Xu Hướng 3/2023 # Vua Mèo Vương Chí Sình Là Ai # Top 11 View | Viec.edu.vn

Xu Hướng 3/2023 # Vua Mèo Vương Chí Sình Là Ai # Top 11 View

Bạn đang xem bài viết Vua Mèo Vương Chí Sình Là Ai được cập nhật mới nhất trên website Viec.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

BTV

Vua Mèo Vương Chí Sình là ai là câu hỏi khiến nhiều người không khỏi tò mò bởi mới đây dòng chữ “Tận trung báo quốc, bất thụ nô lệ” khắc trên bia bộ của ông được người ta nhắc đến.

Vua Mèo Vương Chí Sình là ai là câu hỏi khiến nhiều người không khỏi tò mò bởi mới đây dòng chữ ” Tận trung báo quốc, bất thụ nô lệ” khắc trên bia bộ của ông được người ta nhắc đến, đây cũng là dòng chữ trên thanh gươm Bác Hồ tặng cho Vua Mèo.

Vua Mèo là gì?

Vua Mèo hay Vua Mông là một chức vụ thủ lĩnh tinh thần của dân tộc H’Mông, Việt Nam, Lào. Chức này có trước Cách mạng tháng 8, sau đó chính quyền mới không công nhận chức này trong nước. Vì mang tính tự trị tuyệt đối, kinh tế chủ yếu dựa vào trồng cây anh túc chế xuất buôn bán thuốc phiện. Ngày nay vua Mèo là một từ của huyền thoại, quá khứ của người dân tộc H’Mông.

Vua Mèo Việt Nam và vua Mèo Vương Chí Sình

Ông vua lúc bấy giờ là Vương Chính Đức, vương quốc của ông ở huyện Đồng Văn vương triều có sức mạnh, thao túng toàn bộ khu vực cực Bắc cũng như toàn bộ vùng Đông và Tây Bắc. Lúc đó có 7 vạn dân, dân số đa phần trồng cây anh túc.

Trước năm 1945, tuy bị sức ép từ nhiều phía, các bên ép làm thân nhưng Vương Chí Sình muốn xây dựng Đồng Văn thành một vương quốc tự trị của người Mông, không theo Pháp cũng không theo Tưởng Giới Thạch. Các phe đối lập cũng không dám lật đổ Vương, bởi chỉ có Vương mới quy phục được cư dân ở vùng này.

Sau đó, 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh mời ông lên Hà Nội gặp mặt nhưng do tuổi đã cao nên ông cử con trai thứ hai, người được coi là kế nghiệp vua Mèo là ông Vương Chí Sình đi thay. Sau đó Vương Chí Sình làm việc cho chính phủ Hồ Chí Minh, thành một đại biểu quốc hội khóa I và khóa II.

Trước khi về hưu, Vương Chí Sình còn giữ chức chủ tịch huyện Đồng Văn. Vai trò vua Mèo yếu dần, vì cùng hòa hợp với cả nước xây dựng một nhà nước thống nhất. Vương Chí Sình mất năm 1962 ở Hà Nội và linh cữu được đưa về Hà Giang, an táng tại Phó Bản sau đó được cải táng về khu di tích nhà Vương như hiện nay.

Người dân kể về vua Mèo Vương chí Sình

Từ trước đến nay, không riêng gì người Hà Giang, với cả những người khác mà “bán kính” sinh sống xa dần nơi địa đầu Tổ quốc thì Vương Chí Sình ông “vua” người Mông cực Bắc vẫn là một cái gì đó rất bí hiểm và gây ra nhiều sự tò mò, hiếu kỳ.

Người chưa biết thì hỏi, người biết thì không tường tận, cụ thể nên trong câu chuyện “làm quà” đã có ý “xê dịch nội dung”, thậm chí bịa đặt cho cuộc đời vị “vua” này thêm nhiều yếu tố để có tính hấp dẫn. Cái kiểu “tam sao thất bản” trên đã tạo ra những huyền thoại, những câu chuyện kỳ ảo “xoay tít mù” xung quanh con người Vương Chí Sình. Ngoài sự giầu có, ngoài tài năng hơn người đời… nhiều người còn quả quyết là Vương Chí Sình còn có phép thuật, tà đạo để thuyết dụ mọi người, đặc biệt các dân tộc thiểu số vùng núi phía Bắc.

Theo ông Kẻ người thân cận bên Vương Chí Sình cho hay, Vương Chí Sình không thích người ta gọi mình là “vua”. Ông ta cũng chưa bao giờ vỗ ngực hay tự quảng bá cái danh hiệu ấy của mình trước bàn dân thiên hạ. Theo ông Kẻ có lẽ người đời “quen gọi” Vương Chí Sình là Vua bắt đầu từ tên họ của ông.

Ở Hà Giang ngày nước ta chưa độc lập thì đây là vùng khá âm u và tù hãm. Người dân tộc thiểu số đặc biệt là người Mông, ngoài văn hóa riêng của mình còn bị ảnh hưởng khá lớn bởi nền văn hóa Trung Hoa, đặc biệt là văn hóa vùng Quảng Đông. Bị ảnh hưởng, những người có vị thế và hiểu biết trong xã hội ở cộng đồng dân tộc này đã dùng họ để gọi nhau như một sự tôn trọng. Người ta đã gọi ông Sình là ông Vương, và sự hoán vị giữa họ và cách dịch nôm Vương – Vua đã cho ra đời một chức hiệu.

Vua Mèo Vương Chí Sình là ai?

Vương Chí Sình (tên thật là Vàng Seo Lử, được Bác Hồ đặt tên là Vương Chí Thành) có một dinh thự tại Sà Phìn (huyện Đồng Văn – Hà Giang). Chiếc nhà này bây giờ là nơi làm việc của ủy ban nhân dân xã Sà Phìn. Ngay cả việc dựng chiếc dinh thự này cũng có bao điều thực hư. Về số tiền xây dựng, số nhân công góp sức đến những viên đá xanh có mài bạc cùng hai chiếc cột đá ngoài cổng vào cũng tiềm ẩn bao chuyện hoang đường, mỗi người một kiểu.

Mộ của Vua Mèo Vương Chí Sình có gì đặc biệt

Dinh thự này được xây dựng là do tính thích ngao du của Vương Chí Sình: Ngoài các các tỉnh phía Bắc thậm chí ông còn đến Bắc Kinh, Thượng Hải của Trung Quốc. Được đi, tầm nhìn được khám phá, lại là người có tiền nên Vương Chí Sình đã quyết định xây ngôi nhà có dáng dấp một biệt thự để nghỉ ngơi. Người dân thấy to, không quen với cái danh từ biệt thự nên gọi dinh và gọi mãi thành quen. Dinh thự này nằm trên một quả đồi nhỏ trong thung lũng Sà Phìn, xung quanh là các ngọn núi đá nhô lên. Ngoài phần đá xanh, ngói ống xây nhà được gia cố theo phương pháp thủ công, dinh thự này còn có vườn, có đồi cây trồng loại thông sa mộc rất đẹp.

Theo mô tả của ông Vù Mý Kẻ thì Vương Chí Sình cao khoảng 1m64. Ông ta ăn uống khá điều độ, không khó tính. Tuy không cao nhưng Vương luôn biết giữ sức khỏe nên ông ta rất nặng. Ông Kẻ không biết rõ ông ta nặng bao nhiêu nhưng mỗi lần Vương đi đâu thì đám người giúp việc cáng phải cần đến 6 người và khiêng rất vất vả. Khác với những gì được mô tả trong nhiều truyện (do sự chi phối của bút pháp văn học) hay các phim xây dựng về nhân vật này thì Vương Chí Sình khá sạch và có biết làm chính trị. Ngoài đến với dân theo kiểu giao lưu hàng xóm láng giềng hay giữa những người cùng sắc tộc thì bao giờ ông ta cũng mặc áo sơ mi có com – lê mặc ngoài. Tất cả mọi thái độ, cử chỉ và cách ăn mặc của ông ta rất đĩnh đạc và phong thái.

Ngày nay trong dinh thự của Vương Chí Sình ở Sà Phìn thì hậu duệ (nghe đâu đã là đời thứ 4, thứ 5) của ông vẫn còn người ở lại. Cũng có lời đồn đại rằng trong dinh thự của Vương vẫn còn được chôn cất khá nhiều vàng bạc của cải nên sự có mặt của những người kia chỉ là “cái cớ” để bảo vệ kho báu vô giá ấy. Nhưng theo ông Kẻ thì Vương Chí Sình không còn nhiều của sau đợt tự nguyện quyên góp vàng bạc trong Tuần lễ vàng của Chính phủ (Trong đợt quyên góp này, Vương Chí Sình đã đóng góp 22.000 đồng bạc trắng hoa xòe và và 9 cân vàng).

Mộ Vua Mèo Vương Chí Sình có dòng chữ “Tận trung báo quốc, bất thụ nô lệ”. Đây là dòng chữ trên thanh gươm Bác Hồ tặng cho Vua Mèo.

Bia mộ Vua Mèo ghi tên ông là Vương Chí Thành cùng chức danh Đại biểu quốc hội khóa I và II nước VNDCCH. Đây là tên Bác Hồ gọi Vương Chí Sình sau khi kết nghĩa anh em với ông. Mộ phần còn có dòng chữ “Tận trung báo quốc, bất thụ nô lệ”. Dòng chữ này từng được khắc trên thanh gươm Bác Hồ tặng cho Vua Mèo.

Sau khi Cách mạng Tháng tám thành công, Vua Mèo Vương Chí Sình đã một lòng theo sự nghiệp cách mạng. Tại khóa Quốc hội đầu tiên của nước ta năm 1946, ông vinh dự được bầu là đại biểu Quốc hội. Là một người có tiếng nói lớn, ông đã tuyên truyền vận động người dân Hà Giang một lòng theo chính quyền mới, xóa bỏ những hủ tục lạc hậu, sống định canh định cư.

Cạnh mộ Vua Mèo Vương Chí Sình có mộ người vợ thứ ba của ông là bà Trương Mỹ Thuận.

Theo lời kể, bà Trương Mỹ Thuận là một người phụ nữ Hà Nội xinh đẹp. Trong một chuyến đi buôn, ngay lần đầu gặp gỡ, Vương Chí Sình đã lập tức say mê và cưới bà về làm vợ.

Để bày tỏ lòng yêu quý người vợ, Vương Chí Sình còn mời cả mẹ đẻ của bà về sống cùng. Tuy chỉ là vợ ba, nhưng bà Trương Mỹ Thuận có quyền lực rất lớn. Bà quát câu nào, không một gia nô nào trong nhà dám không nghe. Mọi lệnh bà đưa ra đều coi như là mệnh lệnh của Vương Chí Sình.

Năm 1945, khi Vương Chí Sình về Hà Nội, chính bà Trương Mỹ Thuận là người đã đi theo Vương Chí Sình và chứng khiến chồng mình kết nghĩa anh em với Bác Hồ…

Vua Mèo Vương Chí Sình – một lòng theo cách mạng

Với đức tính giản dị, dễ gần và thương người nên ông Vương Chí Sình được người dân trong vùng kính trọng, khi Pháp – Nhật xâm lược nước ta, tấn công lên Hà Giang ông đã kêu gọi người dân trong vùng đứng lên chống lại, được người dân tôn làm Thủ lĩnh. Cảm kích trước tinh thần yêu nước của Vương Chí Sình, Bác Hồ đã kết nghĩa anh em với ông và đặt tên cho ông là Vương Chí Thành. Cảm cái nghĩa khí của ông, Bác Hồ còn tặng ông một thanh gươm có khắc dòng chữ “Tận trung báo quốc, bất thụ nô lệ” và một chiếc áo trấn thủ, chiếc áo này do Hội phụ nữ tỉnh Hải Dương may tặng Bác Hồ. Từ đó, vua Mèo đã tuyên truyền vận động người dân một lòng theo Đảng, xóa bỏ những hủ tục lạc hậu,giã từ cây anh túc, sống định canh định cư, cuộc sống của người H’Mông không còn trầm luân bên bờ mê lú của loài hoa thuốc phiện.

Tại khóa Quốc hội đầu tiên của nước ta ( năm 1946), ông Vương Chí Sình được bầu là đại biểu Quốc hội.

Cũng trong năm 1946, ông Vương Chí Sình về Hà Nội mua căn nhà số 55 phố Hàng Đường, để ở, lúc đó ông vẫn ăn mặc giản dị theo trang phục truyền thống của người H’Mông. Đến khi là đại biểu Quốc hội năm 1946, lúc đó ông mới mua quần áo Tây, compele để mặc đi dự họp, khi về nhà ông lại ăn vận quần áo vải dệt tràm đen của người H’Mông.

“Khi tôi xuống Hà Nội ở với ông, nhìn thấy người ăn xin trên phố, ông nội tôi nói với các con cháu rằng, nếu các con, cháu không chịu khó lao động thì người đi ăn xin lại chính là ta đấy, tức là nếu chúng tôi không chịu khó lao động thì chúng tôi sẽ trở thành người ăn xin giống họ”, ông Bảo nói.

Ngày 11/6/1948 Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc lời Kêu gọi thi đua ái quốc trước quốc dân, đồng bào. Người đã chỉ rõ “Mục đích của thi đua ái quốc là diệt giặc đói, diệt giặc dốt, diệt giặc ngoại xâm”, hưởng ứng lời kêu gọi của Bác Hồ, hàng đêm Vương Chí Sình lại cùng người dân đội mũ rơm, ở chân trần đi học lớp Bình dân học vụ, cũng chính điều này giúp ông nghiệm ra một điều kiến thức văn hóa rất cần thiết đối với tương lai mỗi người. Từ đó, ngay khi các con còn nhỏ ông đã cho đi học văn hóa, thậm chí đưa con sang tận Côn Minh, Trung Quốc để học. Đến nay, hầu hết các con cháu ông đều thành đạt cả.

Khi giác ngộ cách mạng, được Bác Hồ tin tưởng, ông “Vua Mèo” – Vương Chí Sình đã dồn hết tâm huyết của mình cho cách mạng. Trước khi qua đời ở tuổi 60 vào cuối năm 1960, ông đã trăn trối với con cháu rằng: “Khi ta mất, hãy đào tất cả của cải của ta đang chôn ở nhà để cống hiến cho Nhà nước”.

“Sau khi ông nội mất, tôi cùng gia đình đã đào kho báu của ông để lại đem hiến cho Nhà nước, khi đào kho báu lên, vàng, bạc nhiều vô kể, bóng loáng, lấp lánh được đem lên đổ đầy sân trước dinh thự, con cháu tập trung đếm một ngày không hết”, ông Bảo nhớ lại.

Để ghi nhận những đóng góp của ông “Vua Mèo” – Vương Chí Sình, Nhà nước đã trao tặng cho ông huân chương “Đại đoàn kết dân tộc”. Tiếp nối đức tính giản dị, thật thà của ông Vương Chí Sình, các con, cháu đời sau đã không ngừng học tập, lao động để vươn lên thoát khỏi đói nghèo, một lòng theo Đảng, không ngừng cống hiến cho đất nước.

Mới đây, cơ quan Công an đã bắt giữ Park Yoochun để điều tra về hành vi nghi sử dụng ma túy. Vậy Park Yoochun là ai?.

Nguyễn Văn Đệ là ai và Bầu Đệ có tài sản bao nhiêu vẫn luôn là câu hỏi được quan tâm của nhiều người.

Léonard Tsuguharu Foujita Là Ai?

Hôm nay 27/11/2018, Google Doodle đã dành trọn vẹn 1 ngày để kỉ niệm 132 năm ngày sinh của cố họa sĩ Léonard Tsuguharu Foujita, họa sĩ người Nhật gốc Pháp, từng có triển lãm tranh ở Việt Nam.

Họa sĩ Léonard Tsuguharu Foujita sinh ngày 27/11/1886 ở Tokyo, Nhật Bản, mất ngày 29/1/1968 ở Zurich, Thụy Sỹ (Theo wikipedia). Sinh thời, họa sĩ Foujita là một người Nhật gốc Pháp và được vinh danh là ‘nghệ sĩ Nhật Bản quan trọng nhất làm việc ở phương Tây trong thế kỉ 20’.

Họa sĩ Léonard Tsuguharu Foujita sinh ngày 27/11/1886 ở Tokyo, Nhật Bản, mất ngày 29/1/1968 ở Zurich, Thụy Sỹ (Theo wikipedia). Sinh thời, họa sĩ Foujita là một người Nhật gốc Pháp và được vinh danh là ‘nghệ sĩ Nhật Bản quan trọng nhất làm việc ở phương Tây trong thế kỉ 20’.

Năm 1904, họa sĩ Léonard Tsuguharu Foujita theo học tại xưởng hoạ của Honda Kinkichiro, để năm sau, 1905 thi đậu vào trường Mỹ Thuật Tokyo, hướng dẫn bởi giáo sư Seiki Kuroda, tốt nghiệp từ trường Mỹ thuật Quốc Gia Paris về.

Năm 1913, 27 tuổi, ông đi tàu thuỷ 49 ngày đêm từ Nhật cập bến Marseille (Pháp) rồi đi xe lửa đến gare Lyon, Paris, ngụ tại khu Monparnasse, thường ngồi ở café Le Dôme và La Rotonde. Gặp Picasso, rồi Chagall, Soutine, Modigliani…

Năm 1917, họa sĩ tài năng cưới vợ là nữ hoạ sĩ Fernande Barrey. Triển lãm lần đầu tiên của ông được tổ chức tại galerie Chéron. Tới năm 1924, ông li dị Fernande và cưới Youki.

Nhưng tới năm 1931, ông lại chia tay bà Youki, cưới Madeleine Leqeux, vũ nữ và người mẫu tại Casino de Paris, cùng Madeleine du lịch hai năm tại Châu Mỹ La Tinh. Năm 1936, bà Madeleine mất tại Tokyo, ông gặp và cưới người vợ Nhật cuối cùng: Kimiyo Horiuchi.

Vào năm 1941, khi cha mất, Foujita được phong hội viên Hàn lâm viện Mỹ thuật hoàng gia và được cử đi các nước Đông Dương như môt tuỳ viên văn hoá của Nhật. Dự và bày tranh chung tại Hà Nội. Năm 1949 rời Nhật qua Mỹ, dạy tại Brooklyn Art School. Triển lãm một mình tại New York. Năm sau, ông quay lại Paris và sống tại Montparnasse. Tới năm 1954, họa sĩ người Nhật nhập quốc tịch Pháp năm 1954.

Phong cách vẽ của Léonard Tsuguharu Foujita theo trường phái kĩ thuật mực Nhật Bản. Ông đã thành công khi áp dụng cách vẽ này vào các bức tranh phương Tây, điển hình là trong Bộ sách về Mèo xuất bản ở New York năm 1930, với hơn 20 bức vẽ kiểu mực Nhật Bản của Foujita. Đây cũng là cuốn sách nổi tiếng nhất về loài mèo từng được xuất bản trên thế giới.

Thuở nhỏ, Léonard Tsuguharu Foujita đam mê hội họa và mơ ước được đi du học Pháp. Tuy nhiên Mori Ōgai – bác sĩ quân y của cha Foujita đã khuyên ông nên theo ngành nghệ thuật phương Tây ở Nhật Bản trước, và ông đã nghe lời.

Ban đầu, bút hiệu của Foujita là Fujita, khi ông mới tốt nghiệp trường Đại học Mỹ thuật và Âm nhạc Quốc gia Tokyo vào năm 1910. Mãi sau này ông mới thay đổi để rồi bút hiệu Foujita trở nên nổi tiếng trên toàn cầu.

Những năm tháng thanh xuân, Foujita rong ruổi ở nhiều nơi từ Nhật đến cảng Marseille, ga Lyon rồi Paris. Ông có thời gian sống ở khu Monparnasse, ngồi cafe ở những quán nổi tiếng như Le Dôme và La Rotonde và gặp gỡ nhiều danh họa tài hoa như Picasso Chagall, Soutine, Modigliani… Sự mày mò sáng tạo giúp ông vươn đến đỉnh cao của ngành hội họa.

Léonard Tsuguharu Foujita và quãng thời gian có triển lãm tranh ở Hà Nội

Léonard Tsuguharu Foujita từng được vinh danh là hội viên Viện Hàn lâm Mỹ thuật hoàng gia, được cử đi các nước Đông Dương giao lưu với tư cách tuỳ viên văn hoá Nhật Bản. Ông từng có triển lãm tranh ở Hà Nội.

Cuối đời, Foujita cùng vợ sống ở một ngôi nhà nhỏ tại vùng quê Villiers-le Bâcle, tỉnh Essone, Pháp. Đây cũng là nơi ông thực hiện những tác phẩm cuối đời.

Năm 1949, họa sĩ Foujita rời Nhật qua Mỹ và trở thành giảng viên dạy tại trường nghệ thuật Brooklyn. Ông tự mở triễn lãm tại New York. 5 năm sau, Foujita quyết định quay lại Paris và sống tại Montparnasse.

Những năm cuối đời của Léonard Tsuguharu Foujita

Foujita vô cùng sùng đạo Thiên Chúa, triển lãm tranh Thánh tại Trieste, Ý của ông đã giành được huy chương vàng quốc tế. Foujita góp công lớn nhờ những bức vẽ tranh tường lớn, trang trí tranh kính và làm maquette xây nhà thờ Notre-Dame-de-la-paix tại Reims, còn gọi là “Nhà thờ Bảo tàng Foujita”. Thời gian này vợ chồng họa sĩ Foujita về ở tại một ngôi nhà vùng quê Villiers-le Bâcle, thuộc tỉnh Essone nước Pháp.

Tháng 12 năm 1966, Foujita phải nhập viện vì bệnh ung thư. Đến năm 1968, ông qua đời mất tại bệnh viện Zurich, hưởng thọ 82 tuổi. Tang lễ của ông được cử hành tại Thánh đường Reims, và chôn tại nghĩa trang Villiers-le-Bâcle.

Google Doodle là một biểu tượng đặc biệt, thay thế tạm thời cho biểu tượng trên trang chủ của Google nhằm chào mừng các ngày lễ, các sự kiện, thành tựu và con người.

Google Doodle đầu tiên là để vinh danh Lễ hội Burning Man của năm 1998, được thiết kế bởi Larry Page và Sergey Brin để thông báo cho người dùng việc họ vắng mặt trong trường hợp các máy chủ bị sập. Các Google Doodle tiếp theo được thiết kế bởi một nhà thầu bên ngoài, cho đến khi Page và Brin đề xuất thực tập sinh Dennis Hwang thiết kế một biểu tượng cho Ngày Bastille của năm 2000. Kể từ lúc đó, các Doodle được tổ chức và phát hành bởi một nhóm nhân viên của Google có biệt danh “Doodlers”.

Hôm nay 27/11/2018 là tròn 132 năm ngày sinh của cố họa sĩ Léonard Tsuguharu Foujita. Google Doodle đã dành trọn vẹn 1 ngày để vinh danh ông.

Linh Ngọc Đàm Là Ai, Là Gì Của Quang Cuống, Có Phải Là Les?

Game thủ LOL Đàm Ngọc Linh sinh ngày 8-6-1996 tại Nước Việt Nam. Cô sinh thuộc cung Song Tử, cầm tinh con (giáp) chuột (Bính Tý 1996). Đàm Ngọc Linh xếp hạng nổi tiếng thứ 201 trên thế giới và thứ 1 trong danh sách Game thủ LOL nổi tiếng. Tổng dân số trên thế giới năm 1996 vào khoảng 5.760 tỷ người.

Kênh youtube của Linh Ngọc Đàm: https://www.youtube.com/channel/UC2k1RYfNygE13tlMG5HGPiQ

Facebook: https://www.facebook.com/linhngocdam

Linh Ngọc Đàm là ai?

Linh Ngọc Đàm (Đàm Ngọc Linh) sinh năm 1996, từng theo học chuyên ngành Xã hội học tại trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân Văn (Hà Nội). Không chỉ tạo được danh tiếng trong cộng đồng streamer Việt mà cô nàng nhỏ nhắn này từng gây ấn tượng với cư dân mạng với những đoạn clip hài hước “troll” nhau triệu view giữa mình và anh trai. Kênh YouTube của nữ streamer này sở hữu hơn 590 nghìn lượt theo dõi.

Ngoài ra, cô nàng cũng thường tham gia một số sự kiện về game, làm mẫu ảnh và xuất hiện trong một số phim online. Tuy sở hữu vóc dáng không quá cao ráo cùng gương mặt khá “baby” nhưng Linh Ngọc Đàm rất biết cách ăn mặc, trị được nhiều phong cách khác nhau, từ nữ tính đến cá tính.

Đàm Ngọc Linh có nickname là EpicG.Persephone, là một nữ game thủ nối tiếng của game Liên Minh Huyền Thoại(LOL) tại Việt Nam. Hiện tại Ngọc Linh đang theo học tại trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn và là thành viên của Team Epic Goddess. Ngoài chơi game chuyên nghiệp Ngọc Linh còn làm MC cho Esports Việt và sẽ trở thành một caster trong tương lai. Ngọc Linh được cộng đồng LOL quan tâm khi cô vô tình lọt vào ống kính máy quay trong trận chung kết giải Vô địch Liên Minh Huyền Thoại Đông Nam Á 2015 diễn ra tại Trung tâm hội nghị quốc gia Hà Nội. Với gương mặt xinh xắn, dễ thương Ngọc Linh đã nhanh chóng trở thành cái tên được cộng đồng LOL săn lùng và đã không biết bao nhiêu chàng trai đã phải điêu đứng trước vẻ đẹp của cô.

linh ngọc đàm và quang cuốn có phải anh em ruột không

linh ngọc đàm và anh trai

anh trai của linh ngọc đàm là ai

quang cuốn và linh ngọc đàm là gì của nhau

Vương Phi Đa Tài Đa Nghệ

Thương Mai nghe được tiếng bước chân của nàng ta xa dần, bèn mở cửa nhà xí, may mắn là ở chỗ này cây cối um tùm, nên mấy người thân hình vạm vỡ kia không nhìn thấy cô.

Cô rón rén đi đến chỗ tường rào, sau đó nhảy lên và trèo tường ra ngoài, cô nhẹ nhàng chạm đất, tuy là nguyên khí vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng mà may mắn là thân thủ vẫn rất nhanh nhẹn.

Cô liền nhanh chóng chạy về hướng Hạ Chí Uyển, hôm nay Hạ Thừa Tướng, Nguyệt Nhung phu nhân và những người khác đều ở bên phòng của lão phu nhân, đương nhiên đám người hầu cũng sẽ tập trung ở bên đó, nên suốt dọc đường đi, cô không thấy ai cả.

Lúc chạy đến chỗ bên bờ hồ, cô gặp Thúy Cô Cô đang dẫn theo ba người đi về hướng Hạ Chí Uyển, theo sau còn có quản gia Hạ Đoàn.

Thương Mai thầm nghĩ không hay rồi, trên tay ba người đó đang bê là vải dệt tơ lụa, chắc là trưởng Xưởng Tơ Lụa của Xưởng Tơ Lụa.

Ba người này là người ngoài, nếu như mà nhìn thấy gì ở Hạ Chí Uyển chắc chắn sẽ truyền ra bên ngoài.

Quả thật là hiểm độc!

Thương Mai men theo đường nhỏ, đến Hạ Chí Uyển trước họ một bước.

Phía trước cửa chính của Hạ Chí Uyển có vài người hầu đứng, Thùy Nga cũng đứng đó nói chuyện với họ, dáng vẻ rất lén lút, kỳ bí.

Thương Mai đi vòng từ phía sau và trèo tường vào, rồi nhanh chân đi về hướng phòng mẹ cô.

Vừa đẩy cửa ra, cảnh tượng bất ngờ đập vào mắt cô là mẫu thân cô và một người đàn ông lạ mặt đang nằm trên giường, cả hai người đều quần áo không chỉnh tề, và đều đang bị đánh mê.

Thương Mai nhìn người đàn ông lạ mặt đó, trong đầu cô bất chợt hiện lên cái tên: Trần Ninh.

Có vẻ như Trần Ninh này trước đây thường xuyên đến phủ, nên nguyên chủ thể xác của cô có gặp ông ta vài lần, vì vậy cô mới nhận ra ông.

Thương Mai liền lập tức lôi Trần Ninh ra ngoài cửa và giấu trong nhà vệ sinh mà không chút đắn đo suy nghĩ.

Cửa chính có người canh giữ, nên chắc chắn sẽ không ra theo lối đó được, nên chỉ còn cách giấu trong khu nhà vệ sinh nơi mà bọn họ không tìm đến.Trần Ninh nằm co ro như heo chết ở trong nhà vệ sinh, sau gáy ông có vết sưng khá lớn, chắc là do bị ai đó đánh từ sau làm bất tỉnh.Thương Mai đạp thẳng vào ngực ông ta, rồi dùng đoạt phách hoàn gõ vào huyệt thái dương của ông ta, lúc này Trần Ninh mới dần dần tỉnh lại, nhìn thấy Thương Mai, ông ta liền giật mình, nhưng vừa định lên tiếng hỏi thì Thương Mai đã lên tiếng trước: “Tốt nhất là ông nên câm miệng lại, ông bị người khác đánh ngất xỉu rồi đưa đến nằm trên giường mẹ ta, giờ đang có người đến để bắt ghen, nếu như ông bị bắt tại trận, hậu quả như thế nào thì tự ông biết.”Trần Ninh sợ tới mức mặt mày tái mét: “Sao lại như vậy?””Giờ ông ở trong này, không được lên tiếng, ta sẽ xử lý!” Nói xong, Thương Mai bèn đóng cửa nhà vệ sinh và đi ra ngoài.Cô không thể không làm cho Trần Ninh tỉnh táo lại, bởi vì ông ta bị người khác đánh ngất xỉu, nên sẽ ngất trong bao lâu không ai biết được, nếu ông ta tỉnh phát ra động tĩnh trong lúc những người kia tìm xét thì chết chắc.Giờ ông ta tỉnh rồi, cho dù có bị bọn người kia lục xét tìm ra thì cũng đã có chuẩn bị trong lòng, ông ta có thể viện lý do đến đây đi vệ sinh, như vậy ít ra thì có thể thoái thác chuyện trước đó.Sau khi xử lý xong Trần Ninh, cô liền tức tốc chạy về phòng, khi đến gần, cô chưa bước vào thì đã nghe có tiếng bước chân vang lên gần đó.Cô liền nhanh chóng đóng cửa phòng lại, sau đó lấy kim châm cứu trong tay áo, châm vào huyệt nhân trung của Hạ phu nhân.Hạ phu nhân khẽ ho một tiếng, dần tỉnh lại, thấy Thương Mai đang nhìn mình lo lắng, bà liền lên tiếng hỏi: “Mẹ ngủ quên rồi sao?”Thương Mai khẽ suỵt: “Không, mẹ bị đánh hôn mê, bọn họ đưa Trần Ninh vứt lên giường mẹ, giờ Thúy Ngọc đang dẫn người qua đây, định bắt gian mẹ và Trần Ninh tại trận, con đã kéo Trần Ninh vào nhà vệ sinh rồi.””Sao cơ?” Hạ phu nhân giật mình hoang mang.”Mẹ không cần hoảng, không sao đâu, chỉ cần không bị bắt tại trận thì sẽ không sao, mẹ mau ngồi dậy, tiếp tục thêu đi mẹ.” Thương Mai vừa đỡ bà dậy vừa nói.Tiếng bước chân đã đến rất gần, sau đó, bọn họ nghe thấy tiếng hô của Thùy Nga: “Thúy Ngọc cô cô đến rồi ạ? Cho hỏi có chuyện gì không? Phu nhân đã ngủ rồi.””Mới dậy chưa bao lâu mà đã lại ngủ rồi sao? Lão phu nhân lệnh cho ta dẫn người bên cắt may qua đây cho đo đặt may cho phu nhân vài bộ lễ phục, để phu nhân mặc vào ngày mừng thọ của lão phu nhân.” Thuý Ngọc nói.Thùy Nga có vẻ khó xử: “Nhưng phu nhân vừa mới ngủ, hay là, lát nữa rồi Thúy Ngọc cô cô quay lại được không?”Thuý Ngọc liền nổi giận: “Sao lại lát nữa quay lại? Đây là lệnh của lão phu nhân, mau mở cửa cho ta, phu nhân mới ngủ thì chắc chưa ngủ say được.”Không ngờ Thùy Nga lại quỳ xuống vừa khóc vừa nói với giọng nức nở: “Giờ thật sự không được, xin Thúy Ngọc cô cô về trước đi.”Thương Mai liền khẽ hé cửa sổ ra, nhìn qua khe ra ngoài, thấy Thùy Nga đang cản không cho Thúy Ngọc cô cô vào, mà Thúy Ngọc cô cô đang rất giận dữ.Nhưng ngược lại, ông chủ của Xưởng Tơ Lụa nói: “Nếu phu nhân đã ngủ thì lát nữa chúng ta quay lại đi.”Thuý Ngọc trả lời: “Dù sao thì cũng đã đến rồi, đo người trước đi, để mắc công trưởng tiệm lại phải đi thêm một chuyến nữa.”Sau đó nàng ta xoay qua lớn tiếng hét với Thùy Nga: “Ngươi còn chờ gì nữa? Còn không mau mở cửa cho ta? Đây là lệnh của lão phu nhân.”Thùy Nga đứng dậy, dáng vẻ bất lực, nàng khúm núm lui sau, nhưng điệu bộ cử chỉ như không dễ dàng mở cửa, trông bộ dạng của nàng rất lén lút, như muốn trốn tránh.Thương Mai nhếch môi cười, cô đi đến và mở cửa, cười lớn tiếng bước ra: “Thúy Ngọc cô cô đến có chuyện gì vậy?”Thuý Ngọc cô cô ngẩn ra: “Chẳng phải đại tiểu thư đang ở bên chỗ lão phu nhân sao? Sao lại quay về rồi?”Vừa dứt lời, nàng ta liền biến sắc, lời vừa nói khác nào đang ám chỉ cho Hạ Thương Mai biết là có vấn đề sao?Thương Mai giả vờ như không nghe thấy, cô nói: “Ta cảm thấy bụng khó chịu, nên về đây lấy thuốc, giờ chuẩn bị qua bên đó liền đây.”Cô đưa mắt nhìn ba người theo sau Thúy Ngọc và hỏi: “Bọn họ là…?”Trưởng tiệm Xưởng Tơ Lụa họ Chu bước lên trước lễ phép chào: “Tiểu nhân là người Xưởng Tơ Lụa, tham kiến đại tiểu thư.””Thì ra là trưởng tiệm của Xưởng Tơ Lụa, đến may đồ mới cho mẹ ta sao?” Thương Mai cười cười rồi cúi người nói: “Mau vào đây đi, mẹ ta đang ở bên trong.”Thuý Ngọc cô cô hung dữ liếc mắt nhìn Thùy Nga, Thùy Nga cũng đang ngơ ngác, vẻ mặt ngạc nhiên, sao nàng ta không nhìn thấy đại tiểu thư quay về, nàng ta vẫn luôn đứng canh ngoài cửa mà.Nàng ta đứng lên, đi đến phía trước Thúy Ngọc cô cô và nói nhỏ vào tai: “Nô tỳ không nhìn thấy đại tiểu thư về, hơn nữa cũng không thấy ai bước ra khỏi phòng, chắc chắn người đó vẫn còn ở đây.”Thuý Ngọc cô cô khẽ gật đầu, nàng ta dẫn người đi vào trong, Hạ phu nhân đang ngồi trước bàn thêu hoa, tuy là Thương Mai đã gọi bà tỉnh lại, nhưng tác dụng của thuốc mê vẫn còn, nên đầu óc của bà vẫn hơi mụ mị.”Phu nhân!” Thuý Ngọc cô cô bước lên trước hành lễ, nàng ta đảo mắt nhìn xung quanh, nhưng không phát hiện ra ai khác, có điều sau bức bình phong hình như có gì đó đang chuyển động.Hạ Đoàn cũng bước vào theo phía sau, Thuý Ngọc cô cô nhìn Hạ Đoàn nói: “Phía sau bức bình phong có phải có mèo hoang không? Ngươi đi xem thử xem, lúc nãy hình như ta có nghe được tiếng mèo kêu, cẩn thận đừng làm phu nhân sợ.”Hạ Đoàn đáp lại: “Được, ta qua đó xem thử.”Hạ phu nhân liền đứng dậy ra tay cản Hạ Đoàn lại: “Không có mèo hoang gì ở đây đâu.”Hạ Đoàn cười và đáp lại: “Phu nhân không biết đó thôi, gần đây trong phủ xuất hiện rất nhiều mèo hoang, làm mọi người sợ chết khiếp.”Hạ phu nhân nhìn hắn với ánh mắt hung dữ: “Trong phòng ta không có mèo hoang gì hết, phía sau bức bình phong ta có treo đồ, ngươi không được phép nhìn.”Thuý Ngọc cô cô lên tiếng: “Là đồ của nữ giới chăng, vậy để nô tỳ qua đó xem thử, móng vuốt của mấy con mèo hoang rất bén, lỡ như làm phu nhân giật mình thì không hay đâu.”Dứt lời, Thúy Ngọc bèn bước về hướng bức bình phong, phía sau bức bình phong không có bóng dáng người, chỉ có treo một cái yếm và một bộ quần áo, thật sự không tiện để nam giới vào xem.Nàng cảm thấy kỳ lạ trong lòng, liếc nhìn Thùy Nga lần nữa, lúc này Thùy Nga cũng đang bất ngờ, người sau khi được đưa vào đây thì cũng không thấy ra ngoài, hơn nữa rõ ràng phu nhân đang bị hôn mê, sao giờ lại đang tỉnh?”Không có mèo hoang.” Thuý Ngọc cô cô miễn cưỡng nở nụ cười: “Phu nhân, lão phu nhân lệnh nô tỳ dẫn người cắt may đến đo cho phu nhân, cũng lâu lắm rồi phu nhân không may quần áo mới, giờ nên may vài bộ để mặc trong ngày mừng thọ của lão phu nhân.”

Truyện đánh dấu

Cập nhật thông tin chi tiết về Vua Mèo Vương Chí Sình Là Ai trên website Viec.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!