ám Ma Phong đã đi qua, hắn cũng coi là khó khăn lắm tránh thoát một kiếp. ]

“May mắn có như thế một đạo tổ truyền Độn Địa Phù, nếu không mạng nhỏ không biết ném đi bao nhiêu hồi. . .”

Hắn cũng là mồ hôi lạnh chảy một thân, có chút may mắn nhìn xem đạo phù triện này.

Lúc này trên phù triện, nhan sắc lại phai nhạt mấy phần, hiển nhiên linh lực không nhiều, sắp khô kiệt.

“Đạo phù triện này, tại trong nhà của ta truyền mấy trăm năm, theo thái gia gia giảng, là Lôi Châu một vị lão Tiên Nhân cùng nhà ta tổ tiên có chút uyên duyên, cho xuống, đời đời kiếp kiếp đều không nỡ dùng nó, thẳng đến ta nhập Ma Tức hồ, mới trong âm thầm giao cho ta, lưu làm bảo mệnh chi dụng, bây giờ quả nhiên có đất dụng võ, vô luận là ma vật, hay là Hắc Ám Ma Phong, đều có thể dựa vào nó tránh thoát. . .”

“Ai, chỉ tiếc, ta tu vi quá thấp, nếu không dùng nó một độn trăm ngàn dặm, chẳng phải là trực tiếp chạy đi rồi?”

Hắn vừa nghĩ, một bên bò lên, không lo được lau đi trên áo bào bụi đất, liền tiếp theo xông về phía trước.

Đạo phù triện này quá mức cổ xưa, trong đó còn sót lại linh lực, dùng một lần liền thiếu một lần, cũng không biết còn có thể hay không chống đến hắn chạy ra cái này Hắc Ám ma tức bao phủ hiểm ác chi địa, nhưng bây giờ cũng không có những biện pháp khác, chỉ có thể cầu nguyện nó có thể nhiều chống đỡ một hồi. . .

“Meo ô. . .”

Cũng liền tại hắn co cẳng phi nước đại thời điểm, đột nhiên bên tai truyền đến một tiếng khàn giọng mà quỷ dị tiếng kêu.

Mặc Diệc Hàn bị hù khẽ run rẩy, sau đó nắm chặt Độn Địa Phù, cảnh giác nhìn về phía trước, sau đó ánh mắt của hắn liền sợ ngây người.

Ở trước mặt của hắn, một tòa gò đất nhỏ phía trên, thế mà chính ngồi xổm một con mèo!

Đó là một mèo béo béo mập mập, toàn thân lông trắng, ánh mắt lại sâu như là bóng đêm đồng dạng.

Nó cứ như vậy ngồi xổm ở mô đất phía trên, mặt không thay đổi nhìn xem Mặc Diệc Hàn!

Như thế một chốc, Mặc Diệc Hàn mồ hôi lạnh đều chảy ra, trong tâm hồ nghi tới cực điểm: “Ma Tức hồ bên trong tại sao có thể có mèo?”

Nếu là một cái đọa hóa Miêu Ma thì cũng thôi đi, nhưng này con mèo, rõ ràng nhìn không phải ma vật.

“Sự tình có khác thường tất là yêu. . .”

Mặc Diệc Hàn cơ hồ không chút nghĩ ngợi, liền vội vàng dừng bước, lui về sau hai bước, hướng về một phương hướng khác bỏ chạy, còn về đầu nhìn một chút con mèo kia không cùng tới mới yên tâm, bất quá vừa mới trốn ra không có mấy bước, liền thấy được phía trước đang có một cái cường đại hình bò ma vật lao đến, bốn vó đạp lửa, vô cùng đáng sợ, Mặc Diệc Hàn liền vội vàng tế khởi Độn Địa Phù, đã trốn vào dưới mặt đất.

“Sưu. . .”

Màu vàng nhạt quang phù bọc lấy hắn dưới đất ghé qua, hơn trăm trượng đằng sau, hắn đã chống đỡ không nổi, vội vàng muốn về tới mặt đất.

Nhưng cũng liền tại hắn sắp thò đầu ra lúc, cả người bỗng nhiên sững sờ.

“Bò….ò…. . .”

Một tiếng trầm muộn gầm rú, từ dưới mặt đất truyền đến, sau đó Mặc Diệc Hàn cả người đều xông ra mặt đất, thậm chí bay lên giữa không trung.

Hắn bên dưới nửa người, thình lình đã bị một cái ma hình con giun nuốt xuống dưới, con giun kia chừng dài chừng mười trượng ngắn, trong giác hút mọc đầy răng sắc, đem Mặc Diệc Hàn đẩy lên giữa không trung, sau đó lại nhanh chóng chui trở về mặt đất, tại Mặc Diệc Hàn ánh mắt một khắc cuối cùng biến mất trên mặt đất thời điểm, ánh mắt của hắn, vừa hay nhìn thấy cái kia ngồi xổm ở trên đồi núi, con mắt đen kịt mèo trắng.

“Hô. . .”

Trên mặt đất, còn giữ tấm kia nhiễm máu tươi Độn Địa Phù, bị gió thổi qua, không biết đi nơi nào.

Con mèo trắng kia mắt lạnh nhìn một màn này phát sinh, sau đó nhón chân lên, nhẹ nhàng đi vào trong bóng tối vô tận.

. . .

. . .

“Ai, ta sính cái gì anh hùng đâu?”

“Vừa rồi ai muốn đi ra ai đi ra tốt, ta liền nên tránh ở trong Bát Hoang Vân Đài chờ người khác tới cứu mạng. . .”

Hướng Đông Nam, một vị khác Thanh Dương tông đệ tử Trương Thiếu Bằng điều khiển một đạo phi kiếm, thật nhanh tại trong tầng trời thấp ngang qua, hắn đối với phi kiếm điều khiển rõ ràng tạo nghệ cực cao, cả người giống như một đạo lưu quang đồng dạng xuyên thẳng qua tại đạo đạo Hắc Ám Ma Phong cùng xung quanh vọt làm được ma vật bên trong, dựa vào ngự kiếm kinh người tạo nghệ cùng linh hoạt thân pháp, hắn đã không biết tránh thoát bao nhiêu trí mạng hung hiểm.

Một bên trong lòng phát ra bực tức, hắn một bên hết sức chăm chú ngự lấy kiếm, nhưng cũng liền vào lúc này, hắn chợt nghe một tiếng mèo kêu, tiếng kêu kia quá rõ ràng, giống như là vang ở bên tai của hắn, nhất thời khiến cho cả người hắn ngẩn ngơ, nhìn xuống phía dưới tới!

Sau đó hắn ngay tại phía dưới trên một ngôi mộ hoang, thấy được con mèo trắng mắt đen kia.

“Đây là quái vật gì?”

Trương Thiếu Bằng kinh hãi, còn chưa kịp phản ứng, trên đỉnh đầu đã có bôi đen mây giáng lâm.

“Phốc. . .”

Đó là một cái đọa hóa Ma Ưng, hạ xuống từ trên trời, bắt lại Trương Thiếu Bằng, trực tiếp xé thành mảnh nhỏ.

Chỉ còn lại đạo phi kiếm kia, nghiêng nghiêng rơi xuống đất, cắm vào một gốc Cổ Mộc phía trên.

Con mèo trắng kia mặt không biểu tình, chậm rãi quay người rời đi.

. . .

. . .

“Nơi này tại sao có thể có một con mèo?”

Thanh Dương tông đệ tử Đỗ Lâm Ba lúc này mở to hai mắt nhìn, nhìn trước mắt cái này một con mèo màu trắng, chỉ cảm thấy vô cùng kinh ngạc, lúc này người khác tất cả đều bận rộn đi đường, duy có Đỗ Lâm Ba không vội, tốc độ của hắn chậm vô cùng, mượn một kiện nhập Ma Tức hồ trước đó, gia tộc rút hơn phân nửa vốn liếng, cho hắn trọng kim mua được ẩn nấp khí cơ pháp bảo, hắn có thể tránh thoát phần lớn ma vật, bởi vậy cần cẩn thận chỉ là cái kia ở khắp mọi nơi quái phong mà thôi, cho nên hắn chỉ chọn có thể tránh gió mặt đất hành tẩu, tình nguyện quấn càng nhiều đường.

Bây giờ sắp một ngày thời gian trôi qua, hắn mới đuổi ra khỏi không đến ba mươi dặm con đường, sau đó hắn đang núp ở một cái vùng núi hẻo lánh bên trong nghỉ ngơi thời điểm, chợt ở giữa nghe được một tiếng mèo kêu, sau đó ở phía đối diện dốc núi trên một khối nham thạch, thấy được con mèo trắng này!

“Nó giống như thấy được ta. . .”

Đỗ Lâm Ba gặp con mèo trắng kia lạnh lùng nhìn mình chằm chằm, không nhúc nhích, trong lòng nhất thời có chút chột dạ.

Đang suy nghĩ lấy muốn hay không chuyển sang nơi khác, đem cái này vùng núi hẻo lánh tặng cho nó lúc, chợt nghe đến một tiếng ầm vang, tại đỉnh đầu hắn phía trên, một cái to lớn tượng đề đạp xuống xuống dưới , liên đới lấy đá núi, cùng hắn cùng một chỗ đạp thành huyết nhục, kêu thảm đều không có phát ra tới. . .

Cự tượng kia cũng không có nhìn thấy hắn, vẫn từng bước một, đi từ từ hướng về phía phía trước.

“Meo. . .”

Mèo trắng nhẹ nhàng quơ rắn một dạng cái đuôi, lần nữa trốn vào vô tận Hắc Ám ma tức bên trong.

Câu Chuyện Cảm Động Về Chú Mèo Kitty Không Có Miệng

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần… Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày.

Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuống quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật.

Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.

Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:

– Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?

Cô bé lại òa lên tức tưởi:

– Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai nghe cháu nói! – Vậy ông sẽ nghe cháu!

Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.

Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.

Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẻ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã chạy qua đèn đỏ…

Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đá mà cô bé hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt tròn xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.

Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng – Chú mèo hiện nay đã mang hiệu “Hello Kitty” (bạn đã bao giờ để ý mèo Hello Kitty không hề có miệng?) – chú mèo được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người.

Theo trithucvn.net

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Chuyện Dũng Cảm Nhất Chương 16 trên website Viec.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!